Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Vẫn Luôn Yêu Em – Chương 59: Giấm Giấm này nhìn có chút đẹp trai nha.

Anh Vẫn Luôn Yêu Em

Tác giả: Mộng Tiêu Nhị
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giữa tháng ba, kịch bản đã viết được không ít.

Quý Thanh Thời mới quyết định lúc này đi công tác, vé cũng đã đặt xong. Trước đó vài ngày, anh vẫn không yên tâm để Hề Gia ở lại một mình, vẫn luôn ở Bắc Kinh.

Mấy ngày hôm nay của Hề Gia trôi qua rất đơn giản. Ban ngày cô tâm sự với Tần Tô Lan trên mạng, đọc lại kịch bản trước đó rồi lại mất thêm mấy tiếng viết nội dung mới. Buổi tối thì ra ngoài đi dạo, đi mấy tiếng liền. Mỗi lần đi về đều cầm theo một củ khoai nướng.

Nhưng nghe dì giúp việc nói, bắt đầu từ hôm qua thì Hề Gia đã đi tay không trở về, khoai cũng quên mua.

Buổi tối, Quý Thanh Thời về nhà xem Hề Gia.

Hề Gia đang ở trong phòng ngủ. Anh đem một ít trái cây lên, 【Mở cửa.】

【Không khoá.】

Quý Thanh Thời đi vào, Hề Gia xoay người hỏi, “Không tăng ca hả?”

【Công việc không quan trọng bằng em.】

Hề Gia ngẩng đầu, nhếch môi, “Anh không biết xấu hổ từ khi nào vậy hả?”

Quý Thanh Thời: 【Ngày mai anh phải đi công tác, mất hai ngày mới về được. Có chuyện gì thì nhắn tin cho anh biết.】

Hề Gia: “Đi đâu.”

Quý Thanh Thời: “Đi bằng máy bay, rất xa.”

Hề Gia thấy Quý Thanh Thời đang nói một đằng trả lời một nẻo, “Không nói là không xong đâu đấy.”

Quý Thanh Thời muốn đưa cô ra ngoài một chút, 【Hay là em đi cùng anh đi.】

Hề Gia lắc đầu, chỉ máy tính, “Ngày mai dì Tần mời em đến nhà làm khách. Chẳng phải dì ấy có một đứa con trai bị bệnh sao, em qua đó làm công tác tư tưởng cho anh ấy. Tên anh ấy cũng khá đặc biệt, gọi là Tần Giấm Giấm.”

Quý Thanh Thời: “…..”

Hề Gia nhét một quả dâu tây vào miệng rồi tiếp tục viết kịch bản.

Quý Thanh Thời tựa mép bàn nhìn chằm chằm Hề Gia nửa ngày, vẫn là quyết định đưa cô đi công tác cùng. Không phải khi không mà anh đến đó.

【Gia, ngày kia đi công tác với anh.】

Hề Gia: “Không rảnh, em vội giao bản thảo kiếm tiền. Anh mau đi đi, đừng làm phiền em.”

Quý Thanh Thời: 【Nơi anh đến công tác lần này thích hợp cho em tìm linh cảm sáng tác. Ngồi mài đao cũng không mất kỹ thuật đốn củi.】

Hề Gia xòe tay, Quý Thanh Thời lấy ra một tấm thẻ đưa cô.

“Bên trong có bao nhiêu tiền?”

【Không ít hơn bảy số.】

Tính toán một phen, Hề Gia quyết định đi công tác cùng Quý Thanh Thời.

Quý Thanh Thời gửi tin nhắn cho thư ký nói đổi lại vé vào hôm kia và đặt thêm một vé, sau đó anh gửi số căn cước của Hề Gia qua.

Thư ký nhận được tin nhắn, đặt lại vé xong rồi lại gửi một cái ảnh chụp màn hình hot search cho Quý Thanh Thời.

Hôm qua,

Quý Thanh Thời xóa cái ảnh chụp màn hình đó. Trong lòng có chút bực bội, anh hỏi Hề Gia: 【Khi nào xong? Anh cùng em đi dạo.】

Hề Gia đang viết đến mấu chốt cuộc đối thoại lại bị Quý Thanh Thời cắt ngang.

