Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bẫy Ngọt Ngào – Chương 5: Chúng ta cùng ngoại tình đi

Bẫy Ngọt Ngào

Tác giả: Ngã Phật Từ Ba
Lượt đọc: 4,937
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh tay Tư Nguyên Phong hơi siết chặt, đỡ cô lên.

Tần Xuân nhẹ hơn so với vẻ bề ngoài, khung xương mảnh khảnh như chỉ cần bẻ là gãy, nhưng lúc này toàn thân tỏa ra hơi thở hỗn hợp giữa cồn và nước mắt, nặng nề đè vào lòng anh.

"Có đứng vững được không?" Anh hỏi.

Tần Xuân lắc đầu, cả người mềm nhũn như không có xương, "Xin lỗi... chân không nghe lời nữa rồi."

Giọng điệu xin lỗi của cô rất nhẹ, hơi thở ấm áp lướt qua cổ anh. Tư Nguyên Phong không nói thêm gì nữa, cúi người bế ngang cô lên.

Tần Xuân khẽ hừ một tiếng, theo bản năng vòng tay qua cổ anh.

Khoảng cách đột ngột rút ngắn, Tư Nguyên Phong có thể nhìn rõ đôi mắt ướt đẫm của cô. Lúc này cô đang nửa nhắm nửa mở nhìn anh, phủ một tầng sương mỏng.

Anh dời tầm mắt, bế cô đi về phía xe.

Khi mở cửa ghế phụ, Tần Xuân bỗng nhiên cười: "Xe của anh sạch sẽ quá... chẳng hợp với tôi chút nào."

Tư Nguyên Phong không đáp lời, cẩn thận đặt cô vào chỗ ngồi. Đang định đứng dậy thì bị cô nắm chặt lấy vạt áo không buông.

"Túi thơm... anh đã treo lên chưa?"

Cô mơ hồ hỏi.

"Treo rồi."

"Vậy... anh có ngửi thấy mùi hoa quế không?"

"Ngửi thấy rồi."

Cô dường như đã hài lòng, buông tay ra.

Tư Nguyên Phong cúi người thắt dây an toàn cho cô, tư thế trông như đang bao phủ cả người cô ở dưới thân.

Tần Xuân im lặng nhìn anh, ánh mắt mê ly.

Dây an toàn kêu "cạch" một tiếng đã cài xong. Cô bỗng nhiên giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mái tóc rối trước trán anh.

"Tóc anh rối rồi." Cô nói.

Động tác của Tư Nguyên Phong khựng lại, rồi đứng thẳng người dậy.

Ánh đèn trần xe chiếu xuống từ đỉnh đầu, đổ những cái bóng loang lổ trên mặt anh. Anh không nói gì, đóng cửa xe lại rồi vòng sang ghế lái.

Chiếc xe khởi động, chậm rãi hòa vào dòng xe cộ ban đêm.

Trong xe rất yên tĩnh.

Tần Xuân nghiêng đầu nhìn cảnh đường phố lướt nhanh qua cửa sổ, ngón tay vô thức xoắn vào nhau.

Tư Nguyên Phong nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Bờ vai gầy gò của cô đang run rẩy nhè nhẹ.

Giây tiếp theo, tiếng khóc bộc phát không hề báo trước.

Không phải khóc thầm, cũng không phải nức nở, mà là kiểu khóc rống lên sau khi bị kìm nén quá lâu đến mức hoàn toàn đứt quãng.

Tần Xuân cuộn tròn trên ghế, vùi mặt vào đôi bàn tay, bả vai phập phồng kịch liệt như muốn khóc hết cả ruột gan ra ngoài.

Tay Tư Nguyên Phong siết chặt vô lăng.

Anh không nói gì, giảm tốc độ xe chậm lại một chút, rẽ vào một con phố vắng người qua lại.

Tiếng khóc vang vọng trong không gian kín của xe.

Mười phút, tròn mười phút.

Tần Xuân khóc đến tê tâm liệt phế, khóc đến mức thở không ra hơi, về sau giọng khàn đặc lại, chỉ còn những tiếng nấc đứt quãng.

