Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Ấy Rất Điên – Chương 16: Bạn mới

Anh Ấy Rất Điên

Tác giả: Khúc Tiểu Khúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đi theo Hoàng Kỳ Thịnh ăn trưa xong, Tô Mạc Mạc về lớp.

Thương Ngạn không có ở đây.

--

Tô Mạc Mạc đi đến cạnh bàn phát hiện ra điểm này, lén thở phào một hơi.

Tô Mạc Mạc ngồi xuống không bao lâu, giữa phòng học, Văn Tố Tố đứng lên.

"Tiết thể dục đầu tiên chiều nay vẫn như bình thường, chuẩn bị đến sân thể dục tập hợp."

Mấy nam sinh sau lớp hoan hô, tốp năm tốp ba chạy ra bên ngoài.

Phòng học đang an tĩnh cũng bị lời của Văn Tố Tố làm gợn sóng.

Tô Mạc Mạc giật mình ngồi ở chỗ mình.

Giờ thể dục, vậy cô......

"Tô Mạc Mạc."

Ngay lúc này, cạnh bàn học vang lên giọng Văn Tố Tố.

Văn Tố Tố đè nặng cảm xúc phức tạp dưới đáy mắt, cau mày nhìn cô gái trước mặt--

"Danh sách lớp mới đã có tên của cậu, hơn nữa là tiết thể dục đầu tiên sau khi có danh sách mới, nên cậu cũng phải cùng đi học....... Tôi sẽ nói với giáo viên tình trạng sức khỏe của cậu."

Tô Mạc Mạc chần chờ, chậm rãi gật đầu.

"Sân thể dục ở đâu......"

Nhưng Văn Tố Tố không nghe thấy tiếng cô -- trước khi cô mở miệng, Văn Tố Tố đã xoay người đi ra khỏi lớp.

Câu hỏi Tô Mạc Mạc dừng ngay giữa.

Đang lúc cô không biết phải làm thế nào, bàn phía sau truyền đến tiếng dò hỏi tò mò:

"Cậu chưa biết sân thể dục của trường chúng ta ở đâu sao?"

Tô Mạc Mạc giật mình.

Vài giây sau, cô mới phản ứng lại, đúng là đối phương chủ đọng mở lời với cô.

Cô gái nghiêng người, do dự rồi nhẹ nhàng gật đầu, "...... Cậu có thể nói cho mình không?"

Nhìn thấy một góc cằm tuyết trắng lộ ra dưới nón do động tác gật đầu, nữ sinh ngồi sau Tô Mạc Mạc sửng sốt hai giây, ngay sau đó mỉm cười nói: "Mình cũng phải đi, mình có thể dẫn cậu đi."

Nói đoạn, cô ấy đứng dậy, vòng ra ngoài.

"Mình là Tề Văn Duyệt, cậu là Tô Mạc Mạc đúng không?"

Hiếm khi cảm nhận được thiện ý ở lần đầu gặp mặt từ bạn cùng lứa, Tô Mạc Mạc ngây người trong chốc lát mới hồi thần.

Sau đó cô đứng lên, thấp giọng nói: "Ừ, xin chào...... Mình là Tô Mạc Mạc."

Chần chờ một lúc, nhớ đến chuyện lần đầu tiên bị ai đó hỏi tên, cô nhẹ giọng lặp lại một lần, "Miao* là xa xôi."

"Tôi biết, bên cạnh là chữ mao*, đúng không?"

(*) Tên nữ chính là 苏邈邈, trong chữ 邈 có bộ mao, là cái này 毛, tên nữ chính đọc là Sū Miǎo

Miǎo, đọc hơi giống với Miāo Miāo, tức là Miêu Miêu nên Ngạn ca mới chọc là Tô Miêu Miêu)

Lần này Tô Mạc Mạc gật đầu rất nhanh.

--

Đây mới là phản ứng bình thường đúng không.

Không phải Tô Miêu Miêu mà......

Hiểu được phản ứng nhỏ của cô gái, Tề Văn Duyệt cười, "Cậu thật đáng yêu, mình đã có hơi thích cậu."

"......"

Tô Mạc Mạc ngẩn ra.

Qua giây lát, vành tai trắng nõn giấu trong nón áo hậu tri hậu giác đỏ lên.