“Quý Thanh Thời anh có phiền hay không vậy hả. Muốn đi dạo thì anh tự đi một mình đi, em không rảnh!” Cô nhét dĩa trái cây vào lòng Quý Thanh Thời rồi đẩy anh ra ngoài cửa, “Đừng làm phiền, em phải viết kịch bản.”

Sau đó khóa trái cửa phòng lại.

Quý Thanh Thời nhìn chằm chằm cửa phòng. Bây giờ đến cả đi dạo cô cũng quên.

Mười giờ tối, Hề Gia làm xong bản thảo ngày hôm nay, đọc lại một lần, cô tương đối hài lòng.

Khung chat sáng lên, Tần Tô Lan: 【Gia Gia, ngày mai mấy giờ con tới? Chúng ta cùng làm sủi cảo ăn nhé.】

Hề Gia: 【Chín giờ sáng được không dì?】

Tần Tô Lan: 【Không cần vội. Con cứ ngủ thêm một lát đi.】

Hề Gia hỏi: 【Dì ơi, Giấm Giấm sáng tác những thể loại nhạc gì vậy ạ? Con muốn tìm hiểu một chút.】

Cái này đúng làm làm khó Tần Tô Lan. Mạc Dư Thâm làm gì biết sáng tác nhạc. Bà quay đầu nhìn con trai quần chúng ở phòng khách, anh đang ngồi coi video.

Là video thư ký Đinh quay lúc Hề Gia thi đấu.

Tần Tô Lan: 【Bây giờ nó từ chối thảo luận tất cả những thứ liên quan đến âm nhạc. Khoảng thời gian này chuyển sang đam mê chụp ảnh.】

Hề Gia: 【Chụp ảnh cũng không tệ, ít ra còn có cái sở thích. Vậy dì ngủ sớm một chút, ngày mai gặp.】

Cuối cùng cũng ứng phó được. Chúc nhau ngủ ngon, Tần Tô Lan thoát khung chat.

Bà ra ngoài tìm Mạc Dư Thâm, nói rõ tình huống, “Mẹ nói với Gia Gia là trong khoảng thời gian này con thích chụp ảnh. Như vậy thì hai đứa cũng không cần giao lưu nhiều, vừa khéo có thể đưa Gia Gia ra ngoài chụp ảnh.”

Mạc Dư Thâm tắt video, chủ ý này không tệ.

Tần Tô Lan đề nghị; “Vậy con tìm hiểu về chụp choẹt một chút đi.”

Mạc Dư Thâm nói được.

Tần Tô Lan còn muốn hỏi anh về chuyện tập đoàn và chuyện hợp tác cùng Hướng giáo sư. Rốt cuộc hội đồng quản trị nói gì về dự án này.

Mạc Dư Thâm tắt máy ảnh, dựa vào sô pha nhắm mắt dưỡng thần, Tần Tô Lan nuốt những lời định hỏi xuống.

“Mệt thì đi ngủ ngủ sớm một chút.”

“Không buồn ngủ.”

Tần Tô Lan lấy tấm chăn mỏng đắp lên cho anh, còn bà ngồi bên cạnh đọc sách.

Mạc Dư Thâm có điện thoại, là bạn anh gọi tới.

Ba vợ của người bạn này nhờ anh hỏi thăm tình hình của Hề Gia: “Đêm nay Hề Gia lại không tới mua khoai nướng, ba tôi lo lắng cho cô ấy nên nhờ tôi hỏi thăm.”

Ba vợ không biết anh và Mạc Dư Thâm quen nhau, đầu tiên là hỏi Chu Minh Khiêm nhưng Chu Minh Khiêm không có phương thức liên lạc của Hề Gia nên nhờ anh hỗ trợ.

Mạc Dư Thâm: “Cô ấy không còn nhớ rõ gì nữa. Cảm ơn chú Tô giúp tôi. Nói chú Tô không cần chừa khoai cho Hề Gia, cô ấy chắc sẽ không đến nữa.”

Bằng hữu trầm mặc mấy giây, “Chuyện hợp tác với Hướng giáo sư đến đâu rồi?”

Mạc Dư Thâm: “Phương án hợp tác không thông qua.”

Những người theo phe Mạc Liêm đều nhất trí bỏ phiếu chống.

Nhưng tạm thời vẫn không ảnh hưởng đến tiến độ nghiên cứu của Hướng giáo sư, tuy vậy vẫn không thể kéo dài lâu hơn được nữa. Hai đội nghiên cứu có thể hợp tác bù trừ hỗ trợ lẫn nhau nhưng không có hợp tác chính thức, cả hai nhóm đều không xuất ra lá át chủ bài của mình.

