Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Ấy Rất Điên – Chương 7: Cải trắng và lợn rừng?

Anh Ấy Rất Điên

Tác giả: Khúc Tiểu Khúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ra ngoài nhà ăn, đám người Lệ Triết đi theo sau Thương Ngạn cách một khoảng dài.

Mới đầu còn an tĩnh. Chờ đến khi Thương Ngạn đã cách ba người bọn họ rất xa, quẹo vào con đường dẫn đến tòa lầu khoa học kỹ thuật, cuối cùng đã có người không nhịn được——

“Triết tử*.” Nam sinh đi bên cạnh Lệ Triết duỗi tay chọt eo cậu ta, “Đừng nói là Ngạn ca…… Thích cô gái nhỏ trong tổ của bọn họ rồi chứ?”

(*) Cách gọi thân thiết dành cho con trai, ví dụ như Ngạn tử, Trạch tử… mình nghĩ vậy)

Lông mày Lệ Triết động động, “Nói lung tung gì vậy.”

“Thư Vi theo đuổi còn không được, sao lại muốn đi theo sau cô gái nhỏ người ta chứ?”

“Không phải hôm qua Thư Vi nói dối Ngạn ca, lừa cậu ấy đi đến rừng trúc sao? Hình như còn vì chuyện đó mà cãi nhau rất dữ dội nữa.”

“Cho dù trước kia không cãi nhau, tôi thấy Ngạn ca đối xử với Thư Vi, dường như cũng không giống đối xử với cô gái này.”

“……”

Lệ Triết nghẹn lời, lập tức ảo não, “Vậy Ngạn ca cũng không có khả năng thích cô gái này—— cả khuôn mặt giấu kín dưới mũ, ăn cơm cũng không dám để lộ ra, quá kì quái.”

“Đúng là vậy thật.”

Mấy người khác bên cạnh gật đầu, “Tôi đoán chắc là trên mặt có bớt, bạn học cấp 2 của tôi cũng vậy đó.”

“Sao Ngạn ca lại chọn cô gái đó làm học trò vậy?”

“Cần gì phải nói, chắc chắn là bị thầy Hoàng yêu cầu.”

“……”

Có vài tiếng phụ họa, làm nỗi chột dạ không tên về phương diện trong lòng Lệ Triết cũng bị đè ép.

Cậu ta vẫy tay kêu bọn họ về lớp, mình thì nhanh chân đuổi theo đến cạnh Thương Ngạn.

“Ngạn ca, chúng ta về lớp sao?”

“Không vội.”

“……”

Ngữ điệu lười nhác làm Lệ Triết cứng họng, biểu tình cậu ta vi diệu nhìn thoáng qua bóng dáng trên con đường phía trước, bất an trong lòng tuôn ra.

“…… Ngạn ca, cậu với nhóc con này, có phải hơi tốt quá rồi không?”

“?”

“Hoa hậu giảng đường Thư Vi cũng không có được đãi ngộ như này, Ngạn ca cậu mới quen biết cô gái nhỏ mấy ngày chứ……”

“Hai ngày.”

“…… Hả?”

“Nói chính xác,” Thương Ngạn nhìn đồng hồ, đuôi mắt xếch lên, “Một ngày lẻ bốn tiếng.”

“……”

Biểu tình Lệ Triết hơi vặn vẹo, “Ngạn ca, đừng nói cậu có…… Suy nghĩ gì với nhóc con này đó……”

Thân hình Thương Ngạn dừng lại.

Ngừng hai giây, anh chậm rãi xoay người, híp mắt nhìn Lệ Triết:

“Cậu làm người đủ lâu rồi?”

Lệ Triết: “——??”

Thương Ngạn nói tiếp nửa câu sau: “Nên mới có suy nghĩ này nọ với một đứa nhóc 1 mét 5?”

Con ngươi đen nhánh lóe lên cảm xúc nguy hiểm.

