Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Ấy Rất Điên – Chương 13: Trường Hận Ca

Anh Ấy Rất Điên

Tác giả: Khúc Tiểu Khúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng chàng trai khàn khàn, những học sinh khác trong lớp và Đầu Hói không nghe thấy rõ.

Nhưng nhìn tư thế của Thương Ngạn, không có vẻ là lời hay ý đẹp gì.

Lông mày Đầu Hói xoắn tít lại:

“Thương Ngạn, anh đừng có khi dễ con gái người ta.”

Thương Ngạn nghe vậy, đứng thẳng dậy, lười nhác cười: “Sao em làm vậy được chứ, thầy.”

Đám nam sinh phía sau trong lớp cười rộ lên ——

“Đúng thế, Ngạn ca rất thương hoa tiếc ngọc (thương tiếc nữ giới)!”

“Cậu ấy bắt nạt con gái hồi nào chứ?”

“Bạn học mới, cậu đừng sợ.”

“……”

Những lời trêu ghẹo đó càng ngày càng trầm trọng, Thương Ngạn nghiêng người, đảo mắt qua cả lớp đằng sau.

Mọi người nháy mắt im bặt.

Biểu cảm Đầu Hói khó coi nhíu mày.

“Thương Ngạn, anh ngồi phía ——”

“Thầy.”

Thương Ngạn rời khỏi bàn, một tay xách ghế dựa mới qua đây, đặt xuống vị trí bên cạnh cô gái.

Anh khẽ l//i//ế//m hàm trên, cười như không cười.

Con ngươi đen nhánh.

“Em ngồi đây được rồi.”

“……”

Đầu hói kinh ngạc nhìn anh.

Trong lớp ngoại trừ đám Lệ Triết, mấy học sinh không biết chuyện đều sửng sốt.

Qua vài giây, Đầu Hói mới hồi thần.

“Được rồi, yên lặng học đi.”

……

Cách giờ tan học năm phút, Đầu Hói đã giảng xong hết nội dung của tiết này.

Ông quay đầu nhìn đồng hồ treo trước lớp, khi quay xuống, biểu tình rất có thâm ý.

“Còn chưa hết giờ, tôi thu ‘bài tập’ một chút.”

Đám học sinh sửng sốt, khó hiểu ngẩng đầu nhìn Lâm Chính.

——

Bài tập của lớp được thống nhất thu lại trước khi đến giờ học, còn có thứ gì để giáo viên thu trước khi tan học đâu.

Chẳng qua nhìn thấy mắt Lâm Chính nhìn về bàn đầu tiên, bọn học sinh bừng tỉnh đại ngộ.

Ngay sau đó cả đám bất đắc dĩ cúi đầu thật mau.

Quả nhiên, giây tiếp theo liền nghe thấy Lâm Chính lên tiếng.

“Thương Ngạn, tuần trước anh vừa đến trễ vừa trốn học, tôi phạt anh học thuộc hết bài《 Trường hận ca 》, anh đã học chưa?”

Các bạn học trong lớp cạn lời.

《 Trường hận ca 》 có tất cả 840 chữ, 120 câu, tương đương với tác phẩm lớn.

Bọn họ không nhàn rỗi đến mức đi học cái đó, càng không nói gì đến Thương Ngạn.

——

Trong toàn khối có ai không biết, thành tích các môn của Thương Ngạn cực kì ưu tú, đặc biệt là lý hóa, bài kiểm tra khó đến đâu anh cũng đạt điểm tối đa.

Các môn khác cũng là người cầm cờ dẫn đầu.

Chỉ có môn văn……

So với thành tích các môn khác, chỉ có thể dùng từ thảm thiết để hình dung.

Không ngoài dự liệu của mọi người, Thương Ngạn đứng lên, giọng điệu chây lười ủ rũ chưa tỉnh ngủ.

Giọng còn hơi khàn:

“Chưa học.”