Mạc Dư Thâm nói đến chủ đề khác: “Cậu là người trong nghề nhiếp ảnh, đề cử cho tôi một loại để chụp ảnh ngoại cảnh cho Hề Gia.”

Bằng hữu: “Nhiệm kỳ mới sắp đến rồi mà cậu còn có tâm tư đi chụp ảnh nữa hả?”

Mạc Dư Thâm: “Không ảnh hưởng.” Nếu không phải bận tâm cảm thụ của ông nội, anh đã sớm rút củi dưới đáy nồi, yêu cầu Mạc Liêm rời khỏi hội đồng quản trị.

Ông nội hi vọng anh có thể để Mạc thị bình an vượt qua kiếp nạn này. Ông nội ví cuộc chiến tranh giành cổ phần của anh và Mạc Liêm là một kiếp nạn.

Trước khi cúp máy, Mạc Dư Thâm nói bằng hữu chuyển lời cảm ơn đến chú Tô giúp anh.

Tần Tô Lan đặt sách qua một bên, thấy Mạc Dư Thâm để điện thoại xuống, bà mới lên tiếng, “Mẹ muốn trao đổi với con một vấn đề, tất cả đều nghe theo con.”

Mạc Dư Thâm đã đoán được tám chín phần, ra hiệu cho Tần Tô Lan nói.

Tần Tô Lan: “Ba con mấy hôm trước nhắn tin hẹn gặp mặt, nói là thương lượng về vấn đề công ty. Mẹ nghĩ chắc là có liên quan đến chuyện cổ phần Mạc thị.”

Mạc Dư Thâm không hề nghĩ ngợi mà trả lời: “Không đi. Hai mươi lăm năm trước cũng không thèm tiền của ông ấy, bây giờ có tuổi rồi còn đòi tiền của ông ấy làm gì? Thanh cao của mẹ đâu rồi? Mẹ muốn đi gặp ông ấy thì đi, còn mấy cái cổ phần đó con không thèm.”

Tần Tô Lan: “Vậy mẹ không đi.” Bà không thể để con trai mất thoải mái.

Về phần có hay không cũng không quan trọng.

Tần Tô Lan: “Tuổi trẻ lúc ấy lòng dạ cao, ra đi không thèm một phân tiền. Bây giờ lớn tuổi, ngược lại trở nên thực tế. Loại người này nói gì đến thanh cao. Phải dùng tiền bù đắp lại cảm tình đã bị mất.”

Mạc Dư Thâm: “Vậy mẹ nói Hề Gia viết cho mẹ một cái kịch bản xuyên không đi. Xuyên về thời trước khi ly hôn với ông chồng trước cặn bã.”

Tần Tô Lan bật cười, tâm tình tốt lên không ít.

“Ngủ ngon.” Mạc Dư Thâm cầm máy ảnh đứng dậy.

Tần Tô Lan: “Ngủ ngon.”

Mạc Dư Thâm về phòng, đi đến phòng giữ quần áo tìm đồ mặc cho ngày mai. Cuối cùng anh chọn áo sơ mi đen, mặc màu đen thể hiện tâm trạng kiềm chế. Như vậy có thể lụm được sự đồng cảm của Hề Gia.

Hề Gia cũng chưa ngủ, cũng đang chọn đồ mặc cho ngày mai.

Cô lấy một cái đầm màu trắng, trông có vẻ nhẹ nhàng, nhìn như là chị gái nhà bên đưa Tần Giấm Giấm thoát khỏi thế giới khép kín.

Hề Gia dặn dì trong nhà bảy giờ sáng mai gọi cô dậy. Viết xong lịch trình cho ngày mai rồi cô để ở đầu giường.

Tắt đèn, nhắm mắt.

Một mình cô chìm vào thế giới cô độc của mình, không nhìn thấy điểm đầu điểm cuối, chung quanh không một ai.

Sáng sớm hôm sau, dì giúp việc đúng giờ gọi Hề Gia dậy.

Hề Gia vẫn giống như trước kia, thức dậy là lập tức đọc lại bút ký.

Trên đường đến nhà Tần Tô Lan, cô đọc lại một lần những ghi chép nói chuyện phiếm với Tần Tô Lan.