Tề Văn Duyệt nào biết bạn học mới chưa từng bị chọc như thế, lúc này cũng không chú ý tới, duỗi tay đi kéo tay áo Tô Mạc Mạc.

"Chúng ta đến sân thể dục đi?"

"...... Ừ."

Diện tích Tam trung rất lớn, sân thể dục chiếm vị trí không nhỏ.

Ngoại trừ đường băng nhựa tiêu chuẩn và một sân bóng rổ, ở cửa đông của sân thể dục còn có một công viên cây xanh kiến tạo.

Cây xanh đều là bụi cây thấp bé, được thợ làm vườn cắt tỉa ra hình dạng xinh đẹp, con đường xung quanh tiến vào sân thể dục đều được rải sỏi đá.

Sườn phía Bắc của khu I, còn được trang trí thêm núi giả và suối nước.

Giữa trưa hè là thời điểm suối phun được bật, cột nước hình hoa từ núi giả bí ẩn phun lên trời, dưới ánh mặt trời tạo ra cầu vồng nhỏ đẹp đẽ.

Tô Mạc Mạc đang xuất thần ngắm nhìn.

Cô và Tề Văn Duyệt vòng qua một lùm cây, bất ngờ nghe thấy mấy giọng nói truyền đến từ phía trước--

"Tố Tố, cậu đừng nóng giận."

"Đúng vậy, chắc chắn lời của Thương Ngạn là nói chơi, sao cậu ấy có thể thích quái vật xấu xí không dám lộ mặt kia được?"

"Tô Mạc Mạc kia gặp vận cứt chó gì thế, vậy mà có thể ngồi cùng bàn với Thương Ngạn!"

"Nhưng mà mình nghe Lệ Triết nói, cậu ta cũng là thành viên của Tổ Huấn Luyện máy tính......"

"Hả? Vậy thời gian cậu ta ở cạnh Thương Ngạn chẳng phải còn dài hơn Thư Vi--"

"Đủ rồi!"

Một giọng nữ đột nhiên ngắt đi tiếng nói chuyện của bọn họ.

Thanh âm quen thuộc đối với Tô Mạc Mạc.

Là Văn Tố Tố.

Chẳng qua là vì tâm trạng buồn bực nên không giống bình thường.

--

"Mình không muốn nghe về cậu ta, đừng nói nữa."

"......"

Đám nữ sinh ngượng ngùng trầm mặc đi, qua vài giây, mới có người chuyển đề tài.

Tô Mạc Mạc đứng tại chỗ không lên tiếng.

Tề Văn Duyệt đứng cạnh cô có chút bất đắc dĩ, kéo cô gái xoay về.

Xác nhận bên kia không thể nghe thấy tiếng của hai người, Tề Văn Duyệt mới mở miệng: "Văn Tố Tố thích Thương Ngạn, trong khối không có mấy người biết...... Hơn nữa cậu không biết đâu, trước cậu, Thương Ngạn chưa từng để ai ngồi cùng bàn với mình."

Tinh thần Tô Mạc Mạc đang lơ lửng trên mây bị những lời này kéo lại.

Cô hơi tò mò nhìn xuống.

"Vì sao......"

"Chắc chắn gia cảnh Thương Ngạn rất tốt, không thích người khác đến gần. Hiện tại còn đỡ, cậu chưa gặp cậu ấy khi mới khai giảng lớp mười đâu, khi đó...... Gần như không ai có thể đến gần cậu ấy."

Tề Văn Duyệt: "Hơn nữa cậu ấy thích sạch sẽ, không chạm vào đồ của người khác, cũng không cho người khác chạm vào đồ cậu ấy."

"......"

Nhớ tới lần trước ở nhà ăn, người đó vừa dùng đũa mới gắp đồ ăn cho cô, vừa cười nhạo cô "1 mét 5"......

Tô Mạc Mạc:......

Cô có thái độ hoài nghi đối với tính sạch sẽ này.

"Sau đó các nam sinh trong lớp, cậu hiểu mà, chơi bóng xong là cả người đầy mồ hôi-- Lệ Triết sau khi chơi bóng về đi thẳng đến bàn cậu ấy, đã bị Thương Ngạn đá đi rất nhiều lần."

"Còn nữ sinh......"

