Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ánh Tình Khó Phai – Chương 6

Ánh Tình Khó Phai

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 102
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“to lên,” anh thì thầm vào tai cô, “để người dưới kia nghe xem… tiểu thư của họ bị ‘đánh thức’ thế nào”

Nhã Phương gần như ngạt thở trong cơn cực khoái, tay anh bất ngờ vòng ra trước bóp cổ cô, ngón tay ấn lên mạch đập. “Cảm nhận được chưa?” anh tăng tốc dữ dội, “Chỗ này… đập nhanh như bệnh nhân chảy máu nhiều trên bàn mổ.”

Qua gương, cô nhìn thấy ánh mắt nhuốm đầy dục vọng của anh, thứ chiếm hữu thẳng tanh hơn mọi lời thề nguyền. Khi đỉnh điểm đến, anh cắn vai cô, để lại dấu răng mới trên vết cũ, tinh dịch tràn ngập sâu thẳm, anh khàn khàn ra lệnh: “Nhớ lấy, đời này chỉ được chết trong tay anh.”

Trở lại đại sảnh, Nhã Phương tô lại son, chỉ có đôi môi hơi sưng và bước chân chênh vênh hé lộ bí mật. Cà vạt Trung Quân thắt lại chỉnh tề, nhưng lúc không ai để ý, ngón tay anh lướt qua xương quai xanh cô, lau vội dịch thể chưa khô.

“Lần sau,” cô cười khẽ, nâng ly champagne, “đến lượt em ‘mổ’ anh trong phòng mổ.”

Anh nắm cằm cô, l//i//ế//m sạch vết rượu trên khóe môi trong góc khuất ánh nhìn mọi người. “Nhã Phương, em thật tham lam.”

“Còn anh,” cô thả viên đá lạnh vào quần anh, “sẽ luôn đồng hành đến cùng.”

Dưới ánh đèn ấm áp của phòng đàn tầng ba biệt thự, tiếng piano của Nhã Phương vang lên như một lời khiêu khích giữa đêm khuya. Cô chân trần bước trên thảm len mềm mại, chiếc áo ngủ lụa mỏng trượt xuống, hé lộ vết bầm tím chưa tan trên đùi – dấu tích còn lại từ lần Trung Quân dùng cà vạt trói cô trong phòng thay đồ.

Cô cố ý không mặc nội y.

Mỗi quyển truyện sắc đều chứa đựng những bài học quý giá từ kinh nghiệm của các nhân vật. Khi đọc, chúng ta có thể rút ra những bài học từ những quyết định, sai lầm và thành công của họ. Điều này giúp chúng ta học hỏi và áp dụng vào cuộc sống của chính mình, từ đó tránh được những sai lầm tương tự. Việc học hỏi từ kinh nghiệm của người khác là một cách hiệu quả để phát triển bản thân.

Bản “Nocturne” của Chopin tuôn chảy qua từng ngón tay cô, mỗi nốt nhạc như thách thức không gian tĩnh lặng. Khi bản nhạc lên cao trào, tiếng khóa cửa vang nhẹ phía sau.

“Một giờ sáng rồi.” Giọng anh khàn đặc đầy nguy hiểm. Trung Quân tháo kính, khoác trên người bộ áo phẫu thuật trắng, rõ ràng vừa từ phòng cấp cứu trở về. “Chứng mất ngủ của cô cần điều trị vật lý chứ?”

Tiếng đàn dừng đột ngột. Nhã Phương quay lại, cổ áo ngủ trượt xuống đến khuỷu tay, đầu nhũ hoa chạm vào phím đàn lạnh lẽo. “Bác Sĩ Trung Quân kê đơn à?” Cô móc chân vào bắp chân anh, khe váy ướt át hé lộ vùng kín, “Ví dụ… hai mươi gam thuốc an thần?”