Không biết Giấm Giấm này dáng dấp như thế nào nhỉ.

Trên đường, Hề Gia ghé vào tiệm hoa mua một bó bách hợp cho Tần Tô Lan.

Tần Tô Lan nhìn hoa bách hợp, chợt nghĩ đến ngày sinh nhật hôm ấy, Mạc Dư Thâm mua hoa tặng sinh nhật cho bà.

Hề Gia không nhìn thấy người nào khác trong nhà, hỏi: “Giấm Giấm không có ở nhà hả dì?”

Tần Tô Lan: 【Ra ngoài rồi, mỗi ngày đều cầm máy ảnh ra ngoài đi dạo.】

“Rất tốt.”

Hề Gia cảm thấy trong nhà Tần Tô Lan trang trí rất đặc biệt. Có một cái màn hình chiếu lớn trên tường sau TV trong phòng khách, nhìn không hài hòa với nền tường chút nào.

Tần Tô Lan bật màn hình và nâng bàn trà lên. Bàn trà có một độ cao phù hợp, có hai cái máy tính mỗi bên.

Tần Tô Lan ngồi trước một cái laptop, 【Bình thường dì đều nói chuyện với con trai như vậy. Cái trước mặt con là cái Giấm Giấm dùng, nhưng là nó rất ít khi nói chuyện với dì. Nó vẫn còn oán dì lúc ly hôn không giành quyền nuôi dưỡng nó.】

Hề Gia: “Dì ơi, thật ra cũng là vì anh ấy thương dì nên mới trách dì không cần anh ấy.”

Tần Tô Lan: 【Hi vọng như lời con nói. Đúng rồi, phòng ăn của dì cũng rất đặc biệt, cũng gắn màn hình nên con đừng ngạc nhiên quá.】

Hề Gia quay người nhìn phòng ăn bên kia. Trên mặt tường cũng có treo một cái máy chiếu lớn cỡ một trăm tấc. Trên bàn ăn cũng có hai cái laptop.

Hề Gia thu tầm mắt, “Cuống họng của Giấm Giấm bây giờ… không thể phát ra tiếng sao?”

Tần Tô Lan: 【Mấy ngày này cơ bản là không có tiếng.】

Đột nhiên Hề Gia cảm thấy khó chịu. Có một loại cảm giác mất mát.

Trong sổ cô có ghi chép, ngoài Giấm Giấm ra, ở Bắc Kinh còn có một trường hợp mắc bệnh giống cô. Nữ sinh đó là đôi mắt có vấn đề. Thế giới muôn màu muôn vẻ nhưng trong đôi mắt của nữ sinh đó chỉ có hai màu trắng đen, mà thị lực còn dần bị giảm xuống.

Hề Gia an ủi Tần Tô Lan: “Dì à, bây giờ Giấm Giấm thích chụp ảnh cũng là một khởi đầu tốt. Dì đừng lo lắng. Dì nhìn con xem, cái gì cũng không nghe được còn có thể viết kịch bản cho dì.”

Tần Tô Lan: 【Dì thật sự rất cảm ơn con. Cảm ơn con nguyện ý giúp dì. Nếu không dì cũng không biết phải làm sao.】

Lúc này chuông cửa vang lên, kèm theo đó là tiếng mở khóa vân tay.

Tần Tô Lan: 【Giấm Giấm về rồi.】

Hề Gia vô thức nhìn về phía cửa.

Cửa mở ra, một dáng người đàn ông mặc áo sơ mi đen thẳng tấp đập vào mắt cô. Khuất bóng nên Hề Gia không nhìn thấy rõ dáng người ra sao, cũng không tiện nhìn chằm chằm vào người ta.

Mạc Dư Thâm đã ba ngày rồi không gặp Hề Gia, cảm giác như cách ba thu vậy.

Tần Tô Lan đánh chữ lên màn hình: 【Giới thiệu cho hai đứa một chút, đây là Gia Gia, bạn vong niên* của mẹ, cũng là biên kịch mà mẹ mời tới.】

(*)Bạn vong niên /忘年交/: Là tình bạn không giới hạn và cách biệt về tuổi tác

【Gia Gia, đây là Giấm Giấm.】

Mạc Dư Thâm: “…”

Giấm Giấm gì chứ?

Hề Gia đứng dậy mỉm cười, “Chào anh, tôi là Hề Gia.”