Đầu lông mày của Đầu Hói xoăn tít vào nhau, “Sao chưa học?”

Thương Ngạn có chút không kiên nhẫn, “Không học nổi.”

Đầu Hói cười ——

“Không học nổi? Không phải chứ? Thứ hai tuần trước anh còn làm trò trước mặt toàn trường, đọc hết từ đầu tới đuôi của bảng tuần hoàn hóa học! 《 Trường hận ca 》 so với cái đó còn khó thuộc hơn!?”

Lời vừa dứt, cá lớp im như thóc.

Trong tầm mắt Thương Ngạn, đỉnh nón vốn luôn an tĩnh cả tiết học đột nhiên giật giật.

Đầu ngón tay trắng nõn lộ ra từ cổ tay áo, rối rắm siết chặt cây bút trong tay.

…… Giống như động vật nhỏ lông mềm thử vươn chóp mũi be bé ngửi ngửi cửa hang.

Dư quang Thương Ngạn thoáng nhìn qua, môi mỏng không khỏi cong nhẹ lên.

Làm Đầu Hói vẫn luôn nhìn anh chằm chằm tức điên lên——

“Anh còn cười?!…… Thành tích các môn khác tốt như vậy, chỉ có môn văn, mỗi lần cứ như đang mộng du—— tôi cho anh biết, thành tích môn văn của anh phải tốt lên mới có thể tranh vị trí Trạng Nguyên khoa học tự nhiên, nó mà không tốt lên thì anh không có được gì đâu!”

Đầu Hói nổi giận, sắc mặt đỏ bừng, dọa cả lớp không ai dám phát ra tiếng gì.

Mà Thương Ngạn, mục tiêu của trận hỏa lực này thoạt nhìn bình tĩnh hơn nhiều, chỉ nhíu mày đứng đó.

Mặt trời gần giữa trưa rọi vào từ ngoài cửa sổ, làm bật lên ngũ quan thâm thúy.

Đầu Hói hít một hơi dài, than thở một tiếng, cuối cùng mới áp cơn giận xuống.

Ông lạnh mặt nhìn Thương Ngạn, còn thuận đường nhìn đám người Lệ Triết phía sau.

“Hoặc là tự anh đọc, hoặc là tìm mấy người mỗi ngày quậy phá cùng anh đọc cho—— ngày hôm nay mà các anh không đọc xong, sau này cứ đến tiết ngữ văn của tôi, anh cứ xuống dưới lớp đứng nghe đi!”

“……”

Phòng học tĩnh mịch, lặng im vài giây.

Mấy nam sinh ngồi sau xung quanh Lệ Triết đã không nén giận nổi nữa, có người đã thấp giọng lầu bầu.

Mắt thấy mâu thuẫn càng ngày càng gay gắt, Thương Ngạn đứng đầu tàu rũ mi che đi con ngươi sáng lạnh.

Anh cười nhạt.

Thương Ngạn không nói một chữ, xoay người đi về hướng sau lớp.

Ngay lúc này, Tô Mạc Mạc ngồi bên cạnh bất an rối rắm mấy chục giây đã hạ quyết tâm, duỗi tay kéo góc áo sơ mi của Thương Ngạn.

“……”

Thương Ngạn bị túm lại dừng bước.

Anh nghiêng người nhìn qua.

Nhìn thấy cô gái từ khi vào lớp đến giờ chưa nói chữ nào có chút do dự bất an đứng lên.

Cô thả ngón tay đang nắm lấy vạt áo của Thương Ngạn, giọng rất nhỏ.

“Thầy, em đọc thay cậu ấy…… Được chứ?”

Lâm Chính sửng sốt, nhíu mày theo bản năng.

“Em muốn đọc 《 Trường hận ca 》thay cậu ta? Cả bài?”

“…… Dạ.”

Vì thế, ba phút còn lại của tiết học, cộng thêm hai phút dạy quá giờ, cả lớp từ há hốc mồm đến chết lặng, nghe cô gái đứng ở bàn đầu tiên, đọc hết cả bài《 Trường hận ca 》 không sai không sót một chữ.

