Bẫy Ngọt Ngào – Chương 5: Chúng ta cùng ngoại tình đi
Bẫy Ngọt Ngào
Cánh tay Tư Nguyên Phong hơi siết chặt, đỡ cô lên.
Tần Xuân nhẹ hơn so với vẻ bề ngoài, khung xương mảnh khảnh như chỉ cần bẻ là gãy, nhưng lúc này toàn thân tỏa ra hơi thở hỗn hợp giữa cồn và nước mắt, nặng nề đè vào lòng anh.
"Có đứng vững được không?" Anh hỏi.
Tần Xuân lắc đầu, cả người mềm nhũn như không có xương, "Xin lỗi... chân không nghe lời nữa rồi."
Giọng điệu xin lỗi của cô rất nhẹ, hơi thở ấm áp lướt qua cổ anh. Tư Nguyên Phong không nói thêm gì nữa, cúi người bế ngang cô lên.
Tần Xuân khẽ hừ một tiếng, theo bản năng vòng tay qua cổ anh.
Khoảng cách đột ngột rút ngắn, Tư Nguyên Phong có thể nhìn rõ đôi mắt ướt đẫm của cô. Lúc này cô đang nửa nhắm nửa mở nhìn anh, phủ một tầng sương mỏng.
Anh dời tầm mắt, bế cô đi về phía xe.
Khi mở cửa ghế phụ, Tần Xuân bỗng nhiên cười: "Xe của anh sạch sẽ quá... chẳng hợp với tôi chút nào."
Tư Nguyên Phong không đáp lời, cẩn thận đặt cô vào chỗ ngồi. Đang định đứng dậy thì bị cô nắm chặt lấy vạt áo không buông.
"Túi thơm... anh đã treo lên chưa?"
Cô mơ hồ hỏi.
"Treo rồi."
"Vậy... anh có ngửi thấy mùi hoa quế không?"
"Ngửi thấy rồi."
Cô dường như đã hài lòng, buông tay ra.
Tư Nguyên Phong cúi người thắt dây an toàn cho cô, tư thế trông như đang bao phủ cả người cô ở dưới thân.
Tần Xuân im lặng nhìn anh, ánh mắt mê ly.
Dây an toàn kêu "cạch" một tiếng đã cài xong. Cô bỗng nhiên giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mái tóc rối trước trán anh.
"Tóc anh rối rồi." Cô nói.
Động tác của Tư Nguyên Phong khựng lại, rồi đứng thẳng người dậy.
Ánh đèn trần xe chiếu xuống từ đỉnh đầu, đổ những cái bóng loang lổ trên mặt anh. Anh không nói gì, đóng cửa xe lại rồi vòng sang ghế lái.
Chiếc xe khởi động, chậm rãi hòa vào dòng xe cộ ban đêm.
Trong xe rất yên tĩnh.
Tần Xuân nghiêng đầu nhìn cảnh đường phố lướt nhanh qua cửa sổ, ngón tay vô thức xoắn vào nhau.
Tư Nguyên Phong nhìn cô qua gương chiếu hậu.
Bờ vai gầy gò của cô đang run rẩy nhè nhẹ.
Giây tiếp theo, tiếng khóc bộc phát không hề báo trước.
Không phải khóc thầm, cũng không phải nức nở, mà là kiểu khóc rống lên sau khi bị kìm nén quá lâu đến mức hoàn toàn đứt quãng.
Tần Xuân cuộn tròn trên ghế, vùi mặt vào đôi bàn tay, bả vai phập phồng kịch liệt như muốn khóc hết cả ruột gan ra ngoài.
Tay Tư Nguyên Phong siết chặt vô lăng.
Anh không nói gì, giảm tốc độ xe chậm lại một chút, rẽ vào một con phố vắng người qua lại.
Tiếng khóc vang vọng trong không gian kín của xe.
Mười phút, tròn mười phút.
Tần Xuân khóc đến tê tâm liệt phế, khóc đến mức thở không ra hơi, về sau giọng khàn đặc lại, chỉ còn những tiếng nấc đứt quãng.
Tư Nguyên Phong vẫn luôn im lặng, thi thoảng rút khăn giấy từ hộp đồ ra đặt vào tay cô.
Cuối cùng, tiếng khóc cũng dần lắng xuống.
Tần Xuân dùng hết xấp khăn giấy cuối cùng, đôi mắt sưng đỏ nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường hắt lên mặt cô, phác họa nên những đường nét thanh lạnh mà yếu ớt.
Đợi đến khi hơi thở của cô hoàn toàn ổn định lại, Tư Nguyên Phong mới lên tiếng: "Cần giúp gì không?"
Giọng nói bình tĩnh, không nghe ra cảm xúc gì.
Tần Xuân quay đầu nhìn anh, bỗng nhiên cười. Nụ cười ấy nở rộ trên khuôn mặt lấm lem nước mắt, mang một vẻ đẹp tan vỡ.
"Tôi rất ổn."
Giọng cô vẫn còn khàn đặc sau khi khóc: "Lúc nào cũng rất ổn."
Tư Nguyên Phong không hỏi thêm.
Anh biết vừa mới quen mà đã hỏi chuyện sâu là điều tối kỵ trong xã giao, chỉ gật đầu rồi tập trung nhìn đường.
Hai mươi phút sau, xe dừng trước cửa một khách sạn cao cấp. Ánh đèn sảnh ấm áp, không khí thoang thoảng mùi tinh dầu nhẹ nhàng.
"Đến rồi."
Tư Nguyên Phong nhắc nhở.
Tần Xuân không nhúc nhích.
Tư Nguyên Phong nghiêng người sang, phát hiện cô lại ngủ rồi, đầu tựa vào cửa sổ xe, hàng mi ướt đẫm rủ xuống, hơi thở nhẹ nhàng.
