Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Chủ Em Sai Rồi – Chương 167

Cậu Chủ Em Sai Rồi

Tác giả: ROSE
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyệt Vy thức dậy lúc năm giờ sang, bầu trời bên ngoài vẫn là một mảnh tối đen.

Hơi thở đàn ông đều đặn phun lên tại cô, Nguyệt Vy khó chịu cựa mình muốn xoay mặt đi, người phía sau lại ngược tóm gọn eo cô vào lòng.

Cái ôm của Hoàng Phong luôn khiến cô phát đau, nửa cơ thể to lớn áp sát sau lưng.

Cô cuộn người theo kiểu bào thai, cơ thể nhỏ bé lọt thỏm trong lòng hắn.

Mấy lần trước Nguyệt Vy cũng thử bày tỏ khó chịu, nhưng Hoàng Phong làm như không biết, lúc nào cũng ngang ngược như vậy, chỉ hận không thể khảm cô trong ngực.

Không gian vắng lặng, bốn phía chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắt.

Người đàn ông phía sau cô vẫn đang ngủ say, hơi thở hắn đều đặn trầm ổn phả lên gáy cô.

Đã hơn nửa tháng trôi qua, Hoàng Phong bá đạo giam giữ cô ở đây, chặt đứt mọi đường trốn, bá đạo ngang ngược dùng đủ cách ép buộc cô.

Nguyệt Vy thật sự không hiểu...!Cô thật sự không hiểu...!

Vì cái gì, hắn mãi không chịu buông tha cô.

Vì cái gì, ông trời cứ để cô gặp lại hắn.

Từ trước đến nay, cô cũng đâu có làm hại gì ai, cũng đầu làm việc xấu xa thất đức gì nhưng tại sao lại gặp phải một người đàn ông như Hoàng Phong.

Tình yêu của hắn b*n th* vặn vẹo, chỉ khiến cô sợ hãi khổ sở.

Cô đã từng yêu từng thương người đàn ông này, nhưng đến cuối cùng khi nhìn rõ bản chất đáng sợ của hắn cô chẳng thể gắng gượng được nữa.

Những tưởng một lần dang dở là được rồi.

Một lần là đủ rồi.

Thế nhưng hóa ra cô đã lầm.

Mọi cố gắng nỗ lực cho một bắt đầu mới vì Hoàng Phong mà rẽ ngang một đường bế tắc.

Bằng đại học, công việc mới, cuộc sống khác...!

Mọi thứ đều không còn nghĩa lí gì nữa.

Chẳng biết từ bao giờ, nước mắt đã lăn dài trên khóe mi, ướt nhòe tấm gối mềm.

Cô sợ Hoàng Phong tỉnh giấc, chỉ dám khóc trong câm lặng, nghẹn ngào.

Trong căn phòng tối, đôi mắt cô nhập nhà ảnh nước lóng lánh như mặt hồ mùa thu, chất chứa ngàn vạn buồn thương cô quạnh.

Thanh xuân, tuổi trẻ, hoài bão và cả những ước mơ...!

Tất cả đều gác lại bởi một tình yêu u ám.

*

Sáng nay, hình như Hoàng Phong đi làm.

Bình thường nếu đến công ty thì 7 giờ hắn đã ra khỏi nhà.

Bây giờ, đã hơn 8 giờ, hắn vẫn đang phơi đồ ngoài ban công.

Áo quần của cô, rất ít khi giặt máy tất cả đều do Hoàng Phong giặt tay.

Có lần cô bỏ quần áo vào máy giặt, hắn lại nói: “Áo quần của em bỏ vào máy giặt rất dễ hư, cho nên để đó cho anh Nguyệt Vy cũng không muốn làm trái ý hắn, vậy là áo quần váy vóc của cô kể cả đồ lót đều do Hoàng Phong một tay giặt sạch.

Cô động vào hắn cũng không cho, nấu ăn hắn cũng không để cô làm.