“…………”

Bất chấp việc nghi ngờ “1 mét 5” này, Lệ Triết lắc đầu như trống bỏi.

——

Dưới cái nhìn chăm chú mang hàm ý tử vong của Thương Ngạn, cậu ta thực sự hoài nghi nếu mình trả lời chậm thêm hai giây, ngay cả đầu chó cũng không giữ được nữa.

Thương Ngạn thu hồi mắt.

Lệ Triết chờ vài giây, mới lần nữa cẩn thận lên tiếng: “Vậy Ngạn ca, cậu cần gì phả đối xử tốt như thế với nhóc con vậy?”

“Em ấy là học trò của tôi.”

“……” Lệ Triết, “Cậu ấy thừa nhận?”

“Tôi thừa nhận.”

Lệ Triết: “…………”

Được rồi.

“Vậy phỏng chừng nữ sinh cả trường đều muốn làm học trò thứ hai của Ngạn ca mất, hay để tôi tuyên truyền một chút ——”

“Chỉ nhận một người.”

Lệ Triết: “……??”

Lần này nghẹn họng rất lâu, Lệ Triết hậm hực mở miệng: “Ngạn ca, mong cậu giữ vững điểm giới hạn của một sư phụ.”

Thương Ngạn cười nhạt.

Hiển nhiên khinh thường nhìn lại “lời khuyên” này.

Đến dưới lầu tòa nhà, nhìn Tô Mạc Mạc đi theo Ngô Hoằng Bác và Loan Văn Trạch vào trong, Thương Ngạn đứng yên hai giây mới xoay người đi về hướng khu dạy học.

Lệ Triết chua chát theo sau.

“Nhưng mà Ngạn ca, tôi nói này, cái việc nuôi nấng học trò đó, chính là may áo cưới cho người khác đấy.”

“Hửm?”

Thương Ngạn lười biếng liếc cậu ta.

“Cậu nghĩ đi, củ cải trắng này cực khổ lắm mới cắm được xuống đất, tưới nước bón phân, còn phải canh mưa canh gió —— vất vả chờ đợi mới ra được một củ cải trắng trẻo mập mạp, không chờ cậu kiêu ngạo tự hào, một con lợn rừng đã vọt tới gặm cải trắng đem đi!”

Lệ Triết cảm thấy cách so sánh này của mình rất có lý, kiêu ngạo nắm lấy hai tay ——

“Vậy Ngạn ca phải làm sao bây giờ?”

“Muốn gặm mất cải trắng?”

Khóe môi Thương Ngạn hé ra, híp mắt. Đầu lưỡi chống hàm trên, anh hừ cười một tiếng trầm thấp——

“Thiến nó đi.”

Lệ Triết: “………………”

ojbk (OK một cách thô lỗ).

Coi như cậu chưa nói gì đi.

*

Chớp mắt đã đến tuần sau.

Sáng thứ hai, 6 giờ rưỡi, chuông báo thức nhẹ nhàng vang lên bên trong căn phòng mới của Tô Mạc Mạc.

Tam trung vào học lúc 7 giờ rưỡi, đi xe từ Văn gia đến trường chưa tới 15 phút, nên còn kịp giờ.

Tô Mạc Mạc chui ra từ trong tấm chăn mỏng, cầm lấy áo hoodie cùng quần jean đặt bên gối thay vào, sau đó ngồi trên mép giường, nhìn cảnh sắc bên ngoài bức màn đã được kéo ra đến phát ngốc.

Vài phút sau, cô rửa mặt xong xuôi rồi xuống lầu.

Phòng ăn chỉ có dì giúp việc.

Rảo bước đi vào phòng ăn, Tô Mạc Mạc chần chờ một chút.

Có lẽ đã phát hiện ra phản ứng của cô, dì giúp việc Philippine nói: “Tố Tố đã đến trường.”