Chờ đến khi câu cuối cùng “Giận này dằng dặc chẳng giờ nào nguôi*” kết thúc, cả lớp hoàn toàn im bặt.

(*) Nguồn bản dịch: Wikipedia)

Ngay cả Lâm Chính cũng phải ngẩn ra vài giây mới lấy lại tinh thần, thưởng thức đánh giá cô gái.

“Đọc không sai một chữ, không thể tưởng tượng được.”

——

Nếu nói học sinh khác có thể vì nghe thấy yêu cầu tuần trước của mình với Thương Ngạn nên mới về nhà ôn tập lại, nhưng đây là cô gái mới chuyển vào lớp, hiển nhiên đều là xuất phát từ kiến thức tích lũy của mình.

Có thể đọc hết cả bài《 Trường hận ca 》một cách thuần thục lưu loát như thế, lúc này Đầu Hói cảm giác đã tìm được học trò đắc ý trong tương lai của mình rồi.

Vì vậy kế hoạch lúc trước đã bị việc này xóa đi, Lâm Chính nhìn nam sinh đang đứng.

“Thương Ngạn, có bàn ngồi cùng bàn mới ưu tú như vậy, từ giờ em phải học tập bạn ấy, biết chưa?”

“……”

Rũ mắt nhìn cô gái nhỏ xinh này, giây lát sau, cặp mắt khẽ nhúc nhích, Thương Ngạn cúi đầu, cứng họng cười ra tiếng.

“Nhất định.”

“……”

Tô Mạc Mạc hoảng hốt vì ngữ khí phóng đãng này, bất an lùi về chỗ ngồi.

Lâm Chính vừa hô “Tan học”, tạp âm trong lớp học bắt đầu vang lên.

Giữa tiếng động lớn ầm ĩ, Tô Mạc Mạc nghe thấy nam sinh bên cạnh cười cười cúi người.

“Sao trước kia lại không biết, giọng ngâm thơ của em lại dễ nghe đến vậy?”

Tô Mạc Mạc: “……”

Thương Ngạn lại cười.

“Nhóc con, em đọc lại lần nữa để sư phụ nghe đi.”

-------------------------------------------------

(*) Tác giả có lời muốn nói:

Tô miêu miêu:…… (Tức giận khóc)