"Nữ sinh thì đơn giản, nếu được ngồi cùng bàn với cậu ấy, phỏng chừng một ngày 24 giờ không cần làm gì khác, chỉ cần nhìn cậu ấy chằm chằm là đủ rồi."

Tề Văn Duyệt cười nói: "Cậu vừa chuyển tới nên không biết 'giá thị trường' của Thương Ngạn trong trường-- cực đẹp trai, học tập cực giỏi, bối cảnh thần bí, về phương diện máy tính càng là thần-- nữ sinh trong trường thích cậu ấy, có thể từ cửa Bắc đến cửa Nam, thêm một vòng trở về....... Hơn nữa để tôi nói cho cậu."

Tề Văn Duyệt tạm dừng rồi mới nói tiếp.

"Học kì năm lớp mười đó, lúc mới vừa cầm được giải thưởng máy tính, còn nhận được thư tình nặc danh từ nam sinh đó ha ha ha ha......"

Tô Mạc Mạc ngẩn ngơ, sau đó không nhịn được cũng nhẹ giọng nở nụ cười.

"Vì vậy, cả năm lớp mười, Ngạn ca không ngồi cùng bàn với ai -- kết quả cậu là người đầu tiên."

Tề Văn Duyệt nhún vai.

"......"

Dưới nón áo, khóe môi cong lên của cô gái cứng đờ, bối rối nhíu mày.

Tề Văn Duyệt: "Văn Tố Tố có địch ý với cậu là chuyện bình thường. Vì mọi người đều nói Thư Vi là bạn gái của Thương Ngạn, nên ngoại trừ Văn Tố Tố có chút không phục, những nữ sinh khác cũng không có tự tin đứng trước mặt Thương Ngạn. Nhưng không biết có bo nhiêu nữ sinh ngầm ghen ghét với cậu đâu."

Tô Mạc Mạc bất an mím môi.

Hai người yên lặng một lát.

Tề Văn Duyệt cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ--

"Một lát nữa mới đến giờ học, mình thấy hôm nay trời rất nóng nên đến cửa hàng mua hai chai nước trước đây."

"Ừ, được." Tô Mạc Mạc nhỏ giọng đáp.

Tề Văn Duyệt cười đi về phía cửa Đông sân thể dục.

Tô Mạc Mạc đứng tại chỗ thật lâu.

Nhưng theo thời gian, học sinh đi vào từ hàng cây râm mát bên ngoài càng ngày càng nhiều.

...... Hơn nữa không biết có phải do ảo giác của cô hay không, cảm thấy có rất nhiều học sinh đang nhìn chằm chằm cô nghị luận gì đó.

Nỗi sợ suýt phát bệnh vào buổi chào cờ hôm đó vẫn chưa tiêu tán, Tô Mạc Mạc dịch vài bước dưới bóng cây, vẫn quyết định rời khỏi đây đi vào con đường lát sỏi.

Cô đi theo một ngã rẽ, đi vào bụi cây ở sườn Bắc đi đến.

Nhưng Tô Mạc Mạc không biết.