Tô Mạc Mạc hơi giật mình, xoay người nhìn đồng hồ đối diện, “Không phải là…… 7 giờ rưỡi sao?”

Giọng nói cô gái mềm nhẹ ôn hòa, lộ ra một chút nghi hoặc.

“Mỗi tuần Tam trung đều có nghi thức chào cờ, phải đến trường trước một giờ.”

Nói xong, dì giúp việc Philippine kỳ quái hỏi: “Tố Tố không nói cho con sao?”

“…… Dạ.”

Tô Mạc Mạc quay người lại, nhẹ giọng đáp.

“Có lẽ đã quên mất rồi.

Nhưng mà dì nghe Tố Tố nói, con vẫn chưa nhập lớp, chắc hẳn không cần phải gấp gáp đến trường.”

Dì giúp việc Philippine nói, bày bữa sáng của Tô Mạc Mạc ra ——

“Tài xế đã quay lại, để ông ấy chờ lát nữa đưa con đi học nha.”

……

Khi Tô Mạc Mạc đến cổng Tam trung, hàng câh râm mát hai bên đường ngày thường có học sinh nhốn nháo đi lại, quả nhiên đã không còn ai nữa.

Xuống xe, một mình cô đi đến tòa nhà khoa học kỹ thuật.

Trên đường, cô phát hiện ra, có mấy học sinh lác đác đến trễ, hình như đều đi cùng hướng với cô.

Trong khi cô vẫn còn đang nghi hoặc, một nữ sinh lôi kéo một người khác, chạy ngang qua cô ——

“Cậu nhanh lên đi!”

“Không…… Không được —— Mình, mình thật sự…… không, không chạy nổi nữa……”

“Sắp tới rồi, cậu ráng lên đi! Hôm nay Thương Ngạn sẽ phát biểu dưới cờ đó!”

“Hả……?”

“Hả cái gì mà hả, các Trạng Nguyên từng môn Toán Lý Hóa của mỗi năm, năm học tiếp theo đều phải phát biểu cách học tâm đắc của mình, cậu quên rồi sao?”

“Không phải Thương Ngạn giỏi máy tính nhất sao, mình chỉ nghe nam sinh nhắc đến cậu ấy, nên vô cùng sùng bái cậu ta……”

“Chị lớn nè, cậu không biết cậu ấy giữ hạng nhất của môn lý hóa ở học kì I sao?”

“…… Nhưng với tính cách đó của cậu ấy, chắc sẽ không lên bục diễn thuyết đâu chứ?”

“Cậu sai rồi, chủ nhiệm lớp bọn họ là tổ trưởng tổ hóa học, nên người lên bục diễn thuyết cách học tâm đắc chính là cậu ấy.”

“Ồ……”

“Đi mau đi ——”

Chờ Tô Mạc Mạc lấy lại tinh thần, hai nữ sinh đã sớm chạy ra khỏi tầm nhìn của cô.

Bước chân của Tô Mạc Mạc vô thức chậm lại.

Đầu nhỏ dưới nón áo lệch qua một hướng.

Hạng nhất hóa học vật lý.

Thương Ngạn sao……

Trong khi Tô Mạc Mạc đi qua quảng trường nhỏ trước tòa lầu cần đến, cuối cùng cũng biết vì sao hướng đi của mấy học sinh đó lại tương đồng với cô.

——

Quảng trường trước tòa lầu khoa học kỹ thuật, chính là nơi Tam trung cử hành nghi thức chào cờ.

Học sinh mặc đồng phục đứng ngay ngắn ở đó, nghiêm chỉnh xếp hàng dưới bục chủ tịch.

Trên bục ngoại trừ một học sinh đang phát biểu nội dung mình tâm đắc, mơ hồ còn có một loạt học sinh đang đứng “tiếp sức”.

Trước mắt Tô Mạc Mạc lúc này là một đoàn học sinh, vì lí do chiều cao nên không thấy rõ được trên bục là gì.

