Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Uống thuốc xong, Khương Phi tỉnh táo không ngờ.

Cô nằm một lúc thì nói tê chân, đòi Lục Bách Trình xoa bóp cho cô.

Lục Bách Trình đứng dậy giúp cô mát xa. Nhắc mới nhớ, đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên anh ngủ trong phòng của cô. Kể từ lần hai người không làm được lúc học Đại học, Khương Phi đã không cho anh vào phòng cô nữa.

Xoa bóp gần xong, Lục Bách Trình quay trở lại giường, một tay gối sau đầu, tay kia ôm lấy vai Khương Phi, nhẹ nhàng nói: “Thật ra hôm nay dì An cũng có với anh về chuyện của em.”

“Mẹ nói gì vậy?”

“Chủ yếu vẫn là sợ em bị tổn thương.”

“Nhưng anh sẽ không tổn thương em.”

“Không có gì để chứng minh cả.”

Nếu cô đã tuyên bố không kết hôn với An Mộng Như, An Mộng Như sẽ chỉ nghĩ rằng lời hứa là thứ dễ dàng bị phá vỡ nhất, hiện tại Lục Bách Trình còn yêu cô sâu đậm nhưng về sau, chờ đến khi Khương Phi không còn trẻ trung nữa thì liệu anh có cảm thấy nhàm chán không, có lập tức quay đầu đi tìm những cô gái trẻ tuổi khác không… Dù sao anh cũng có điều kiện tốt, trên danh nghĩa pháp luật vẫn còn độc thân, không cần chịu trách nhiệm nên có thể dứt áo ra đi một cách nhanh gọn. Đến lúc đó, nếu họ còn có con thì Khương Phi muốn khóc cũng không kịp – An Mộng Như dù thích Lục Bách Trình, nhưng trái tim của bà vẫn nghiêng về phía Khương Phi.

Khương Phi phiền lòng: “Có lẽ là còn có ý muốn dùng anh để tạo ra sự khác biệt lớn đây mà.”

“…”

Lục Bách Trình bất đắc dĩ: “Có thể nói là như vậy.”

Khương Phi bắt đầu suy nghĩ lung tung: “Nếu ly hôn, anh cho em tiền là đúng rồi. Nếu chỉ là chia tay thì anh cho em tiền sẽ thành làm từ thiện mất, bởi vì ngay cả khi anh không cho em một xu nào thì em cũng chẳng có gì để phản bác cả”.

Lục Bách Trình sắc mặt trầm xuống: “Sao em chỉ nghĩ đến chia ly vậy?”

“Em chỉ đang làm phép loại suy.”

“Tư tưởng bi quan.”

“Ai có thể đảm bảo tương lai sẽ như thế nào chứ?”

Quai hàm Lục Bách Trình bạnh ra thật chặt, anh không nói gì. Một lúc lâu Khương Phi không nghe được câu trả lời nên mới ngẩng đầu lên thì lập tức phát hiện sắc mặt anh tái nhợt. Trong lòng cô đánh tiếng một cái, chợt nhớ ra rằng không thể đùa với anh được – mặc dù điều đó cũng chẳng vui chút nào.

Cô ngước mặt lên cười, đưa tay gãi gãi cằm anh: “Sao anh k//h//ô//n//g c//h//ị//u n//ổ//i trêu đùa thế hả?”

“Em đừng tiếp tục suy nghĩ về việc thử anh, một hai lần là được rồi, thêm nữa không thấy chán sao?”

Khương Phi chớp chớp mắt, sau đó đột nhiên vươn cổ hôn lên môi anh: “Đừng tức giận.”

Đôi mắt Lục Bách Trình mờ đục như mực, dường như anh không hề bị lay động nhưng khi Khương Phi chuẩn bị rút lui thì anh lại dùng sức s//i//ế//t c//h//ặ//t e//o cô lại, h//ô//n s//â//u hơn.

Nói là hôn môi, nhưng thực chất gọi là g//ặ//m c//ắ//n thì đúng hơn.

Khương Phi hơi hơi đau, trong cổ họng phát ra tiếng kêu rầm rì kì quái.

Tuổi trẻ hôn không giỏi, Lục Bách Trình thường c//ắ//n vào miệng cô, khí thế hung hãn đến nỗi mỗi lần hôn mạnh đều khiến cô phát ra những âm thanh lạ thường như vậy.

Suy nghĩ của Lục Bách Trình trào dâng, anh không chỉ nhớ về quá khứ, mà còn nhớ rằng đây là phòng của Khương Phi.

Đây là nơi anh từng muốn vào mà không được, muốn làm nhưng cũng không thể làm.

Anh cau mày, nhanh chóng thò tay chui vào giữa hai đùi Khương Phi.

Trong phòng có máy sưởi, Khương Phi ăn mặc phong phanh, lớp quần ngủ mỏng manh bị ép dán vào đôi cánh hoa.

Lục Bách Trình dùng lòng bàn tay miêu tả hình dạng bên ngoài cánh hoa, sờ nhấn trên dưới, vừa x//o//a n//ắ//n lại vừa nhào nặn.