Có cảm giác cô giống như là thú cưng của hắn vậy, sự sủng ái chăm sóc của Hoàng Phong không khiến cô vui vẻ ngược lại chỉ khiến cô trầm luân trong buồn bã ủ dột.

Bởi lẽ nếu đã không yêu, tất cả sự quan tâm dỗ dành đều sẽ biến thành phiền phức.

Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu lên thân ảnh cao lớn của Hoàng Phong, ban công sớm mai đẩy nắng hong ấm những chiếc váy ngủ đủ màu trên giá ngang.

Những tia nắng nhỏ len qua từng mép vải chiếu lên mái tóc của Hoàng Phong, nửa gương mặt hắn nghiêng về phía cô, sống mũi cao nổi bật lên dưới ánh nắng nhu hòa, trên môi là nụ cười ôn hòa dịu dàng để vô tận.

Bàn tay thon dài đang sửa sang lại chiếc váy màu hồng nhạt rồi luồng vào vào móc áo.

Hoàng Phong lúc này giống như một ngày đàn ông của gia đình, có cảm giác hẳn đang đóng vai một người chồng ấm áp thương yêu vợ mình, chăm hết việc nhà việc cửa.

Vợ? Chồng?

Cô và hắn sao?

Nguyệt Vy đưa mắt nhìn Hoàng Phong, bỗng dưng có cảm giác rất xa lạ.

Cô đã quá quen với dáng vẻ uy nghiêm cương nghị lạnh lùng của Hoàng Phong khi ngồi trước lap top, hay đọc sách bên bàn làm việc, đã quá quen với bộ com lê chỉnh chu trên người hắn, bây giờ nhìn hắn trong bộ dạng thoải mái nhẹ nhàng, bỗng dưng cô có cảm giác không quen.

Hoàng Phong bây giờ hiền lành đến lạ kì.

Có vẻ như nhận ra được ánh nhìn chăm chú của Nguyệt Vy, Hoàng Phong đột nhiên quay người nhìn về phía cô.

Nguyệt Vy lúng túng quay mặt đi, dáng vẻ như con mèo vụng trộm bị phát hiện.

Ai đó nhìn thấy cảnh này, trên môi không giấu được nụ cười ôn nhu.

Bảo bối của hắn luôn đáng yêu như vậy.

Khi Hoàng Phong phơi áo quần xong đã là chuyện của mười phút sau.

Hắn vào phòng tắm rửa tay sạch sẽ rồi mới đi ra ngoài.

Lúc này, Nguyệt Vy đang nằm cuộn người trong chăn, cô luôn nằm nghiêng về một phía, đầu cúi thấp xuống gối, tư thế phòng bị cuộn người như thai nhi.

Nhìn cô như vậy, trái tim Hoàng Phong như có ái nhéo một cái.

Cô giống như con thú nhỏ bị thương luôn luôn phòng bị với mọi thứ, chỉ hận không thể thu mình một chỗ.

Hắn ngồi xuống mép giường, thấp người kề sát khuôn mặt giấu trong chăn của cô, nỉ non nhẹ nhàng: “Làm sao vậy? Em mệt à?”

Cô nhỏ tiếng đáp lại hắn: “Không có.

Thanh âm mềm mại trôi vào tại hắn khiến Hoàng Phong có cảm giác như có sợi lông tơ xược qua tại.

Bàn tay Hoàng Phong v*t v* mái tóc cô, khẽ khẽ nói: “Hôm nay, anh đưa em ra ngoài, chúng ta có việc quan trọng phải làm.

Hơi thở Hoàng Phong lượn lờ bên tai, nhột nhạt khó chịu, cô theo bản năng muốn tránh đi.

Nhưng Hoàng Phong lại giữ chặt vai cô, tiếp tục nói: “Dậy nào.”

Cô hơi nghiêng mặt nhìn hắn, không vui nói: “Tôi mệt, không muốn đi đâu cả."

Ra ngoài, ra ngoài cái gì chứ, có khác gì nhau đầu.

Hoàng Phong cứ theo sát cô như hình với bóng như vậy không khác nào dẫn chó đi dạo.