Nhưng tiếng diễn thuyết được microphone khuếch đại, cả quảng trường đều nghe thấy được rõ ràng.

Chắc hẳn người đó cũng đang đúng trong hàng ngũ học sinh chờ lên bục đúng không……

Tô Mạc Mạc nghĩ vậy, chân không dừng lại, lập tức đi đến cửa tòa lầu khoa học kỹ thuật.

Đến khi ——

“Này, học sinh kia, em đứng lại!”

“……”

Tiếng kêu này cách đây rất gần, Tô Mạc Mạc theo bản năng dừng chân.

Không chờ cô xoay người, một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi và quần tây, bụng có hơi bự đi đến chỗ cô ——

“Em là học sinh của Tam trung sao?”

Giọng nói của người đàn ông có hơi nghiêm khắc, có lẽ là thầy giáo trong trường.

Tô Mạc Mạc nghĩ đến chuyện mình chuyển vào Tam trung, do dự một giây: “Dạ……?”

Chủ nhiệm các khối Hách Hách, cũng chính là người đàn ông trung niên đang đúng trước mặt Tô Mạc Mạc, nghe vậy thiếu chút nữa đã tức nổ mũi——

“Em có phải là học sinh Tam trung hay không mà cũng không biết sao?”

Tô Mạc Mạc bị hù đến ngây người.

“Đồng phục của em đâu? Chào cờ sao lại không mặc đồng phục —— còn đội mũ!? Gỡ nón xuống cho tôi!”

“……”

Cơ thể cô gái bỗng cứng đờ.

Dưới nón áo, gương mặt cô có hơi trắng bệch.

Giây lát sau, dưới bục chủ tịch.

“Ngạn ca!”

Lệ Triết đè thấp giọng, gấp gáp nhảy lên từ cầu thang phía sau.

Đứng giữa một loạt học sinh khẩn trương chuẩn bị tiếp sức, nam sinh có thần sắc buồn ngủ khác lạ nhíu mày, nâng đôi mắt đen nhánh lên——

“?”

“Ngạn ca……” Lệ Triết chống gối cong eo, thở hổn hển nói, “Tôi mới thấy, học trò nhỏ của cậu—— bị chủ nhiệm Hách tóm được, bây giờ đang ở đằng sau, tôi nghe nói cậu còn bị chủ nhiệm Hách ép buộc tháo nón ra đó!”

Trong lúc nói, mệt mỏi trong mắt Thương Ngạn bị át đi, anh khẽ nhíu mày, giọng rất khàn.

“…… Phía sau?”

“À, đúng vậy, ở đó đó——”

“……”

Dựa vào lợi thế trên bục và chiều cao của mình, Thương Ngạn không mất quá nhiều sức, đã có thể thấy được dưới cuối quảng trường, hai thầy trò mơ hồ đứng đó.

…… Vẫn chưa tháo nón ra.

Nhưng với tính tình của Hách Hách, cho dù nghe ra là một cô bé, nhiều lắm cũng chỉ có thể nhẫn được nửa phút.

“Ngạn ca, quản hay mặc kệ?” Lệ Triết chần chờ hỏi. “Hay là tôi ——”

Cậu ta chưa kịp nói hết thì thấy Thương Ngạn nhéo ấn đường*, bước ra từ nhóm học sinh xếp hàng tiếp sức, đi thẳng lên microphone duy nhất trên bục.

(*) Ấn đường: phần giữa hai chân mày)

Lúc này, giáo viên chủ trì vẫn đang nói dở dang ——

“Dưới đây, mời bạn học Quý Phương Vân của lớp 11-15—— hả…… Thương Ngạn?”

Giáo viên chủ trì theo bản năng hô nhỏ một tiếng, được microphone khuếch đại ra khắp rơi.

Học sinh bên dưới vốn dĩ nghe đến sắp ngủ mất, vừa nghe thấy tình huống bất ngờ trên đây, tức khắc như được bơm máu gà, sôi nổi ngẩng đầu, bốn phương tám hướng tụ hội lên đây.

