Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu – Chương 38: .

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 494
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thanh Thanh cùng Thần Tài ở lại Nữ Nhi Quốc, mỗi ngày đều đến tửu lâu Phúc Lai tìm Dương Tuyết.

Lúc đầu nàng rất bận, chẳng có thời gian để suy nghĩ kỹ tại sao Tôn Ngộ Không không dám xuất hiện thêm lần nữa.

Nhưng dù thế nào, Dương Tuyết cũng không còn tâm trạng để nấu nướng kiếm tiền nữa, dứt khoát xin nghỉ việc đầu bếp với bà chủ Hoa Nhi, nhận năm lượng bạc rồi ra phố dạo mát, giải sầu.

Tâm trạng của nàng lúc này cực kỳ tệ, liền muốn ra ngoài “đổi vận”. Gần đây tu vi chẳng tăng tí nào, nàng phải nhanh chóng tranh thủ tu luyện, đề phòng lần tới đám Bồ Tát Tây Thiên lại mò đến.

Đêm khuya yên tĩnh, nàng tới vùng ngoại ô, đường vắng bóng người.

Hiếm hoi lắm mới gặp vài người đi đường, toàn là kẻ cưỡi ngựa, đánh xe chạy vội vã trong đêm.

Dương Tuyết mặc bộ đồ đen đơn giản, không còn là những chiếc váy lụa rực rỡ, cắt xẻ táo bạo như trước.

Ăn mặc thế này chỉ để đề phòng nếu Tôn Ngộ Không có xuất hiện thì sẽ không bị nàng làm cho sợ chạy mất.

Khi đang đi trên con đường núi gồ ghề, Dương Tuyết bỗng nghe thấy tiếng trẻ con khóc nức nở.

Lần theo âm thanh, nàng thấy một nữ nhân đang tựa vào gốc cây, trong vòng tay là một bé trai chừng ba tuổi, hai mẹ con khóc lóc quyến luyến, không nỡ rời xa.

Dương Tuyết nhíu mày, nghĩ thầm: Chẳng lẽ nữ nhân này định bỏ rơi con mình?

“Mẹ ơi, mẹ đừng c.h.ế.t mà… đừng bỏ con lại… hu hu hu… mẹ đừng chết…” thì ra nàng hiểu lầm rồi, nữ nhân đó đang hấp hối, sắp lìa đời.

Dương Tuyết nhẹ nhàng bay lên cành cây gần đó quan sát, nhưng nhìn nàng ta không giống bệnh nặng, thần sắc và khí tức đều bình thường.

“Tiểu Sơn, không phải mẹ không cần con, mà là mẹ… mẹ bệnh rồi, sẽ lây sang con.”

Nữ nhân gỡ tay con ra khỏi mình, ho vài tiếng yếu ớt.

“Ngày mai, mẹ sẽ dẫn con vào thành, vị thúc thúc mà ban ngày con gặp sẽ giúp con tìm một nhà tốt, họ sẽ nhận nuôi con.”

Thiên hạ rộng lớn, chuyện quái lạ gì cũng có.

Dương Tuyết dò xét hơi thở, phát hiện nữ nhân hoàn toàn khỏe mạnh, lại mặc đồ không hề tầm thường, hoàn toàn không giống người nghèo túng khốn khổ.

Nàng ta chỉ đơn giản là không muốn nuôi con nữa.

“Mẹ, con không muốn đến nhà giàu, mẹ đừng bỏ con lại…”

Đứa bé gào khóc, nhào vào lòng mẹ.

“Cái chú kia là người xấu, ông ta định đưa con sang nước khác, bắt con làm nha hoàn… con không muốn đâu… hu hu…”

Dương Tuyết ngồi xổm trên cây, tức giận đến mức muốn xông xuống đánh nữ nhân ấy một trận.

Nhưng nghĩ lại, chuyện nhà người ta, mình không thể hành động lỗ mãng, nhỡ đoán sai thì sao?

Dù sao cũng không ngủ được, nàng dứt khoát ở lại xem cho ra nhẽ.

Sau đó, cuối cùng nàng cũng hiểu rõ mọi chuyện: Nữ nhân này không muốn tiếp tục sống ở Nữ Nhi Quốc nữa.

Chờ con khóc mệt rồi ngủ thiếp đi trong lòng, nàng ta lén giao đứa bé cho một tên buôn người chờ sẵn bên rìa rừng, bán nó đi với giá mười lượng bạc!

“Rắc!”

Dương Tuyết tức đến mức bóp gãy một cành cây, suýt chút nữa đánh động đám buôn người.

Ngay khi đứa bé vừa được trao đi, nữ nhân liền lên xe ngựa đang chờ trong rừng.