Tư Nguyên Phong nhìn cô một lát, xuống xe vòng sang ghế phụ, một lần nữa bế cô ra.
Nhân viên lễ tân nhìn thấy cảnh này thì nhướng mày, nhưng sự chuyên nghiệp khiến cô ấy vẫn giữ nụ cười: "Cần giúp đỡ gì không thưa anh?"
"Một phòng."
Tư Nguyên Phong nói, "Yên tĩnh một chút."
"Phòng đơn giường lớn được không ạ?"
"Phòng suite."
Lễ tân hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng gật đầu: "Vâng, mời anh xuất trình giấy tờ."
Trong quá trình làm thủ tục, Tần Xuân vẫn luôn dựa vào vai anh ngủ say. Tóc cô xõa trên áo sơ mi của anh, mang theo mùi thuốc lá nhạt và mùi rượu, cùng một làn hương thoang thoảng.
Đó là mùi nước hoa trên người cô, giống hệt mùi anh ngửi thấy ở nhà hàng hôm đó.
Nhận được thẻ phòng, Tư Nguyên Phong bế cô vào thang máy. Vách kính phản chiếu hình ảnh hai người, anh mặc áo sơ mi và quần tây chỉnh tề, bế một người phụ nữ say đến bất tỉnh nhân sự.
Đây là hình ảnh mà anh chưa từng nghĩ tới trong suốt mấy năm qua.
Phòng ở tầng mười hai, Tư Nguyên Phong dùng vai đẩy cửa, bế Tần Xuân vào đặt lên giường.
Tay cô vẫn nắm lấy vạt áo anh, từ lúc xuống xe đến giờ vẫn chưa buông. Tư Nguyên Phong định rút ra thì cô bỗng nhiên dùng sức kéo mạnh một cái.
Cú kéo này thật bất ngờ.
Tư Nguyên Phong vốn đang cúi người, bị cô kéo đến mức cả người lảo đảo về phía trước, suýt chút nữa thì ngã đè lên người cô.
Anh dùng một tay chống lên giường mới giữ vững được thân hình, vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt đang mở của Tần Xuân.
Cô tỉnh rồi, hoặc có thể nói là nửa tỉnh nửa mê.
Đôi mắt khóc sưng húp dưới ánh đèn mờ ảo trông vô cùng đáng thương, men say vẫn chưa tan hẳn.
"Tại sao anh..." Cô mở lời, giọng khàn khàn: "Lại cứ hay đến nhà hàng đó thế?"
Tư Nguyên Phong chống người dậy, muốn kéo giãn khoảng cách, nhưng tay cô vẫn nắm chặt áo sơ mi của anh.
"Đi ngang qua thôi." Anh nói.
"Nói dối."
Tần Xuân cười, mang một vẻ quyến rũ không thốt nên lời, "Con đường đó không dẫn đến trường của anh... Anh muốn quyến rũ tôi à?"
Lời nói này thẳng thắn như một sự khiêu khích.
Tư Nguyên Phong nhìn người phụ nữ dưới thân.
Hôm nay anh đã chứng kiến quá nhiều mặt của cô, dịu dàng ngoan ngoãn trước mặt Viên Khoát, lạnh lùng sắc bén qua điện thoại, sụp đổ khóc rống trên xe, và bây giờ...
Bây giờ cô nằm ngửa trên giường, tóc đen rối bời trên gối trắng, đôi mắt còn vương lệ nhìn chằm chằm anh, bờ môi vì vừa khóc xong nên đỏ mọng một cách lạ thường.
Nhan sắc thanh lạnh toát lên một sự cám dỗ tan vỡ, giống như trên mặt băng nứt ra từng vết nhỏ, bên dưới là dòng xoáy ngầm có thể dễ dàng cuốn trôi bất kỳ người đàn ông nào.
"Cô uống nhiều quá rồi."
Giọng của Tư Nguyên Phong trầm hơn bình thường một chút.
"Có lẽ vậy."
Tần Xuân giơ bàn tay còn lại lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cằm anh, "Nhưng tôi cảm thấy... anh cũng không phải hoàn toàn không có hứng thú."
Đầu ngón tay cô lạnh buốt, nhưng cảm giác chạm vào lại như thiêu đốt.
Tư Nguyên Phong nắm lấy cổ tay cô, ngăn động tác của cô lại, nhưng vô tình lại khiến tư thế của hai người càng gần nhau hơn.
Anh có thể ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của cô, và cả mùi hương ngày càng rõ ràng trên cơ thể cô, không phải nước hoa, mà giống như mùi hương từ chính làn da của cô.
"Buông ra." Anh nói.
"Nếu tôi không buông thì sao?"
Đôi mắt Tần Xuân cong lại, đôi mắt thường ngày vốn xa cách giờ đây chứa đầy sự mê hoặc, "Tôi biết... tôi biết Viên Khoát đã mô tả tôi như thế nào trước mặt các anh."
Tay Tư Nguyên Phong khựng lại.
"Anh ta nói tôi là bình hoa, là khúc gỗ."
Giọng Tần Xuân rất nhẹ, nhẹ như đang kể chuyện của ai khác, "Nhưng anh ta thì biết cái gì chứ? Anh ta thậm chí còn chưa từng chạm vào tôi."
Bàn tay kia của cô bỗng nhiên vòng qua cổ anh, lực đạo lớn đến kinh ngạc.
"Chúng ta cùng ngoại tình đi." Cô ghé sát tai anh, hơi thở ấm áp phả vào cổ anh, "Viên Khoát toàn bắt nạt tôi... anh trông tốt hơn anh ta nhiều."
Dứt lời, cô đặt lên môi anh một nụ hôn.













