Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Buổi Xem Mắt Kỳ Lạ – Chương 13

Buổi Xem Mắt Kỳ Lạ

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy tôi không trả lời được, cậu ta như đã đoán trước được, sắc mặt dần dần sa sầm, tia hy vọng cuối cùng trong mắt cũng tan biến.

Giọng điệu mỉa mai chưa từng thấy; "Ra là mấy người làm nghệ thuật tìm cảm hứng, có thể hiến thân vì nghệ thuật à?"

"Người khác thì tôi không biết, nhưng tôi thì có thể."

Vì vẽ tranh mà thức trắng đêm, hiến dâng cả mạng sống.

“Cậu ra ngoài đi."

cậu ta cắt ngang lời tôi. Không những không giận mà còn cười, trong mắt không có nước mắt, nhưng như thể sắp khóc.

Cho tôi cảm giác như người vợ mới cưới phát hiện chồng ngoại tình ngay hôm sau vậy.

"Nhưng mà, đây là nhà tôi."

"Được, vậy tôi đi."

Bóng lưng kiên quyết, như thể nhìn tôi thêm một cái cũng thấy thừa. Làm gì mà căng thế. Tôi chỉ nhờ cậu ta làm mẫu thôi mà, nói cứ như tôi làm chuyện gì tày đình lắm.

Trong lòng tôi buồn bực vô cùng, càng nghĩ càng tức. Không muốn cho tôi vẽ thì lúc đó đừng có đồng ý. Sao cứ làm như tôi ép cậu ta vậy?

Tâm trạng tôi rối bời. Đầu óc tôi quay cuồng. Từ hôm đó, chúng tôi chiến tranh lạnh.

Tôi không muốn làm phiền cậu ta.

cậu ta gọi tôi ăn cơm, tôi không đi.

Sau đó, cậu ta cũng không gọi nữa.

Tôi tự đặt đồ ăn ngoài.

Chuông cửa vang lên.

Là đồ ăn nhẹ tôi đặt.

Người giao hàng đội mũ lưỡi trai đen, cúi đầu, không nhìn rõ mặt. Giao đồ ăn xong, anh ta không nói gì rồi bỏ đi. Tôi theo bản năng nhìn anh ta thêm một cái.

Về đến nhà mở hộp cơm ra, tôi phát hiện đồ ăn của mình đã bị động vào.

Hôm sau, tôi không dám đặt đồ ăn ngoài nữa. Ăn mì gói.

Nhưng khi ra ngoài đổ rác, tôi lại thấy trước cửa có một bó hoa cúc trắng.

Tôi nghĩ là người ta đưa nhầm.

Rốt cuộc ai lại đi tặng hoa cúc trắng chứ?

Nhưng ngay sau đó, tôi nhìn thấy trên đó có để lại một mảnh giấy.

"Gửi cô Tống thân mến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Tôi lập tức nổi hết da gà. Rác cũng chẳng buồn vứt nữa, tôi vội quay về phòng, đóng cửa ở lì trong đó.

Ngay lúc tôi đang nghi ngờ không biết đây có phải là trò đùa của đứa trẻ con nào không, thì điện thoại nhận được một tin nhắn lạ:

“Vi Vi xinh đẹp, món quà anh dày công lựa chọn, em có thích không?"

"......???"

Lần này tôi có thể chắc chắn, mình đã bị kẻ biến thái để ý rồi.

Trong căn phòng yên tĩnh. Tiếng chuông cửa vang lên đột ngột và dồn dập. Tim tôi đập thình thịch.

Trong nháy mắt, đầu óc tôi toàn là những vụ án hình sự. Tôi không dám ra mở cửa.

Đợi đến khi tiếng chuông thứ hai cuối cùng cũng dừng lại, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi vừa định báo cảnh sát, thì điện thoại bỗng đổ chuông.

Là Trần Hoài Chi gọi tới. Giọng nói đầu dây bên kia đầy vẻ lo lắng, ngữ tốc rất nhanh: "Bây giờ cậu có ở nhà không? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Tôi đang ở ngoài cửa nhà cậu."

Sợi dây căng thẳng trong đầu tôi đột nhiên đứt phựt. Cảm giác lúc này giống như con thuyền lênh đênh trên biển cuối cùng cũng nhìn thấy bờ.

Tôi mở cửa, không nói hai lời liền nhào vào lòng cậu ta.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Nước mắt trong hốc mắt như vỡ đê, theo gò má ào ạt tuôn rơi.

cậu ta cứ như vậy ôm tôi, hết lần này đến lần khác nhẹ nhàng vuốt ve lưng tôi; "Đừng sợ, tôi ở đây."

Tôi cứ khóc như vậy cho đến khi trút hết cảm xúc, mệt nhoài. Lúc này mới phát hiện mình đang ngồi trên ghế sofa, được cậu ta nửa ôm trong lòng.

Cảm giác ở eo rất rõ ràng. Tôi cảm thấy mặt mình đang nóng bừng. cậu ta cúi đầu, đưa tay vuốt ve khóe mắt tôi, rồi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn vào đuôi mắt còn ướt nước.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Tôi dùng vài lời ngắn gọn kể hết cho cậu ấy nghe về việc mình bị kẻ biến thái theo dõi.

cậu ta nhíu mày, vẻ nghiêm nghị trong mắt càng đậm: "Báo cảnh sát, tôi đi cùng cậu."

Cảnh sát nói, có thể là người quen gây án, hiện tại chứng cứ chưa đủ, không thể chứng thực sự tình nghi của người giao hàng kia, cần phải điều tra thêm.

Sau khi từ đồn cảnh sát trở về, tôi mới chậm chạp nhận ra một điều.

"Sao cậu biết tôi gặp chuyện?"

"Chuông cửa nhà cậu cả ngày hôm nay không kêu, cậu cũng không gọi đồ ăn."

"..."

"Chuyện này cần một thời gian để giải quyết, cậu ở một mình đối diện không an toàn, chuyển đến chỗ tôi đi."

Giọng điệu thân quen cứ như thể chúng tôi chưa từng chiến tranh lạnh. Nhìn gương mặt góc cạnh sạch sẽ của cậu ta, tôi chậm rãi nói: "Được."

Sau khi chuyển đến nhà cậu ta, chúng tôi ngầm hiểu lẫn nhau, không ai nhắc đến chuyện chiến tranh lạnh.

Giữa hai người duy trì một sự cân bằng tinh tế.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Buổi Xem Mắt Kỳ Lạ
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...