Bí Mật Tình Yêu Của HotBoy – Chương 4
Bí Mật Tình Yêu Của HotBoy
Cuộc sống chung dưới một mái nhà với Chu Diễm bắt đầu. Dù cả hai cố gắng giữ một khoảng cách nhất định, nhưng sự hiện diện của đối phương vẫn ảnh hưởng sâu sắc đến mỗi người. Lương Duyệt Hi cố gắng tỏ ra bình thường, tập trung vào công việc, nhưng mỗi khi Chu Diễm xuất hiện, dù là pha một ly cà phê, chuẩn bị bữa sáng hay chỉ đơn giản là lướt qua cậu trong hành lang, trái tim cậu lại đập lỗi nhịp.
Một buổi sáng nọ, Lương Duyệt Hi thức dậy sớm hơn thường lệ. Tiếng lạch cạch từ bếp vọng ra, cậu biết là Chu Diễm đang chuẩn bị bữa sáng. Cậu khẽ hé cửa nhìn, thấy anh đang lúi húi trong bếp, áo sơ mi trắng được xắn tay gọn gàng, để lộ cánh tay rắn chắc. Anh đặt hai đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng lên bàn, cùng hai ly sữa tươi. Cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng.
Cậu nhớ lại những ngày tháng còn là sinh viên. Chu Diễm lúc nào cũng dậy sớm hơn cậu một chút để chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Anh luôn nhớ cậu thích ăn trứng ốp la lòng đào, thích uống sữa không đường. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, cậu cứ nghĩ mình đã quên, nhưng giờ đây lại ùa về như một thước phim sống động.
Lương Duyệt Hi bước ra khỏi phòng, cố gắng che giấu sự bối rối. "Chào buổi sáng," cậu nói, giọng hơi ngượng nghịu.
"Chào buổi sáng," Chu Diễm đáp, quay lại nhìn cậu, nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy, khiến trái tim Lương Duyệt Hi mềm nhũn. "Ngồi đi, ăn sáng thôi."
Cả hai ngồi vào bàn ăn, không khí im lặng đến khó chịu. Lương Duyệt Hi c.ắ.n một miếng bánh mì, cảm nhận vị giòn tan trong miệng, cùng với mùi thơm của trứng ốp la. Tất cả đều hoàn hảo, giống như hương vị của hạnh phúc mà cậu đã từng có.
"Cậu gầy quá," Chu Diễm bất ngờ lên tiếng, ánh mắt anh lướt qua vai cậu. "Nên ăn nhiều hơn một chút."
Lương Duyệt Hi hơi giật mình. Cậu biết anh lo lắng cho mình, nhưng cậu không muốn anh phải bận tâm. "Mình... mình ổn mà."
"Không ổn chút nào," Chu Diễm nói, giọng anh có chút nghiêm túc. "Cậu xanh xao lắm. Công việc có áp lực đến vậy sao?"
Lương Duyệt Hi cúi gằm mặt. "Không phải do công việc. Chỉ là... dạo này mình hơi mệt thôi."
Anh biết cậu đang nói dối. Nhưng anh không muốn ép cậu. Anh chỉ lặng lẽ gắp một miếng trứng vào bát cậu. "Ăn đi. Anh biết cậu thích trứng lòng đào."
Lời nói của Chu Diễm như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Lương Duyệt Hi. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn anh, ánh mắt phức tạp. Anh vẫn nhớ. Anh vẫn nhớ tất cả những sở thích nhỏ nhặt của cậu. Điều đó khiến cậu vừa cảm động, vừa đau lòng.
Suốt những ngày sau đó, Chu Diễm vẫn tiếp tục chăm sóc Lương Duyệt Hi một cách âm thầm. Anh luôn để lại những món ăn vặt cậu thích trong tủ lạnh, luôn chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn, và luôn nhắc nhở cậu mặc thêm áo khi trời trở gió. Lương Duyệt Hi cảm thấy ấm áp, nhưng cũng đầy giằng xé. Cậu không thể quên được Tiêu Chỉ, hình ảnh cô gái xinh đẹp, dịu dàng luôn xuất hiện bên cạnh Chu Diễm trong suốt những năm qua.
Một chiều nọ, Lương Duyệt Hi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của Chu Diễm với Tiêu Chỉ. Giọng Tiêu Chỉ dịu dàng, trìu mến. "Anh Diễm, cuối tuần này mình đi xem phim nhé? Có bộ phim mới ra rất hay đó."
Chu Diễm đáp lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng Lương Duyệt Hi có thể nghe thấy một chút gượng ép trong đó. "Anh xin lỗi Tiêu Chỉ, cuối tuần này anh có việc bận rồi. Để dịp khác nhé."
Sau khi Chu Diễm cúp máy, Lương Duyệt Hi bước ra khỏi phòng, giả vờ như không nghe thấy gì. Cậu nhìn thấy anh đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Tiêu Chỉ gọi à?" Lương Duyệt Hi hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể.