Kẻ đánh xe là nam nhân, rõ ràng không phải người Nữ Nhi Quốc.

Thì ra họ định bỏ trốn!

Dương Tuyết bỗng hiểu: Nữ nhân ấy, cũng như bao nữ tử ở Nữ Nhi Quốc, từng uống nước sông Tử Mẫu mà mang thai.

Chỉ là trớ trêu thay, đúng lúc con lên ba tuổi thì gặp được một nam nhân khiến nàng ta muốn rời bỏ nơi này, đi theo hắn sống cuộc đời mới.

Nhưng nam nhân đó không chấp nhận đứa con riêng, không cho nàng ta mang theo con.

Dương Tuyết lặng lẽ bám theo chiếc xe ngựa, nghe trộm cuộc nói chuyện bên trong, cuối cùng hiểu rõ mọi sự.

Thật đáng thương cho đứa trẻ ấy, đã bị bọn buôn người đưa đi, về hướng khác ngoài Nữ Nhi Quốc.

Trong xe còn nhiều bé gái khác, đều là trẻ em Nữ Nhi Quốc bị bán hoặc bị bắt cóc, sẽ bị đưa đến các nơi khác: nếu may mắn thì làm con dâu nuôi từ bé, xui xẻo thì làm nha hoàn, tệ hơn nữa thì bị đẩy vào kỹ viện, sống không bằng chết…

Dương Tuyết quay lại, chặn đường đoàn xe của bọn buôn người!

Ngựa hí vang, bị bóng người đột ngột đáp xuống trước mặt làm giật mình, dựng đứng hai chân trước!

“A! Gì thế kia?!”

“Ai đó?!”

Gã đánh xe đề cao cảnh giác, cố căng mắt nhìn trong đêm tối để nhận rõ thứ gì đang khiến ngựa hoảng loạn.

“Là bà nội tụi bay đây!”

Dương Tuyết đứng thẳng trên lưng ngựa, vận chút pháp lực, làm ánh sáng rực lên sau lưng, tỏa ra khí thế như thần linh giáng thế.

“Ma… ma quỷ!!”

Tên đánh xe sợ đến vỡ mật, ngã lăn khỏi xe.

“Ở đâu ra ma quỷ, đừng nói linh tinh!”

Từ xe phía sau, một gã khác nhảy xuống, rút d.a.o dài, mặt mũi hung hăng:

“Đụng phải cái thứ lo chuyện bao đồng rồi! Là nữ nhân hả? Giao hàng tận nơi, bắt lại bán cũng được giá đấy!”

“Gan to thật!”

Dương Tuyết rút ra cây roi do Thần Tài tặng, quất mạnh một roi:

“Phá cho ta!”

“Aaaa!”

“Xoẹt!!”

“Tay ta!!!”

Hai kẻ vung d.a.o lập tức bị c.h.é.m đứt tay, cánh tay rơi xuống đất vẫn còn nắm chặt lưỡi dao, m.á.u phun ra ào ào, giật giật mấy cái mới nằm im…

Dương Tuyết khẽ nhếch môi cười, trong ánh mắt lộ ra sát ý lẫn cuồng ngạo:

“Thả hết bọn trẻ trên xe ra, ta sẽ tha mạng cho các ngươi.”

“Nữ hiệp tha mạng! Nữ hiệp tha mạng! Không liên quan gì đến ta mà!”

Một gã nam nhân lanh lẹ quỳ rạp xuống đất “bịch” một tiếng, liên tục dập đầu:

“Ta chỉ là phu xe thôi, xin tha mạng!”

“Được, cút đi!”

Dương Tuyết nghiêng đầu, ra hiệu cho hắn rời khỏi.

“Đa tạ nữ hiệp!”

Gã kia lồm cồm bò dậy, loạng choạng bỏ chạy như điên.

Nhưng hai tên còn lại thì không cam tâm, vẫn ôm lấy cánh tay bị đứt, gào thét vì đau đớn:

“Tay của ta… aaaa! Nữ nhân c.h.ế.t tiệt, nạp mạng đi!!”

“Không biết sống chết!”

Dương Tuyết lạnh giọng, lại quất roi không chút nể tình.

Hai tên đó còn chưa kịp vung kiếm, đã trơ mắt nhìn thân thể mình tan thành tro bụi, không kịp cả kêu lên lần cuối.

Nàng đã cho cơ hội sống, là chúng không biết trân trọng!

Buôn người tội đáng muôn chết!

Nhìn hai cỗ xe chất đầy trẻ con, Dương Tuyết bỗng không biết Nữ Nhi Quốc rốt cuộc là thiên đường cho nữ nhân, hay là một nơi đau thương bi ai.