Cô không thích, một chút cũng không thích.

Bây giờ, cô biết bản thân mình cùng đường thật rồi.

Cô không thể thoát khỏi Hoàng Phong, cũng không thể phản kháng.

Ngoài an phận chấp nhận cô đầu còn lựa chọn nào khác.

Nguyệt Vy kéo chăn che kín đầu, Hoàng Phong lại nhanh chóng kéo xuống.

“Ngoan, dậy nào, lát trở về rồi ngủ, được không?” Hoàng Phong xuống nước hết mực, giọng điệu dỗ dành dịu dàng như đang dỗ trẻ con.

Thế nhưng hành động của hắn lại trái ngược hoàn toàn, lúc bấy giờ hắn đã đỡ cô ngồi dậy.

Nguyệt Vy ấm ức nhìn hắn, cô gạc tay Hoàng Phong trên vai mình ra, không vui nói: “Đã nói không muốn ra ngoài.

Anh thích đi thì tự mình đi đi.

Tôi không đi.”

Cái gì cũng ép buộc cô, cái gì cũng cường quyền độc đoán.

Cô vô cùng ghét cái kiểu ngang ngược bá đạo này của Hoàng Phong.

Lúc này, về mặt Hoàng Phong đã trầm xuống ảm đạm, hắn cứ nhìn cô chăm chú, sự ôn nhu trên mặt đang dần dừa tan biến.

Không gian đặc biệt im lặng.

Cô cắn môi, quay mặt đi, nhẹ giọng nói: “Em không muốn đi.

Anh đi một mình đi.” Cô đổi cách xưng hồ, muốn lấy lòng Hoàng Phong vì sợ Hoàng Phong giận.

Quả nhiên chiêu làm nũng này có tác dụng ngay.

Nghe thấy giọng nói mềm mại của cô, lúc này vẻ mặt hắn mới dịu đi một chút, hắn xoa xoa đầu cô, cưng chiều nói: “Ngoan, nghe lời.

Hôm nay, chúng ta có việc quan trọng phải làm.

Hoàng Phong nhìn cô chăm chủ, lời nói thập phần nghiêm túc: "Làm xong việc này, em muốn cái gì cũng được, muốn ở nhà bao lâu cũng được.”

Rút cuộc là chuyện gì, tại sao làm xong thì muốn gì cũng được.

Nguyệt Vy hỏi nhưng Hoàng Phong lại không trả lời, hắn chỉ bế cô dậy đi thẳng vào phóng tắm.

Sau đó, lại thành thục thay một bộ váy mới cho cô.

Cô mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, chân váy chữ A phủ quá gối.

Ống tay hơi xòe ra để lộ cánh tay mảnh khảnh trắng mịn.

Cô mang thêm một đôi giày búp bê màu trắng, tóc xõa ngang vai nhẹ nhàng tạo cảm giác thiếu nữ thang lịch dịu dàng, trông cô không khác nào một cô công chúa nhỏ, đáng yêu không nói nên lời.

Không biết Hoàng Phong đưa cô đi đâu, hẳn là không phải đến công ty, nhưng hắn cũng ăn mặc rất chỉn chu.

Bộ com lê màu đen tôn thêm quyền lực và sự uy nghiêm đàn ông của hắn.

Không thể phủ nhận, Hoàng Phong rất đẹp trai, nhất là khi diện những bộ vest sang trọng, trông hắn cao ngạo khí chất đến bức người.

Hoàng Phong và Nguyệt Vy sánh vai nhau đi ra ô tô, hắn ôm eo cô, tư thế hết sức gần gũi thân mật.

Đối diện cổng nhà có một vài người hành xóm đưa mắt nhìn sang, trong ánh mắt không thấy được sự ngưỡng mộ.

Đúng là một đôi vợ chồng hoàn hảo, hạnh phúc.

Không ai biết rằng sự thật đằng sau lại hãi hùng đến như thế..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Chủ Em Sai Rồi
Chương 167

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 167
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...