Mạc Dư Thâm gật gật đầu.

Anh phải nhớ kỹ thân phận mới của mình, mặt không được có chút biểu tình gì cũng không được nói một lời nào.

Lúc này Hề Gia mới thấy rõ người đàn ông trước mặt.

Gợi cảm, cấm dục, đầy hormone nam tính.

Trong đầu cô bỗng chốc xuất hiện ra nhiều từ như vậy.

Giấm Giấm này nhìn có chút đẹp trai nha.

*

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mạc Dư Thâm là chồng cô.
Chương 2: Tính khí xấu xa kia của cô lại tới rồi.
Chương 3: Mạc Dư Thâm ‘hối lộ’.
Chương 4: Ngủ xong liền quên.
Chương 5: Thoả thuận ly hôn.
Chương 6: Ông xã, tối gặp lại.
Chương 7: Tôi không cho, thì không ai có thể giành.
Chương 8: Một đường bị cô dắt đi.
Chương 9: Thân thể vẫn thành thật nhất.
Chương 10: Ông xã, lại đây.
Chương 11: Đeo nhẫn cho anh.
Chương 12: Anh như vậy là đang muốn dụ dỗ em?
Chương 13: Đón anh tan làm.
Chương 14: Cho dù có chuyện gì đi nữa thì em vẫn luôn ở bên anh.
Chương 15: Cho Mạc Dư Thâm cơ hội ôm cô.
Chương 16: Cả đời chỉ yêu một người phụ nữ là Hề Gia.
Chương 17: Mạc Dư Thâm cuối đầu hôn cô một cái.
Chương 18: “Anh là Mạc Dư Thâm.”
Chương 19: Đã là vợ chồng thì phải gọi điện hỏi thăm nhau.
Chương 20: 【Là anh, Mạc Dư Thâm, chồng của em.】
Chương 21: Anh đang ở trước cửa nhà bà.
Chương 22: Người đàn ông có đôi mắt đào hoa.
Chương 23: Mạc Dư Thâm yêu mình sao?
Chương 24: Bởi vì người đàn ông này nên cô đã trở lại.
Chương 25: Mạc Dư Thâm giúp Hề Gia ghi bút ký.
Chương 26: 【Em có phải là mối tình đầu của anh không? (bí mật quan sát).】
Chương 27: Mạc Dư Thâm ghen.
Chương 28: Hoa này không giống bình thường, đây gọi là Hoa vương.
Chương 29: Mạc Dư Thâm mở ảnh chụp.
Chương 30: Vừa mới nghĩ về túi giấm nhỏ nhà mình, anh liền xuất hiện.
Chương 31: Tra nam như anh hai của tớ nên bị ngược chết đi.
Chương 32: 【Mặc kệ mưa gió, đêm nay em sẽ về nhà.】
Chương 33: Đời này chỉ yêu một người vợ là Hề Gia.
Chương 34: Kỷ niệm ngày dụ được túi giấm nhỏ.
Chương 35: “Ông xã, anh phải dịu dàng một chút chứ.”
Chương 36: Nhận nhầm người trong tiệc rượu.
Chương 37: Hề Gia quên yêu cầu sửa kịch bản của Chu Minh Khiêm.
Chương 38: Công việc không phải là thứ cô có thể giở thói đại tiểu thư!
Chương 39: Mạc Dư Thâm nghỉ bệnh hai tháng.
Chương 40: Buổi chiều là có thể nhìn thấy anh.
Chương 41: Dáng dấp Mạc Dư Thâm cũng chỉ đến thế là cùng.
Chương 42: Ba người chen nhau trên một cái ghế dài.
Chương 43: Hề Gia là Quý gia tam công chúa, là vợ của Mạc Dư Thâm.
Chương 44: Mạc Dư Thâm và Chu Minh Khiêm đụng áo.
Chương 45: Hề Gia ôm sai người.
Chương 46: Hướng giáo sư chỉ có một đứa con gái gọi là Hướng Lạc.
Chương 47: Chỉ cần điều kiện này không khiến Hề Gia khổ tâm.
Chương 48: Lát nữa làm hô hấp nhân tạo cho Chu đạo các cô đi.
Chương 49: Mạc Dư Thâm ôm Hề Gia trước mặt mọi người.
Chương 50: Mạc Dư Thâm cũng thường xuyên tự lừa mình dối người.
Chương 51: Anh không buông bỏ được cô, càng không thể rời xa cô.
Chương 52: Cô nhớ Mạc Dư Thâm.
Chương 53: Chúc Mạc Dư Thâm cả đời này cô độc! :)
Chương 54: Chu Minh Khiêm biết Hề Gia bị bệnh.
Chương 55: Em cũng khoẻ
Chương 56: Anh vẫn chờ em về nhà.
Chương 57: Trước kia em đều thích về nhà sau anh một phút.
Chương 58: Mong rằng ngày nào đó chúng ta có thể cửu biệt trùng phùng.
Chương 59: Giấm Giấm này nhìn có chút đẹp trai nha.
Chương 60: Trao đổi bản sao thẻ căn cước.
