Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Chủ Em Sai Rồi – Chương 165

Cậu Chủ Em Sai Rồi

Tác giả: ROSE
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyệt Vy cuối cùng cũng không thể nhịn nữa, Cô vùng vẫy trong chăn, cả người như bị bỏ trong bao tải thoát thể nào cũng không ra, cô la lên, giọng nói cất giấu sự nức nở sợ hãi: “Hoàng Phong, Hoàng Phong… nặng quá, anh đè tôi nặng.

Đứng lên...!tôi sắp ngạt thở rồi...!Phong..."

Nghe thấy tiếng nức nở của cô, lúc này hắn mới ý thức được hành động của mình, vội vã kéo chăn xuống.

Khuôn mặt phiếm hồng lộ ra dưới ánh đèn, đôi môi anh đào hé mở không ngừng hút khí, nước mắt rơm rớm dưới mi, khuôn cô trắng nõn mềm mại tựa như có thể véo ra nước.

Hoàng Phong có chút sững sờ, hắn chạm tay lên má cô m*n tr*n nhẹ nhàng.

Nguyệt Vy có chút khó chịu, cô chống tay lên ngực hắn không ngừng đẩy ra: “Tôi buồn ngủ, anh tránh ra.” Thanh âm ấm ức lọt vào tau hắn nhẹ nhàng như lông vũ sượt qua, mơn man gọi mời cảm giác tê dại.

Mùi hương nhẹ nhàng từ cơ thể cô vương vấn bên mũi, Hoàng Phong càng thêm mê muội.

Hắn ngà ngà nhìn cô, rồi lại tham lam vùi mặt xuống tóc cô, hít lấy hít để: “Vy, em thơm quá.” Tiếng nỉ non nhột nhạt truyền đến bên tai, nhột nhạt làm cô nổi cả da gà.

Nguyệt Vy nghiêng trái tránh phải đều không tránh được nụ hôn của Hoàng Phong.

Hai tay bị lồng ngực của Hoàng Phong đè nặng, cô vừa đau vừa khó chịu, không nhịn được mà ấm ức nức nở: “Anh tránh ra.

Tôi không thích.

Hoàng Phong.

Hoàng Phong.

Đừng mà.

Hức...tôi khó chịu.”

Phản khán một hồi vẫn không thấy Hoàng Phong dừng lại, hắn cứ hôn khắp mặt cô như vậy.

Nguyệt Vy nghiêng bên nào, nụ hôn của hắn lại rơi xuống nơi đó, cô nghiêng sang phải hắn hôn lên má trái, cô nghiêng sang trái hắn lại hôn lên má phải, từng chút từng chút một, hôn mãi không ngừng.

Cô bất lực bật ra vài tiếng thú thít.

Nguyệt Vy đưa mắt nhìn rèm cửa tung bay, người đàn ông trên người vẫn không ngừng hôn cô cứ như đang thưởng thức một thức uống giải khát, càng lúc càng gấp gáp, càng lúc càng vội vàng.

Hắn hôn lên má cô, lên mũi cô, rồi lại dời xuống cổ.

Nguyệt Vy kêu thế nào họ cũng không nghe.

Cuối cùng chỉ có thể bất lực khóc dưới thân hắn.

Cứ tưởng hắn hôn một chút là xong.

Nào ngờ, Hoàng Phong càng hôn càng loạn, đến khi cảm nhận bên dưới hắn c*ng c*ng một cách khác thường.

Sắc mặt Nguyệt Vy lập tức tái xanh, cô hoảng loạn lắc đầu, không ngừng đánh lên ngực Hoàng Phong: “Hoàng Phong, tránh ra...!Tránh ra đi mà."Hôm nay là ngày không an toàn của cô.

Vốn dĩ Nguyệt Vy chẳng biết đến chuyện này, nhưng từ sau đợt kinh nguyệt vừa rồi, Hoàng Phong theo dõi chu kì cô sát sao.