Khương Phi động tình, không nhịn được mà vặn vẹo, quay mặt sang một bên, đẩy đầu l//ư//ỡ//i ra công kích Lục Bách Trình nhưng anh cũng không ham chiến, nụ hôn nhanh chóng quanh quẩn trên cổ anh.

“Cho em, Lục Bách Trình, cho em…”

“Em nhỏ giọng một chút.”

Căn phòng này cách âm không rõ ràng, bên trong có thể nghe rõ âm thanh bên ngoài, nhưng bên ngoài chưa chắc đã không nghe được bên trong, lúc lớn lúc nhỏ, tốt hơn hết vẫn phải cẩn thận.

Lục Bách Trình chống trên người cô, nhìn cô c//ắ//n môi dưới, bộ dạng chịu đựng vô cùng đáng thương, nhanh chóng đút hai ngón tay vào nói: “Ăn cái này.”

Khương Phi thuận thế mà làm, dùng đầu l//ư//ỡ//i quấn lấy ngón tay anh m//ú//t vòng tròn, cô híp nửa mắt lại, mà không biết rằng dáng vẻ q//u//y//ế//n r//ũ lúc này của cô có sức hấp dẫn biết bao.

Lục Bách Trình nhìn đến nỗi cổ nổi lên gân xanh, nửa quỳ, một tay cởi quần làm lộ ra hoa huyệt thấp thoáng đã ướt đẫm nước của cô. Anh hướng mắt nhìn lên trên, Khương Phi đã sớm không kìm lòng nổi mà chơi đùa với nụ hoa mềm mai.

Đỉnh hoa nho nhỏ hồng hào, vì hành động của cô mà màu sắc trở nên thâm tím, cứng rắn hơn.

Hai mắt người đàn ông tối sầm, đem ngón tay cắm vào hoa huyệt m//ề//m m//ạ//i khuấy động, đút vào làm cho cô chảy nước rồi lại rút ra, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt c//ô//n t//h//ị//t đã được đẩy vào, Khương Phi bị đ//â//m vào vừa khó nhịn lại vừa thỏa mãn, trực tiếp r//ê//n r//ỉ lên thành tiếng.

Lúc này giọng của cô m//ề//m m//ạ//i không hề giống như mọi khi, Lục Bách Trình nghe thấy tiếng t//h//ở d//ố//c tinh tế của cô, t//i//ế//n v//à//o càng lúc càng sâu.

Làm ở chỗ này kích thích lạ thường. Họ không chỉ hoàn thành giấc mộng năm nào, mà còn có thêm cảm giác cấm kỵ không thể nói rõ thành lời.

Hoa huyệt bị tưới nước đến nỗi no đủ đẫy đà, tựa như thứ mật đặc quánh bao vây lấy c//ô//n t//h//ị//t. Lục Bách Trình không đeo bao cao su, hiếm có khi thịt c//h//ạ//m v//à//o thịt, mỗi lần cọ xát đều sẽ phát ra tiếng phụt phụt.

Khương Phi bị đánh bại giữa chừng, hai mắt cô đỏ hoe, cả người run lên.

Song Lục Bách Trình vẫn chưa có ý định b//ắ//n t//i//n//h, vì vậy anh lật ngược cô lại, tiếp tục ra vào hết lần này đến lần khác.

K//h//o//á//i c//ả//m trong cơ thể đến quá nhanh, Khương Phi sợ hãi hét lên một tiếng, gắt gao c//ắ//n chặt góc gối, đến cuối cùng cô cuộn tròn người lại, tựa như đang có vô số con kiến đang bò trên xương tủy.

Lục Bách Trình không đành lòng, anh ôm bả vai để cô đối mặt với mình, sau đó nhìn cô chăm chú, động tác lên xuống phía dưới không ngừng lại nhưng dịu dàng hơn rất nhiều.

“Anh nhanh lên …” Khương Phi mang theo tiếng khóc n//ứ//c n//ở.

“Làm thêm chút nữa.”

Không biết đã qua bao lâu, Khương Phi lại sắp tới, hai mắt cô trống rỗng, vô lực đẩy bụng dưới về phía Lục Bách Trình, lỗ chân lông toàn thân dần nóng lên, giọng nói không tự chủ được mà càng ngày càng to hơn.

Lục Bách Trình kịp thời che nửa khuôn mặt cô lại, anh nhìn sâu vào mắt cô, khẩn thiết dùng tốc độ nhanh nhất chạy nước rút, ngoài miệng dường như đang an ủi cô, nói: “Sẽ đến nhanh thôi.”

“…”

Khương Phi chỉ cảm thấy đêm nay anh phấn chấn lạ thường, sau khi kết thúc mơ mơ màng màng hỏi: “Có phải anh lén lút uống thuốc không?”

Lục Bách Trình nhéo m//ô//n//g cô, cố ý đáp trả: “Yên tâm, không uống cũng có thể làm em đến khi thỏa mãn thì thôi.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...