Không nói đến từng trận ồn ào bên dưới, ngay cả mấy học sinh tiếp sức trên đài cũng ngây ra tại chỗ, bản thảo cũng quên mất.

Bây giờ giáo viên chủ trì mới lấy lại tinh thần, vội vàng tắt microphone, thấp giọng nói: “Bạn học Thương Ngạn, còn chưa tới lượt em đâu!”

“……”

Thương Ngạn giơ tay, ngón tay thon dài trắng nõn đỡ lấy microphone, tuy nhiên microphone quá thấp so với anh, anh chỉ có thể hơi cong người xuống

Giọng nói vốn đã lười nhác bị động tác này trở nên càng từ tính khàn khàn trầm thấp hơn hai phần——

“Xin lỗi. Cơ thể không thoải mái lắm, xin phép được xen vào.”

Lời nói còn chưa dứt, đã bị tiếng vỗ tay tự phát dưới quảng trường át đi.

Thương Ngạn phảng phất như không nghe thấy, con ngươi đen nhánh trong trẻo nâng lên, tầm mắt rơi xuống chỗ dưới cùng của quảng trường.

Có lẽ chủ nhiệm Hách đã nghe thấy động tĩnh, tạm dừng răn dạy cô gái, xoay đầu nhìn qua bục bên đây.

“…… Tôi là Thương Ngạn lớp 11-1, sau đây là kiến thức tâm đắc môn hóa của tôi.”

Học sinh bên dưới an tĩnh lại.

Giây lát sau.

Giọng nói lười nhác vang lên giữa quảng trường yên ắng——

“Hidro, Heli, Liti, Beri, Brom; Cacbon, Nito, Oxi, Flo, Neon; Natri, Magie, Nhôm, Si……”

“………………?”

Cả trường ngây ngốc lặng im.

Trên bục, Thương Ngạn không nhanh không chậm giương mắt.

Phía sau đội ngũ xếp hàng của học sinh, Hách Hách vừa hồi thần, tức giận giống như cá nóc, bỏ quên cô gái đằng sau hướng về phía bục đi đến.

Mi mắt rũ hồi, che đồng tử đen nhánh.