Tư Nguyên Phong vẫn luôn im lặng, thi thoảng rút khăn giấy từ hộp đồ ra đặt vào tay cô.

Cuối cùng, tiếng khóc cũng dần lắng xuống.

Tần Xuân dùng hết xấp khăn giấy cuối cùng, đôi mắt sưng đỏ nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường hắt lên mặt cô, phác họa nên những đường nét thanh lạnh mà yếu ớt.

Đợi đến khi hơi thở của cô hoàn toàn ổn định lại, Tư Nguyên Phong mới lên tiếng: "Cần giúp gì không?"

Giọng nói bình tĩnh, không nghe ra cảm xúc gì.

Tần Xuân quay đầu nhìn anh, bỗng nhiên cười. Nụ cười ấy nở rộ trên khuôn mặt lấm lem nước mắt, mang một vẻ đẹp tan vỡ.

"Tôi rất ổn."

Giọng cô vẫn còn khàn đặc sau khi khóc: "Lúc nào cũng rất ổn."

Tư Nguyên Phong không hỏi thêm.

Anh biết vừa mới quen mà đã hỏi chuyện sâu là điều tối kỵ trong xã giao, chỉ gật đầu rồi tập trung nhìn đường.

Hai mươi phút sau, xe dừng trước cửa một khách sạn cao cấp. Ánh đèn sảnh ấm áp, không khí thoang thoảng mùi tinh dầu nhẹ nhàng.

"Đến rồi."

Tư Nguyên Phong nhắc nhở.

Tần Xuân không nhúc nhích.

Tư Nguyên Phong nghiêng người sang, phát hiện cô lại ngủ rồi, đầu tựa vào cửa sổ xe, hàng mi ướt đẫm rủ xuống, hơi thở nhẹ nhàng.

Tư Nguyên Phong nhìn cô một lát, xuống xe vòng sang ghế phụ, một lần nữa bế cô ra.

Nhân viên lễ tân nhìn thấy cảnh này thì nhướng mày, nhưng sự chuyên nghiệp khiến cô ấy vẫn giữ nụ cười: "Cần giúp đỡ gì không thưa anh?"

"Một phòng."

Tư Nguyên Phong nói, "Yên tĩnh một chút."

"Phòng đơn giường lớn được không ạ?"

"Phòng suite."

Lễ tân hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng gật đầu: "Vâng, mời anh xuất trình giấy tờ."

Trong quá trình làm thủ tục, Tần Xuân vẫn luôn dựa vào vai anh ngủ say. Tóc cô xõa trên áo sơ mi của anh, mang theo mùi thuốc lá nhạt và mùi rượu, cùng một làn hương thoang thoảng.

Đó là mùi nước hoa trên người cô, giống hệt mùi anh ngửi thấy ở nhà hàng hôm đó.

Nhận được thẻ phòng, Tư Nguyên Phong bế cô vào thang máy. Vách kính phản chiếu hình ảnh hai người, anh mặc áo sơ mi và quần tây chỉnh tề, bế một người phụ nữ say đến bất tỉnh nhân sự.

Đây là hình ảnh mà anh chưa từng nghĩ tới trong suốt mấy năm qua.

Phòng ở tầng mười hai, Tư Nguyên Phong dùng vai đẩy cửa, bế Tần Xuân vào đặt lên giường.

Tay cô vẫn nắm lấy vạt áo anh, từ lúc xuống xe đến giờ vẫn chưa buông. Tư Nguyên Phong định rút ra thì cô bỗng nhiên dùng sức kéo mạnh một cái.

Cú kéo này thật bất ngờ.

Tư Nguyên Phong vốn đang cúi người, bị cô kéo đến mức cả người lảo đảo về phía trước, suýt chút nữa thì ngã đè lên người cô.

Anh dùng một tay chống lên giường mới giữ vững được thân hình, vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt đang mở của Tần Xuân.

Cô tỉnh rồi, hoặc có thể nói là nửa tỉnh nửa mê.

Đôi mắt khóc sưng húp dưới ánh đèn mờ ảo trông vô cùng đáng thương, men say vẫn chưa tan hẳn.