Hắn còn ghi vào cuốn sổ ngày rụng trứng của cô, liều lượng uống thuốc, Nguyệt Vy nhớ không sai, hôm nay ngày 27 chính là ngày cô rụng trứng hẳn khoanh tròn mực đỏ rõ ràng.

Nếu như xảy ra quan hệ xác xuất có thai là rất cao.

Nghĩ đến đây, máu huyết trên mặt trú nhanh không còn một giọt.

Bàn tay Hoàng Phong đang lưu loát chạy khắp người cô, váy ngủ bị hắn tuột xuống tận eo.

Bàn tay to nhanh chóng nắm lấy n* m*m m*, không ngừng x* n*n, có vẻ như hắn rất dễ chịu, liên tục bật ra những tiếng thở dài thỏa mãn.

Trong khí đó, cô gái dưới thân thì hoảng loạn sợ hãi cực kì, Nguyệt Vy khóc nấc lên cầu xin: “Hoàng Phong, đừng mà...!Tôi xin anh đấy.

Đừng như vậy nữa.

Nước mắt giàn dựa ướt nhèm đôi mi.

Hoàng Phong nhìn cô khóc như vậy, trong lòng vừa thương vừa giận, hắn hôn nhẹ lên môi cô như trấn an dỗ dành: “Ngoan.

Đừng sợ, tôi sẽ nhẹ nhàng."

Cô lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi không muốn, hôm nay không được.

Hôm nay không được, Hoàng Phong, van xin anh mà."

Hắn cắn nhẹ tai cô, thổi thổi vào tai cô làn hơi mỏng: “Có gì không được?” Hắn thừa hiểu cô sợ cái gì, tâm tư của cô đều viết rõ lên mặt đơn thuần như thế hắn có thể không nhìn ra sao.

Hoàng Phong hỏi thì hỏi nhưng tay vẫn không ngừng làm càn trên người cô, chiếc váy trên ngủ mỏng manh trên người Nguyệt Vy đã bị hắn kéo xuống ném sang một bên.

Tất cả váy ngủ của Nguyệt Vy đều được thiết kế như vậy, rộng thùng thình lại hết sức mỏng manh.

Nguyệt Vy dù có ngu đến mấy cũng hiểu tại sao Hoàng Phong lại cho mình mặc những loại váy đó.

th*n th* tr*n tr* dưới thân hắn, run rẩy từng cơn, tiếng khóc của Nguyệt Vy càng lớn nhưng Hoàng Phong vẫn không dừng lại.

Mùi hương sữa ngọt ngào từ cơ thể mềm mại, tiếng kêu khóc ấm ức k*ch th*ch thần trí của Nguyệt Vy tất cả như một bữa tiệc thịnh soạn hấp dẫn một kẻ đói khát như Hoàng Phong.

Đã lâu không chạm vào Nguyệt Vy, hắn nhớ cô điên cuồng nhớ cảm giác mềm mại căng khít khi cô bao bọc hẳn.

Hắn dỗ dành Nguyệt Vy bằng những nụ hôn mời gọi cùng tiếng nỉ non ái muội: "Bảo bối, ngoan nào, tách chân ra."

Cô lắc đầu càng ra sức khéo chặt đùi.

Hoàng Phong đã cởi đến thắt lưng, Nguyệt Vy nhân cơ hội lồm cồm bò dậy, cô muốn chạy ra ngoài nhưng hắn lập tức bắt cổ chân cô kéo về.

“Á.” Cô la lên: “Đừng mà..."

Cô vẫy vùng liên tục, đến cả eo hông đều nâng lên, nhưng cuối cùng tất cả đều bất lực dưới sự trấn áp của Hoàng Phong.

Hắn lấy cà vật, trói chặt tay cô l*n đ*nh đầu.

Nguyệt Vy bật khóc nức nở: “Hoàng Phong, đừng mà.

Phong, tôi xin anh, đừng, tôi không muốn.”