Thương Ngạn khẽ cong khóe môi.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bông hoa của Tam trung*
Chương 2: Phóng đãng đến bùng nổ
Chương 3: Đều là hậu cung của tôi đấy
Chương 4: Thật xin lỗi
Chương 5: Nhà ăn
Chương 6: Cậu mới 1 mét 5
Chương 7: Cải trắng và lợn rừng?
Chương 8: Định nghĩa khoa học của "36D"
Chương 9: Tiểu mỹ nhân
Chương 10: "Cậu có thể có chút tiền đồ hay không?" "Không thể."
Chương 11: Vào lớp
Chương 12: Đừng bắt nạt bạn học mới
Chương 13: Trường Hận Ca
Chương 14: Ừ, xinh đẹp
Chương 15: Muốn xảy ra chuyện lớn rồi
Chương 16: Bạn mới
Chương 17: Cô ấy biến thành một tiểu mỹ nhân
Chương 18: Đừng dán gần quá
Chương 19: Quan hệ thầy trò thuần khiết, không cho vấy bẩn
Chương 20: Nhóc con, em có muốn thử không?
Chương 21: Bản năng
Chương 22: Làm người đi
Chương 23: Muốn nhìn sư phụ ở trần thật sao?
Chương 24: Má! Thương Ngạn..
Chương 25: Con trai nhà họ Thương đều là chó sao?
Chương 26: "Em thích không?"
Chương 27: "Có tin là anh làm em giận đến khóc luôn không?"
Chương 28: Không khống chế được
Chương 29
Chương 30: "Sao nào, muốn cắn sư phụ?"
Chương 31: Đè lên tường
Chương 32: "Em vẫn sẽ luôn thích sư phụ."
Chương 33: Lãnh địa
Chương 34: Hung tợn
Chương 35: Sân bóng
Chương 36: "Em nói một lần, anh hôn một lần."
Chương 37: Bí mật
Chương 38
Chương 39: Sao có thể có sư phụ như vầy
Chương 40: Ghen [1]
Chương 41: Ghen [2]
Chương 42: "Đây gọi là tình thú."
Chương 43: "..
Chương 44: "Em hôn một chút sẽ không đau nữa."
Chương 45: Em hôn một chút sẽ không đau nữa
Chương 46: "Thành niên, có thể làm rất nhiều chuyện."
Chương 47: Về nhà
Chương 48: Làm ấm giường cho sư phụ
Chương 49: "Sư phụ, thầy nắm chặt đau tay em."
Chương 50: "Đừng khóc, được không."
Chương 51: "..
Chương 52: "Sư phụ là thú bông hình người sao..."
Chương 53: Bạn gái cũ?
Chương 54: "Thê, nô."
Chương 55: Bối cảnh của em ấy
Chương 56: Bệnh của em ấy
Chương 57: Hôn
Chương 58: "Sói" tới rồi
Chương 59: "Trong lòng em, sư phụ không bằng cầm thú ư?"
Chương 60: Trừng phạt
Chương 61: "..
Chương 62: Quấy nhiễu
Chương 63: "Anh nỡ à."
Chương 64: Nhìn thấy
Chương 65: Phòng đôi
Chương 66: "Nhà tôi có rất nhiều tiền"
Chương 67: Coi như là niềm vui khi không làm người vậy.
Chương 68: Xem diễn
Chương 69: Sư phụ là tốt nhất
Chương 70: Nổi bão
Chương 71: Phát điên
Chương 72: Cùng nhau
Chương 73: Muốn hôn em
Chương 74: Gặp mặt gia đình
Chương 75: "Anh có đem sữa cho người khác nữa không?"
Chương 76: "Chào Ngạn ca!"
Chương 77: Tỏ tình
Chương 78: 'Đầu bảng của học viện máy tính'
Chương 79: "Bốn năm không thể ngủ với Thương Ngạn, thi vào đại học A cũng uổng công."
Chương 80: "Chọn anh."
Chương 81: Hình phạt
Chương 82: "..
Chương 83: Cậu ấy thích cậu bao nhiêu
Chương 84: "Đi cùng bạn gái em."
Chương 85: Bài giảng
Chương 86: "..
Chương 87: Cô vợ
Chương 88: Ba?
Chương 89: "Cái gì cũng nghe em à?"
Chương 90: Bữa tiệc nhà họ Tô
Chương 91: Bí mật của nhà họ Tô
Chương 92: Chó dại
Chương 93: "Em là chủ nhân của anh."
Chương 94: Waiting
Chương 95: Tôn nghiêm đàn ông
Chương 96: "Thương Ngạn là cầm thú sao!"
Chương 97: "..
Chương 98: "Chúng ta vĩnh viễn không chia lìa."
Chương 99: "Em chính là quãng đời còn lại của anh."
Chương 100: Gặp gỡ ở quán bar
Chương 101: Đánh đòn phủ đầu
Chương 102: Vậy tấm danh thiếp đó là ý gì?
Chương 103: Tức giận
Chương 104: Cô thử xem em có biết không
Chương 105: Sau này em sẽ thành thục hơn!
Chương 106: Cô chính là cái người muốn ngủ với Bạc Ngật đó sao?
Chương 107: Xem mắt
Chương 108: Đồ chơi nghe lời
Chương 109: Ngủ chung
Chương 110: Chị đúng thật đủ súc sinh, chị gái(Hoàn)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Ấy Rất Điên
Chương 7: Cải trắng và lợn rừng?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Cải trắng và lợn rừng?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...