"Tại sao anh..." Cô mở lời, giọng khàn khàn: "Lại cứ hay đến nhà hàng đó thế?"

Tư Nguyên Phong chống người dậy, muốn kéo giãn khoảng cách, nhưng tay cô vẫn nắm chặt áo sơ mi của anh.

"Đi ngang qua thôi." Anh nói.

"Nói dối."

Tần Xuân cười, mang một vẻ quyến rũ không thốt nên lời, "Con đường đó không dẫn đến trường của anh... Anh muốn quyến rũ tôi à?"

Lời nói này thẳng thắn như một sự khiêu khích.

Tư Nguyên Phong nhìn người phụ nữ dưới thân.

Hôm nay anh đã chứng kiến quá nhiều mặt của cô, dịu dàng ngoan ngoãn trước mặt Viên Khoát, lạnh lùng sắc bén qua điện thoại, sụp đổ khóc rống trên xe, và bây giờ...

Bây giờ cô nằm ngửa trên giường, tóc đen rối bời trên gối trắng, đôi mắt còn vương lệ nhìn chằm chằm anh, bờ môi vì vừa khóc xong nên đỏ mọng một cách lạ thường.

Nhan sắc thanh lạnh toát lên một sự cám dỗ tan vỡ, giống như trên mặt băng nứt ra từng vết nhỏ, bên dưới là dòng xoáy ngầm có thể dễ dàng cuốn trôi bất kỳ người đàn ông nào.

"Cô uống nhiều quá rồi."

Giọng của Tư Nguyên Phong trầm hơn bình thường một chút.

"Có lẽ vậy."

Tần Xuân giơ bàn tay còn lại lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cằm anh, "Nhưng tôi cảm thấy... anh cũng không phải hoàn toàn không có hứng thú."

Đầu ngón tay cô lạnh buốt, nhưng cảm giác chạm vào lại như thiêu đốt.

Tư Nguyên Phong nắm lấy cổ tay cô, ngăn động tác của cô lại, nhưng vô tình lại khiến tư thế của hai người càng gần nhau hơn.

Anh có thể ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của cô, và cả mùi hương ngày càng rõ ràng trên cơ thể cô, không phải nước hoa, mà giống như mùi hương từ chính làn da của cô.

"Buông ra." Anh nói.

"Nếu tôi không buông thì sao?"

Đôi mắt Tần Xuân cong lại, đôi mắt thường ngày vốn xa cách giờ đây chứa đầy sự mê hoặc, "Tôi biết... tôi biết Viên Khoát đã mô tả tôi như thế nào trước mặt các anh."

Tay Tư Nguyên Phong khựng lại.

"Anh ta nói tôi là bình hoa, là khúc gỗ."

Giọng Tần Xuân rất nhẹ, nhẹ như đang kể chuyện của ai khác, "Nhưng anh ta thì biết cái gì chứ? Anh ta thậm chí còn chưa từng chạm vào tôi."

Bàn tay kia của cô bỗng nhiên vòng qua cổ anh, lực đạo lớn đến kinh ngạc.

"Chúng ta cùng ngoại tình đi." Cô ghé sát tai anh, hơi thở ấm áp phả vào cổ anh, "Viên Khoát toàn bắt nạt tôi... anh trông tốt hơn anh ta nhiều."