Sau khi cô rời khỏi, trong đám học sinh trung học nhìn cô bàn tán, có người đố kỵ mở Tieba trường ra, đăng lên đó một thứ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bông hoa của Tam trung*
Chương 2: Phóng đãng đến bùng nổ
Chương 3: Đều là hậu cung của tôi đấy
Chương 4: Thật xin lỗi
Chương 5: Nhà ăn
Chương 6: Cậu mới 1 mét 5
Chương 7: Cải trắng và lợn rừng?
Chương 8: Định nghĩa khoa học của "36D"
Chương 9: Tiểu mỹ nhân
Chương 10: "Cậu có thể có chút tiền đồ hay không?" "Không thể."
Chương 11: Vào lớp
Chương 12: Đừng bắt nạt bạn học mới
Chương 13: Trường Hận Ca
Chương 14: Ừ, xinh đẹp
Chương 15: Muốn xảy ra chuyện lớn rồi
Chương 16: Bạn mới
Chương 17: Cô ấy biến thành một tiểu mỹ nhân
Chương 18: Đừng dán gần quá
Chương 19: Quan hệ thầy trò thuần khiết, không cho vấy bẩn
Chương 20: Nhóc con, em có muốn thử không?
Chương 21: Bản năng
Chương 22: Làm người đi
Chương 23: Muốn nhìn sư phụ ở trần thật sao?
Chương 24: Má! Thương Ngạn..
Chương 25: Con trai nhà họ Thương đều là chó sao?
Chương 26: "Em thích không?"
Chương 27: "Có tin là anh làm em giận đến khóc luôn không?"
Chương 28: Không khống chế được
Chương 29
Chương 30: "Sao nào, muốn cắn sư phụ?"
Chương 31: Đè lên tường
Chương 32: "Em vẫn sẽ luôn thích sư phụ."
Chương 33: Lãnh địa
Chương 34: Hung tợn
Chương 35: Sân bóng
Chương 36: "Em nói một lần, anh hôn một lần."
Chương 37: Bí mật
Chương 38
Chương 39: Sao có thể có sư phụ như vầy
Chương 40: Ghen [1]
Chương 41: Ghen [2]
Chương 42: "Đây gọi là tình thú."
Chương 43: "..
Chương 44: "Em hôn một chút sẽ không đau nữa."
Chương 45: Em hôn một chút sẽ không đau nữa
Chương 46: "Thành niên, có thể làm rất nhiều chuyện."
Chương 47: Về nhà
Chương 48: Làm ấm giường cho sư phụ
Chương 49: "Sư phụ, thầy nắm chặt đau tay em."
Chương 50: "Đừng khóc, được không."
Chương 51: "..
Chương 52: "Sư phụ là thú bông hình người sao..."
Chương 53: Bạn gái cũ?
Chương 54: "Thê, nô."
Chương 55: Bối cảnh của em ấy
Chương 56: Bệnh của em ấy
Chương 57: Hôn
Chương 58: "Sói" tới rồi
Chương 59: "Trong lòng em, sư phụ không bằng cầm thú ư?"
Chương 60: Trừng phạt
Chương 61: "..
Chương 62: Quấy nhiễu
Chương 63: "Anh nỡ à."
Chương 64: Nhìn thấy
Chương 65: Phòng đôi
Chương 66: "Nhà tôi có rất nhiều tiền"
Chương 67: Coi như là niềm vui khi không làm người vậy.
Chương 68: Xem diễn
Chương 69: Sư phụ là tốt nhất
Chương 70: Nổi bão
Chương 71: Phát điên
Chương 72: Cùng nhau
Chương 73: Muốn hôn em
Chương 74: Gặp mặt gia đình
Chương 75: "Anh có đem sữa cho người khác nữa không?"
Chương 76: "Chào Ngạn ca!"
Chương 77: Tỏ tình
Chương 78: 'Đầu bảng của học viện máy tính'
Chương 79: "Bốn năm không thể ngủ với Thương Ngạn, thi vào đại học A cũng uổng công."
Chương 80: "Chọn anh."
Chương 81: Hình phạt
Chương 82: "..
Chương 83: Cậu ấy thích cậu bao nhiêu
Chương 84: "Đi cùng bạn gái em."
Chương 85: Bài giảng
Chương 86: "..
Chương 87: Cô vợ
Chương 88: Ba?
Chương 89: "Cái gì cũng nghe em à?"
Chương 90: Bữa tiệc nhà họ Tô
Chương 91: Bí mật của nhà họ Tô
Chương 92: Chó dại
Chương 93: "Em là chủ nhân của anh."
Chương 94: Waiting
Chương 95: Tôn nghiêm đàn ông
Chương 96: "Thương Ngạn là cầm thú sao!"
Chương 97: "..
Chương 98: "Chúng ta vĩnh viễn không chia lìa."
Chương 99: "Em chính là quãng đời còn lại của anh."
Chương 100: Gặp gỡ ở quán bar
Chương 101: Đánh đòn phủ đầu
Chương 102: Vậy tấm danh thiếp đó là ý gì?
Chương 103: Tức giận
Chương 104: Cô thử xem em có biết không
Chương 105: Sau này em sẽ thành thục hơn!
Chương 106: Cô chính là cái người muốn ngủ với Bạc Ngật đó sao?
Chương 107: Xem mắt
Chương 108: Đồ chơi nghe lời
Chương 109: Ngủ chung
Chương 110: Chị đúng thật đủ súc sinh, chị gái(Hoàn)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Ấy Rất Điên
Chương 16: Bạn mới

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16: Bạn mới
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...