Bình Yên Là Có Thật – Chương 13
Bình Yên Là Có Thật
"Anh..." Quốc Trường cứng họng.
Thôi được rồi.
May mắn thay, khoảng thời gian tiếp theo không có chuyện gì xảy ra, Bảo Ngọc nói cùng làm tài liệu không phải là cái cớ, hai người vây quanh bàn học làm tài liệu hai tiếng đồng hồ, giữa chừng Quốc Trường thỉnh thoảng giúp cô giải đáp thắc mắc, thời gian nhanh chóng đến trưa.
"Đến giờ ăn rồi." Bảo Ngọc nhìn đồng hồ treo tường, đưa tay gõ gõ bàn Quốc Trường, đánh thức anh khỏi đống tài liệu, "Quốc Trường anh muốn ăn gì, em mời." Đây là điều anh đã nói trước khi đến.
"Gì cũng được." Quốc Trường thật sự không kén chọn đồ ăn, kén ăn chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của anh.
"Vậy ăn gà rán đi." Vừa nói xong, Bảo Ngọc tự mình "phì" một tiếng.
Quốc Trường không hiểu gì ngẩng đầu nhìn cô.
Cô vẫy tay: "Không có gì." Nói gà không nói vịt, văn minh bạn tôi.
Bảo Ngọc thật sự đã gọi một suất gà rán và hamburger.
Quốc Trường và cô ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, trai đơn gái chiếc trong một căn phòng ăn uống đối mặt nhau yên tĩnh đến mức hơi kỳ lạ, Bảo Ngọc vội vàng bật tivi lên.
"Chiều nay làm xong tiếng Anh trước, tôi sẽ bù cho em tài liệu hôm thứ Sáu." Quốc Trường không biết nói gì, tiện miệng tìm một câu.
"Ồ, được." Bảo Ngọc đang nghiêng đầu xem chương trình tạp kỹ trên tivi, trả lời xong cắn một miếng hamburger.
Cô cũng không để ý Quốc Trường đang ở đối diện nên phải giữ hình tượng, ngược lại ăn rất vui vẻ.
Khuôn mặt Bảo Ngọc vẫn có thịt, tròn trịa, khi cười sẽ có một lúm đồng tiền rất nông, vẻ ngoài giống như tên của cô, nhưng tính cách lại rất điên rồ. Quốc Trường đã quen với hình ảnh cô gái mạnh mẽ không câu nệ tiểu tiết khi cô mặc đồng phục sinh viên, hôm nay là lần đầu tiên anh thấy cô mặc váy.
...Ừm? Cô ấy mặc váy sao?
Áo len dệt kim cổ lá sen màu trắng sữa kết hợp với một chiếc váy ngắn đến đầu gối, nhìn thế nào cũng không giống quần áo mặc ở nhà thông thường.
Khuôn mặt nghiêng của cô gái tắm mình trong ánh sáng tự nhiên buổi trưa, khóe miệng dính một chút sốt salad, giống như nét chấm phá làm tăng thêm vẻ đẹp cho nhân vật trên bức vẽ, khiến cô trở nên sống động và tươi sáng.
Quốc Trường hơi ngẩn người, rất lâu sau mới không nhịn được cười, tiếng cười của anh khiến Bảo Ngọc liếc nhìn, khó hiểu nhíu mày hỏi anh: "Đoạn này buồn cười sao?" Cô tưởng Quốc Trường cũng xem chương trình cùng cô.
Quốc Trường dùng ngón tay chỉ vào khóe miệng: "Salad."
Bảo Ngọc nghe vậy vội vàng dùng đầu ngón tay lau đi, cô theo bản năng đưa lên môi quệt một cái, đầu lưỡi hồng hào thò ra, nhẹ nhàng l//i//ế//m sốt salad trên đầu ngón tay, đưa vào miệng, thoáng qua, có vẻ đẹp quyến rũ bất chợt.
Quốc Trường dời ánh mắt đi, trông có vẻ như không để ý.
Quả nhiên có Quốc Trường ở đây, hiệu quả học tập tăng trưởng theo cấp số nhân.
Một giờ rưỡi chiều, cuối cùng cũng cố gắng chống lại cơn buồn ngủ hoàn thành xong tài liệu tiếng Anh cuối cùng, Bảo Ngọc vươn vai ngáp một cái, ánh nắng hôm nay có chút gay gắt, cô bị ánh sáng phản chiếu từ tấm kính đối diện làm chói mắt, Bảo Ngọc đứng dậy, kéo rèm cửa phòng ra.
Khi căng thẳng chồng chất, một cuốn truyện sắc sẽ là người bạn đồng hành nhẹ nhàng, giúp tâm trí ta thư thái.
Rèm cửa là rèm vải lanh màu xanh, sau khi kéo rèm xuống ánh nắng gay gắt lập tức dịu đi nhiều, xuyên qua rèm biến thành tông màu tươi mát như trong phim Nhật Bản, yên tĩnh, lại mang theo vài phần mơ hồ ám muội.
Nói chung, đó không phải là ánh sáng thích hợp để học tập.
Nhưng Quốc Trường toàn tâm toàn ý vào việc làm tài liệu, hoàn toàn không để ý, đối với anh mà nói, chỉ cần có thể nhìn rõ chữ trên vở tài liệu, dù có đục tường trộm ánh sáng cũng không hề than vãn.
Quốc Trường đã làm xong tài liệu từ lâu, bây giờ đang nghiên cứu tập đề cương anh mang theo, Bảo Ngọc biết anh khi giải tài liệu không thích bị làm phiền, viết xong phần của mình thì nằm úp xuống bên cạnh anh, đợi anh làm xong thì giảng bài cho mình.
Thời điểm thích hợp nhất để ngủ trưa, Bảo Ngọc, người đã dùng hết nửa ngày tế bào não, càng ngày càng buồn ngủ, nhìn chằm chằm vào đầu bút của Quốc Trường, mí mắt cứ run lên.
Quốc Trường viết xong con số cuối cùng, lại kiểm tra lại một lần, mới hài lòng ngẩng đầu lên.
Bảo Ngọc nằm úp trên bàn nheo mắt, nửa tỉnh nửa mê.
"Em buồn ngủ à?" Quốc Trường nghiêng đầu hỏi.
"Ưm..." Bảo Ngọc phát ra tiếng hừ hừ không rõ nghĩa, cô vẫn chưa ngủ say, chỉ là ý thức không còn tỉnh táo nữa, "Em mệt quá."
Quốc Trường chống cằm nhìn cô: "Mới có nửa ngày thôi mà."
"Đã là giới hạn rồi, não em hoạt động quá tải." Bảo Ngọc cố gắng mở mí mắt, đầu dán vào mặt bàn, mắt nhìn chằm chằm Quốc Trường, "Nghỉ một lát được không?"
--