Bàn tay anh bất ngờ siết cổ cô, đè cô lên phím đàn. Tiếng đàn hỗn loạn vang lên khi lưỡi dao phẫu thuật cắt rách áo ngủ lụa. Lưỡi dao lạnh lùng lướt dọc sống lưng cô khiến người cô run rẩy.

“Hôm tiệc, có người chạm vào cô.” Anh cười lạnh, lưỡi dao dừng ở hõm eo, nhẹ nhàng cắt đứt dây áo. “Tay trái.”

Nhã Phương r//ê//n nhẹ, cơ thể uốn éo khi ngực cô đè lên phím đàn phát ra tiếng r//ê//n không đều. Anh tháo quần phẫu thuật, côn thịt cương cứng mang mùi thuốc sát trùng đè lên khe m//ô//n//g cô. “Anh theo dõi tôi à?”

“Chẩn đoán.” Anh đột ngột xâm nhập, tiếng đàn vang lên từng mảnh vỡ cùng nhịp thở gấp gáp. “Thèm khát được chú ý một cách bệnh lý… cần liệu pháp tiêm sâu.”

Dây cà vạt rơi xuống được anh quấn quanh cổ tay cô, đầu kia buộc vào hoa văn trên mặt đàn. Nhã Phương bị ép cong lưng, m//ô//n//g vươn cao như cây cung căng dây, mỗi cú va chạm khiến ngón chân cô co quắp cào rách thảm.

“Bản nhạc này,” anh bắt tay cô đánh phím đàn, vẫn giữ nhịp độ thô bạo, “phát sai một nốt, sẽ bị phạt thêm năm phút.”

Cô mắt hoa lên, tay run rẩy đánh ra những hợp âm lệch tông. Anh cười khẩy, tay bóp mạnh nhũ hoa cô, vải áo phẫu thuật cọ xát lên vết thương trên lưng cô. Khi cô lên đỉnh lần thứ ba, anh tháo búi tóc cô, mái tóc đen dài rũ xuống như thác nước trên phím đàn đen trắng.

“Cầu xin đi.” Anh ép vào cổ tử cung co thắt của cô ra lệnh.

Nhã Phương nắm lấy cổ áo anh, đầu ngón tay dính dịch thể vuốt ve gò cổ. “Trung Quân…” cô thở hổn, cắn lên xương quai xanh anh, “Anh dám làm chết em không?”

Lời thách thức khiến anh càng dữ dội hơn. Một tay anh tách m//ô//n//g cô rộng ra, ngón cái luồn vào hậu môn xoay tròn giãn nở, trong lúc cô thét lên, anh nhét hai ngón tay vào miệng cô. “L//i//ế//m ướt.”

Khi anh cùng lúc khai thác ba cửa ngõ, cây đàn kêu lên như không chịu nổi. Nước bọt, dịch nhờn và máu lẫn lộn nhỏ xuống phím đàn ngà. Anh cúi xuống l//i//ế//m nước mắt trên mi cô, tinh dịch phun sâu vào cổ tử cung.

“Nhớ lấy nỗi đau này.” Anh rút ra kéo theo sợi dịch đặc quánh, “Lần sau nếu ai dám động vào em… anh sẽ dùng máy khâu ghép em vào người anh.”

Bình minh chiếu rọi, Nhã Phương nằm ngủ mệt mỏi trên cây đàn Steinway, cơ thể đầy dấu răng, vết thắt và tinh dịch khô. Trung Quân mặc áo phẫu thuật nhuốm máu, đang bôi thuốc lên hõm eo cô.

Ngoài cửa kính, người làm vườn bắt đầu cắt tỉa cành hoa hồng. Anh cắn nắp kim tiêm vô trùng, tiêm thuốc tránh thai vào tĩnh mạch cô.

“Trung Quân…” cô nửa mơ nửa tỉnh nắm lấy cổ tay anh, “Chúng ta rốt cuộc là gì?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ánh Tình Khó Phai
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...