Dứt lời, cô đặt lên môi anh một nụ hôn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Hương thơm
Chương 2: Thật hy vọng được học cùng trường với anh
Chương 3: Túi thơm trợ giấc ngủ
Chương 4: Chắc anh không định ngủ với tôi đấy chứ?
Chương 5: Chúng ta cùng ngoại tình đi
Chương 6: Hoài nghi bọn họ có gian tình
Chương 7: Bỏ thuốc
Chương 8: Tư Nguyên Phong hôn cô
Chương 9: Bị chiếm đoạt
Chương 10: Ăn sạch tinh dịch của tôi
Chương 11: Giận anh thao quá hung bạo
Chương 12: Phẫn nộ hay ghen tuông
Chương 13: Bớt quản chuyện của tôi đi
Chương 14: Muốn nếm thử cô ấy
Chương 15: Đứng làm, sẽ không phát ra tiếng.
Chương 16: Do tôi làm ướt? Hay là bạn trai cô? (H)
Chương 17: Anh ngoan nhé, được không?
Chương 18: Thích kiểu như cô…Lẳng lơ.
Chương 19: Tư Nguyên Phong, anh bị điên à!
Chương 20: Ngồi lên đây, tự mình nuốt lấy (H)
Chương 21: Bị thao đến phục, cũng bị thao đến sướng (H)
Chương 22: Anh hôn tôi một cái, tôi mới buông tay
Chương 23: Cứu tinh
Chương 24: Thiếu gia hay ghen, hay đố kỵ
Chương 25: Chiếc nhẫn gai mắt
Chương 26: Nhẫn bị ném đi, cô bị thao kịch liệt
Chương 27: Thích cái gì thì nói với tôi, đừng để bản thân chịu thiệt thòi
Chương 28: Chuyển đến căn hộ của anh ở
Chương 29: Bị bạn trai chính thức bắt gian
Chương 30: "Gian phu" đánh người quá ác, cô thấy sợ
Chương 31: Bị banh chân, bế thốc lên thao tàn nhẫn
Chương 32: Tát m.ô.n.g
Chương 33: Cưỡng chế thao đến khi tiểu, nước xối âm vật
Chương 34: Không dám nghiêm túc
Chương 35: Nhìn nhau, chính là nụ hôn tinh thần không mang theo dục vọng của con người
Chương 36: Cô là một kẻ lừa đảo
Chương 37: Nếu em đột nhiên biến mất, anh có tìm em không?
Chương 38: Ngày về chưa định. Đừng mong.
Chương 39: Còn quay lại không?
Chương 40: Bị người phụ nữ mình yêu bỏ rơi
Chương 41: Tần Xuân, em đợi đấy
Chương 42: Thao chết cô, cứ coi như chúng ta tình đầu ý hợp
Chương 43: Thao đến mức giường sắp sập
Chương 44: Quỳ trên giường, bị anh banh m.ô.n.g ra thao
Chương 45: Chơi nát miệng cô, để cô hết đường nói dối
Chương 46: Để cô mang theo tinh dịch đi tìm Lục kể công
Chương 47: Tắm cho cô thật kỹ
Chương 48: Chú chim bị cầm tù
Chương 49: Sau này tôi thật sự đã thích anh
Chương 50: Bây giờ có thể phun nước rồi (H)
Chương 51: Muốn uống miếng nước cũng phải bị thao trước đã
Chương 52: Dỗ dành anh, ghen tuông
Chương 53: Hôn thì dịu dàng, nhưng thao thì hung hãn
Chương 54: Sau khi tỏ tình, bị thao trong xe (H)
Chương 55: Nhận được điện thoại của chủ thuê, khiến anh không vui (H)
Chương 56: Cưỡi lên côn thịt bày tỏ lòng trung thành với anh (H)
Chương 57: Cậu ấy về Mỹ rồi
Chương 58: Tần Xuân, anh yêu em
Chương 59: Thương em, thao thật dịu dàng
Chương 60: Hôn mãi không thôi
Chương 61: Tâm hướng về nhau, chính là cặp đôi hoàn hảo
Chương 62: Đếm ngược ngày gặp mặt của cặp đôi yêu xa
Chương 63: Sang New York thăm bạn trai
Chương 64: Cứng đến mức đêm phải dội nước lạnh
Chương 65: Video bạn gái tự sướng quyến rũ, vừa ngọt vừa d.â.m
Chương 66: Anh ơi thao chết em đi
Chương 67: Căn bếp nhỏ ấm áp
Chương 68: Hình xăm lá phong
Chương 69: Dùng ngực làm cho anh được không?
Chương 70: Đưa cô đi gặp người nhà
Chương 71: Cẩn trọng khi yêu
Chương 72: Trông họ ngọt ngào thật đấy (Hoàn)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bẫy Ngọt Ngào
Chương 5: Chúng ta cùng ngoại tình đi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Chúng ta cùng ngoại tình đi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...