Đúng là · sư phụ cầm thú

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bông hoa của Tam trung*
Chương 2: Phóng đãng đến bùng nổ
Chương 3: Đều là hậu cung của tôi đấy
Chương 4: Thật xin lỗi
Chương 5: Nhà ăn
Chương 6: Cậu mới 1 mét 5
Chương 7: Cải trắng và lợn rừng?
Chương 8: Định nghĩa khoa học của "36D"
Chương 9: Tiểu mỹ nhân
Chương 10: "Cậu có thể có chút tiền đồ hay không?" "Không thể."
Chương 11: Vào lớp
Chương 12: Đừng bắt nạt bạn học mới
Chương 13: Trường Hận Ca
Chương 14: Ừ, xinh đẹp
Chương 15: Muốn xảy ra chuyện lớn rồi
Chương 16: Bạn mới
Chương 17: Cô ấy biến thành một tiểu mỹ nhân
Chương 18: Đừng dán gần quá
Chương 19: Quan hệ thầy trò thuần khiết, không cho vấy bẩn
Chương 20: Nhóc con, em có muốn thử không?
Chương 21: Bản năng
Chương 22: Làm người đi
Chương 23: Muốn nhìn sư phụ ở trần thật sao?
Chương 24: Má! Thương Ngạn..
Chương 25: Con trai nhà họ Thương đều là chó sao?
Chương 26: "Em thích không?"
Chương 27: "Có tin là anh làm em giận đến khóc luôn không?"
Chương 28: Không khống chế được
Chương 29
Chương 30: "Sao nào, muốn cắn sư phụ?"
Chương 31: Đè lên tường
Chương 32: "Em vẫn sẽ luôn thích sư phụ."
Chương 33: Lãnh địa
Chương 34: Hung tợn
Chương 35: Sân bóng
Chương 36: "Em nói một lần, anh hôn một lần."
Chương 37: Bí mật
Chương 38
Chương 39: Sao có thể có sư phụ như vầy
Chương 40: Ghen [1]
Chương 41: Ghen [2]
Chương 42: "Đây gọi là tình thú."
Chương 43: "..
Chương 44: "Em hôn một chút sẽ không đau nữa."
Chương 45: Em hôn một chút sẽ không đau nữa
Chương 46: "Thành niên, có thể làm rất nhiều chuyện."
Chương 47: Về nhà
Chương 48: Làm ấm giường cho sư phụ
Chương 49: "Sư phụ, thầy nắm chặt đau tay em."
Chương 50: "Đừng khóc, được không."
Chương 51: "..
Chương 52: "Sư phụ là thú bông hình người sao..."
Chương 53: Bạn gái cũ?
Chương 54: "Thê, nô."
Chương 55: Bối cảnh của em ấy
Chương 56: Bệnh của em ấy
Chương 57: Hôn
Chương 58: "Sói" tới rồi
Chương 59: "Trong lòng em, sư phụ không bằng cầm thú ư?"
Chương 60: Trừng phạt
Chương 61: "..
Chương 62: Quấy nhiễu
Chương 63: "Anh nỡ à."
Chương 64: Nhìn thấy
Chương 65: Phòng đôi
Chương 66: "Nhà tôi có rất nhiều tiền"
Chương 67: Coi như là niềm vui khi không làm người vậy.
Chương 68: Xem diễn
Chương 69: Sư phụ là tốt nhất
Chương 70: Nổi bão
Chương 71: Phát điên
Chương 72: Cùng nhau
Chương 73: Muốn hôn em
Chương 74: Gặp mặt gia đình
Chương 75: "Anh có đem sữa cho người khác nữa không?"
Chương 76: "Chào Ngạn ca!"
Chương 77: Tỏ tình
Chương 78: 'Đầu bảng của học viện máy tính'
Chương 79: "Bốn năm không thể ngủ với Thương Ngạn, thi vào đại học A cũng uổng công."
Chương 80: "Chọn anh."
Chương 81: Hình phạt
Chương 82: "..
Chương 83: Cậu ấy thích cậu bao nhiêu
Chương 84: "Đi cùng bạn gái em."
Chương 85: Bài giảng
Chương 86: "..
Chương 87: Cô vợ
Chương 88: Ba?
Chương 89: "Cái gì cũng nghe em à?"
Chương 90: Bữa tiệc nhà họ Tô
Chương 91: Bí mật của nhà họ Tô
Chương 92: Chó dại
Chương 93: "Em là chủ nhân của anh."
Chương 94: Waiting
Chương 95: Tôn nghiêm đàn ông
Chương 96: "Thương Ngạn là cầm thú sao!"
Chương 97: "..
Chương 98: "Chúng ta vĩnh viễn không chia lìa."
Chương 99: "Em chính là quãng đời còn lại của anh."
Chương 100: Gặp gỡ ở quán bar
Chương 101: Đánh đòn phủ đầu
Chương 102: Vậy tấm danh thiếp đó là ý gì?
Chương 103: Tức giận
Chương 104: Cô thử xem em có biết không
Chương 105: Sau này em sẽ thành thục hơn!
Chương 106: Cô chính là cái người muốn ngủ với Bạc Ngật đó sao?
Chương 107: Xem mắt
Chương 108: Đồ chơi nghe lời
Chương 109: Ngủ chung
Chương 110: Chị đúng thật đủ súc sinh, chị gái(Hoàn)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Ấy Rất Điên
Chương 13: Trường Hận Ca

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13: Trường Hận Ca
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...