Nghĩ đến nữ nhân ban nãy, dù đứa bé là do chính mình sinh ra, vậy mà chỉ vì một gã nam nhân lạ, cũng có thể nhẫn tâm vứt bỏ cốt nhục ruột rà.

Mà đám trẻ bị bắt đi này, toàn là bé gái. Với bọn buôn người, Nữ Nhi Quốc chính là mảnh đất phát tài.

Dương Tuyết tháo ngựa, mở cửa xe. Trên xe tổng cộng có 23 đứa trẻ, trong đó có một nửa bị bắt cóc, ba bé là do bị chính mẹ ruột bán, còn lại là hàng “mua đi bán lại”, không rõ lai lịch.

Chúng sợ hãi co rúm lại, không đứa nào dám xuống xe, toàn thân run rẩy, ánh mắt hoảng hốt, nín thở nép vào nhau.

“Ta sẽ đưa các ngươi về.”

“Biết đường về thì ta đưa về tận nhà. Không biết nhà ở đâu, thì cứ tạm thời theo ta một thời gian.”

Dương Tuyết chợt thấy lòng mình rối như tơ vò, nàng không biết nên làm gì với bọn trẻ này mới đúng.

“Hu hu hu… mẹ ơi… mẹ đi đâu rồi…”

Bị tiếng đánh nhau đánh thức, Tiểu Sơn khóc lớn nhất, mặt mũi nhòe nhoẹt nước mắt.

“Mẹ ngươi bệnh nặng lắm, không qua khỏi rồi…”

Dương Tuyết cúi đầu, nhìn bé con sưng đỏ cả mắt, trong lòng không nỡ nói thật rằng, chính mẹ bé đã bán nó đi.

“Oaaaaa!!”

Tiếng khóc lại càng vang dội hơn nữa…

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Đúng lúc ấy, trước mắt Dương Tuyết bỗng sáng bừng lên một cái bóng cao lớn, quen thuộc…

Nàng ngẩng đầu nhìn, đó chính là người mà nàng ngày đêm mong nhớ:

Tôn Ngộ Không đang đứng ngay trước mặt nàng!

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: .
Chương 2: .
Chương 3: .
Chương 4: .
Chương 5: .
Chương 6: .
Chương 7: .
Chương 8: .
Chương 9: .
Chương 10: .
Chương 11: .
Chương 12: .
Chương 13: .
Chương 14: .
Chương 15: .
Chương 16: .
Chương 17: .
Chương 18: .
Chương 19: .
Chương 20: .
Chương 21: .
Chương 22: .
Chương 23: .
Chương 24: .
Chương 25: .
Chương 26: .
Chương 27: .
Chương 28: .
Chương 29: .
Chương 30: .
Chương 31: .
Chương 32: .
Chương 33: .
Chương 34: .
Chương 35: .
Chương 36: .
Chương 37: .
Chương 38: .
Chương 39: .
Chương 40: .
Chương 41: .
Chương 42: .
Chương 43: .
Chương 44: .
Chương 45: .
Chương 46: .
Chương 47: .
Chương 48: .
Chương 49: .
Chương 50: .
Chương 51: .
Chương 52: .
Chương 53: .
Chương 54: .
Chương 55: .
Chương 56: .
Chương 57: .
Chương 58: .
Chương 59: .
Chương 60: .
Chương 61: .
Chương 62: .
Chương 63: .
Chương 64: .
Chương 65: .
Chương 66: .
Chương 67: .
Chương 68: .
Chương 69: .
Chương 70: .
Chương 71: .
Chương 72: .
Chương 73: .
Chương 74: .
Chương 75: .
Chương 76: .
Chương 77: .
Chương 78: .
Chương 79: .
Chương 80: .
Chương 81: .
Chương 82: .
Chương 83: .
Chương 84: .
Chương 85: .
Chương 86: .
Chương 87: .
Chương 88: .
Chương 89: .
Chương 90: .
Chương 91: .
Chương 92: .
Chương 93: .
Chương 94: .
Chương 95: .
Chương 96: .
Chương 97: .
Chương 98: .
Chương 99: .
Chương 100: .
Chương 101: .
Chương 102: .
Chương 103: .
Chương 104: .
Chương 105: .
Chương 106: .
Chương 107: .
Chương 108: .
Chương 109: .
Chương 110: .
Chương 111: .
Chương 112: .
Chương 113: .
Chương 114: .
Chương 115: .
Chương 116: .
Chương 117: .
Chương 118: .
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148: .2
Chương 149: .2
Chương 150
Chương 151: .2
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157: .2
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162: .2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu
Chương 38: .

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38: .
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...