Hắn hôn lên mắt cô, ngân nhẹ một từ dịu dàng đến đê mê: “Ngoan nào”

Nguyệt Vy khóc đến đỏ mặt, nước mắt thấm ướt đôi má mềm, hai tay bị trói l*n đ*nh đầu vừa đau vừa rát, nhưng cô van xin thế nào cũng không đả động đến hắn.

Cô phản kháng, hắn trấn áp, cô quá yếu ớt, hắn quá mạnh.

Trong phòng vang lên tiếng thút thít đáng thương của cô gái cùng tiếng th* d*c của đàn ông.

Rõ ràng hắn nói sẽ nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cô đau đớn đến khó chịu.

Động tác của Hoàng Phong không lưu tình chút nào, mỗi một cái đều đánh để tận cùng sâu nhất.

Chiếc giường thượng hạng liên tục phát ra tiếng cọt kẹt, bên trong phòng tràn đầy hương vị riêng biệt của đàn ông, Nguyệt Vy ấm ức chôn mặt vào gối đầu, nước mắt giàn dựa trên khóe mi.

Cô khóc, cô cầu xin, nhưng một đêm dài như vậy, Hoàng Phong không buông tha cô một phút nào.

Hắn cứ như muốn nuốt luôn cô vào bụng, cô khóc không khàn giọng, nhưng hắn vẫn không dừng lại.

Khônh biết qua bao lâu, mãi đến khi Nguyệt Vy không còn hơi sức nào nữa, khi Nguyệt Vy cô tỉnh dậy thì chẳng thấy Hoàng Phong bên cạnh mà chỉ nghe thấy tiếng nước đậy trong phòng tắm.

Cập nhật chương mới nhanh nhất trên truyenapp.com

Đồng hồ treo tường tích tắt từng nhịp.

Bây giờ đã hơn 3 giờ sáng.

Cô nằm im trên giường, dù đang khoe mi nhưng nước mắt rơi xuống lã chã ướt gối mềm.

Nguyệt Vy nghĩ đến một màn vừa rồi, nghẹn ngào thút thít giống như nói mơ: “Không muốn có thai.

Tôi không muốn.

Không muốn mà.”

Đúng lúc này, cửa phòng tắm bất ngờ mở ra.

Thân ảnh Hoàng Phong xuất hiện ở cửa, hắn chỉ quấn trên người chiếc khăn tắm, cơ bắp cường trán hiện rõ dưới ánh đèn, những giọt nước trong veo len lỏi trên từng múi cơ toát lên quyến rũ chí mạng.

Hắn từng bước lại gần giường, càng lúc càng nghe rõ tiếng nức nở của Nguyệt Vy.

Cô vẫn không hay biết gì, cho đến khi một bàn tay lạnh ngắt chạm lên má cô, và giọng nói dịu dàng vương vấn bên tại trầm thấp ái muội khiến cô giật bắn mình quên cả cơn buồn ngủ.

“Em vừa nói gì?” Thanh âm trầm thấp lọt vào tại làm Nguyệt Vy hãi hùng.

Cô sợ hãi mở to mắt, đầu óc lập tức tỉnh táo.

Hoàng Phong từ trên cao nhìn xuống, dịu dàng hỏi lại một câu: “Em nói cái gì, lặp lại tôi nghe?” Nguyệt Vy có cảm giác răng môi mình đang va vào nhau, sợ hãi lan đệ từng bào, hàng mi ướt nhẹp run run.

Cô không dám trả lời, chỉ tìm cách lảng tránh: “Không không có."

Khoảng cách giữa môi và môi rất gần, Nguyệt Vy nhìn thấy mắt Hoàng Phong tràn ngập lửa nóng sắc bén, bên trong cất giấu lửa cháy hừng hực tựa như có thể đem cô đốt cháy thành tro tàn.

Hoàng Phong sờ sờ môi cô, cất giọng trầm thấp: "Em nói em không muốn có thai...!đúng không?”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Chủ Em Sai Rồi
Chương 165

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 165
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...