Chương 61: Không có gì quan trọng bằng cô.
Chương 62: Nếu người bị bệnh là anh, Hề Gia sẽ không rời xa anh.
Chương 63: “Ông xã, ngày mai chúng ta làm gì?” - 【Chơi.】
Chương 64: Bệnh đau dạ dày của anh đều do con sâu họ Mạc gây ra.
Chương 65: Cô chỉ có thể dựa vào chính mình.
Chương 66: Người đàn ông kia nhìn anh không mấy thân thiện.
Chương 67: Anh và Hề Gia chỉ có chết mới chia ly.
Chương 68: Cô có thể nghe được rồi.
Chương 69: Anh vẫn luôn yêu em.
Chương 70: Thuốc này mỗi ngày nhìn ba mươi giây, chữa khỏi bách bệnh.
Chương 71: Giấm Giấm và Cua Cua.
Chương 72: Khách mời người mẫu của
Chương 73: Hóa ra người trượt tuyết cùng Hề Gia là Trình Duy Mặc.
Chương 74: Tôi là Hề Gia, em gái của Quý Thanh Viễn.
Chương 75: Vừa nãy em đã cưỡng hôn bạn của anh rồi.
Chương 76: Hai người đều đến sớm hai tiếng vào đêm xem mắt.
Chương 77: Buổi xem mắt gài bẫy lẫn nhau.
Chương 78: Tôi sẽ cho vụ scandal tam giác này một dấu chấm tròn chính thức.
Chương 79: Hôm nay có thời gian không? Chúng ta ký thỏa thuận.
Chương 80: Tôi biết vì sao Hề Gia muốn ký thỏa thuận ly hôn.
Chương 81: Không phải viêm dạ dày cấp sao? Thôi đau răng cũng được.
Chương 82: Phóng viên ngồi chờ đại dưa.
Chương 83: Em nhớ anh rất nhiều.
Chương 84: Mạc Dư Thâm thuận thế ôm cô vào lòng, tiếp tục hôn.
Chương 85: Mạc Dư Thâm làm sáng tỏ: Vợ của tôi @Hề Gia.
Chương 86: Dù đầu em không nhớ được anh nhưng trong lòng vẫn nhớ.
Chương 87: Tôi không có ý định sinh con.
Chương 88: Đừng nhìn em như vậy, em sẽ bị mê hoặc.
Chương 89: Ký ức sai chỗ.
Chương 90: Đại kết cục (Thượng).
Chương 91: Đại kết cục (Trung).
Chương 92: Đại kết cục (Hạ).
Chương 93: Phiên ngoại 1
Chương 94: Phiên ngoại 2.
Chương 95: Ngược nam cặn bã làm ấm lòng dân [1]
Chương 96: Ngược nam cặn bã làm ấm lòng dân [2]
Chương 97: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [3]
Chương 98: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [4]
Chương 99: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [5]
Chương 100: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [6]
Chương 101: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [7]
Chương 102: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [8]
Chương 103: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [9]
Chương 104: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [10]
Chương 105: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [11]
Chương 106: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [12]
Chương 107: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [13]
Chương 108: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [14]
Chương 109: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [15]
Chương 110: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [16]
Chương 111: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [17]
Chương 112: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [18]
Chương 113: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [19]
Chương 114: Ngược nam cặn bã, làm ấm lòng dân [20]
Chương 115: Tổng hợp phiên ngoại.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Vẫn Luôn Yêu Em
Chương 59: Giấm Giấm này nhìn có chút đẹp trai nha.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59: Giấm Giấm này nhìn có chút đẹp trai nha.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...