Chu Diễm giật mình, quay lại nhìn cậu. "À... ừ. Cô ấy muốn đi xem phim."
"Cậu không đi à?" Lương Duyệt Hi hỏi tiếp, cố gắng dò xét thái độ của anh.
Chu Diễm lắc đầu. "Anh bận rồi. Hơn nữa, anh cũng không thích xem phim cho lắm."
Lương Duyệt Hi khẽ nhíu mày. Chu Diễm nói dối. Cậu nhớ rõ anh là một người rất thích xem phim, đặc biệt là những bộ phim khoa học viễn tưởng. Anh đang cố gắng tránh Tiêu Chỉ, hay là anh đang cố gắng tránh cậu?
Trong lòng Lương Duyệt Hi, những hoài nghi bắt đầu trỗi dậy. Cậu nhớ lại lời của cô bạn thân Tiêu Chỉ đã nói với cậu khi cậu trở về thành phố F: "Từ trước tới nay Tiêu Chỉ và Chu Diễm chưa bao giờ thật sự ở bên nhau." Lời nói ấy bỗng nhiên vang vọng trong đầu cậu, khiến cậu bối rối. Chẳng lẽ, tất cả chỉ là một vở kịch?
Cậu không dám nghĩ sâu hơn. Cậu sợ sự thật sẽ khiến cậu đau lòng. Cậu sợ rằng, tất cả những gì cậu đã cố gắng quên đi, tất cả những nỗi đau cậu đã cố gắng chôn vùi, sẽ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tối đó, Lương Duyệt Hi nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Cậu nhớ lại những kỷ niệm cũ, những khoảnh khắc hạnh phúc bên Chu Diễm. Cậu nhớ cả cái cảm giác bối rối, sợ hãi khi nhận ra tình cảm của anh. Cậu nhớ cả sự tự t//i về hoàn cảnh gia đình, về việc mình sẽ gây vướng bận cho tương lai hoàn hảo của anh.
"Tiết Đại Thử," Lương Duyệt Hi thầm nghĩ. "Là tiết khí nắng nóng đỉnh điểm của mùa hè, mang theo sự nóng bức, ngột ngạt." Trong lòng cậu lúc này cũng như đang trải qua một tiết Đại Thử, đầy nóng bức và ngột ngạt bởi những cảm xúc lẫn lộn, những hoài nghi và giằng xé không ngừng. Cậu không biết phải làm gì, không biết phải đi đâu. Cậu chỉ muốn chạy trốn, chạy trốn khỏi tất cả những thứ này.
Nhưng cậu lại không thể chạy trốn. Bởi vì, cậu biết, dù có đi đâu, hình bóng Chu Diễm vẫn sẽ luôn ở trong tim cậu. Và tình cảm của cậu dành cho anh, vẫn chưa bao giờ nguội lạnh.
Chu Diễm ở phòng bên cạnh cũng không ngủ được. Anh nằm trên giường, nhìn trần nhà tối đen. Anh biết Lương Duyệt Hi đang giằng xé. Anh biết cậu vẫn còn nhiều hoài nghi. Nhưng anh sẽ không ép cậu. Anh sẽ chờ đợi, chờ đợi cho đến khi cậu sẵn sàng đối mặt với tất cả. Anh sẽ kiên nhẫn, kiên nhẫn như cách anh đã kiên nhẫn suốt những năm qua. Anh tin rằng, tình yêu của anh đủ lớn để xoa dịu mọi vết thương, đủ lớn để vượt qua mọi thử thách.
Anh nhớ đến lời tựa trong một cuốn sách cũ: "Con người lại thường bị đ.á.n.h lừa bởi nụ cười, cho rằng những người hay cười là người lạc quan và vô tâm, nhưng sau nụ cười của Lương Duyệt Hi là hoàn cảnh gia đình đáng thương, là suy nghĩ sẽ gây vướng bận cho tương lai hoàn hảo của bạn thân Chu Diễm."
Anh hiểu cậu. Hơn ai hết, anh hiểu những gánh nặng mà cậu đang mang. Anh biết cậu đã hy sinh ước mơ của mình vì những nỗi sợ hãi không tên. Anh muốn ôm cậu vào lòng, muốn nói với cậu rằng mọi thứ đều ổn, rằng anh sẽ luôn ở bên cậu, bảo vệ cậu khỏi mọi bão giông. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể chờ đợi.
Anh nhắm mắt lại, trong đầu anh hiện lên hình ảnh Lương Duyệt Hi ngày xưa, tươi tắn, rạng rỡ. Và Lương Duyệt Hi của hiện tại, với đôi mắt có phần ưu tư, trầm mặc. Anh tự hứa với bản thân, anh sẽ tìm lại nụ cười rạng rỡ ngày nào của cậu. Anh sẽ tìm lại tia nắng của anh.
________________________________________
--------------------------------------------------





