Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 3: Thật là lớn

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 99
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ăn cơm xong, Lục Bách Trình ra ban công nghe điện thoại, Khương Phi ở trong bếp giúp An Mộng Như rửa chén.

Tiếng nước chảy ào ạt, lẫn với thanh âm của An Mộng Như: “Tiểu Lục vẫn chưa có người yêu sao?”

Trong lòng Khương Phi rơi lộp bộp, cố làm ra vẻ chế giễu: “Sao vậy, mẹ muốn con giới thiệu mấy cô gái cho cậu ấy sao?”

“Mẹ chỉ là không tiện hỏi thăm thôi, nhưng dù sao nó cũng không có gì phải gấp gáp.”

“Cậu ấy cũng chỉ lớn hơn con vài tháng, vậy con cũng không có gì phải gấp.”

“Giống nhau chỗ nào?”

“Khác nhau chỗ nào ạ?”

“Dì An.”

Mắt thấy trận cãi vã mới lại sắp đến thì sau lưng lại truyền đến tiếng Lục Bách Trình, hai người cũng dừng luôn cuộc nói chuyện và đồng thời quay đầu lại.

Lục Bách Trình im một lúc mới cất lời nói mình còn có việc, phải đi trước.

Khương Phi nghe xong vội vàng rửa tay: “Em không có xe, tiện thể cùng đi đi.”

An Mộng Như bất mãn, “Ngày mai không phải là cuối tuần sao, ở nhà một đêm đi.”

“Hôm khác đi mẹ, mấy ngày nay con nhiều việc quá.” Bây giờ sao cô dám ngủ lại, Lục Bách Trình mà đi, không chừng An Mộng Như lại tiếp tục câu chuyện vừa rồi.

“Được rồi.” An Mộng Như cũng tiện thể sai cô, “Vậy lát nữa tiện đường đi vứt túi rác luôn đi.”

“Đã biết ạ.”

Rời khỏi nhà, mưa cũng đã tạnh.

Vứt rác xong, trời sau mưa trở nên ẩm ướt làm Khương Phi cảm thấy lạnh, cô cài lại nút áo khoác, áo lại không có túi, cô chuyển tầm mắt, rồi đút tay vào trong túi áo khoác của Lục Bách Trình.

Lục Bách Trình cụp mắt nhìn cô, lạnh giọng nói: “Em nói anh nghe xem, thích người kiểu gì, anh để ý hộ em.”

Sắc mặt Khương Phi phơi phới, “Anh định làm thật đấy à, thật sự không vui đâu.”

“Dì An nghiêm túc như vậy, anh cũng không dám lơ là.”

“Vậy không phải anh biết cả sao, hỏi em làm gì nữa?”

“Nói anh nghe thử xem nào.”

“Anh cứ tự luyến như vậy hả?” Khương Phi chọc cánh tay anh, “Muốn nghe em khen anh chứ gì?”

Từ lúc trên bàn cơm An Mộng Như nhờ kiếm mối cho cô, sắc mặt Lục Bách Trình đã bắt đầu khó coi, ra sân thượng gọi hai cuộc điện thoại, hút một điếu thuốc, trên người ám một chút mùi thuốc, nhờ mùi đất xông lên trong không khí lấn át đi mới không ngửi thấy rõ ràng. Nghe Khương Phi nói vậy, anh rốt cuộc cũng cười, sau đó đưa tay vào túi áo nắm tay cô: “Đến chỗ anh hay chỗ em?”

Khương Phi giả vờ không hiểu: “Không phải anh còn việc phải làm sao?”

“Không nói vậy làm sao cứu em ra khỏi nhà được.”

“Úi chà, anh lừa mẹ em, hôm nào em sẽ tố cáo anh cho mà xem.”

Lục Bách Trình lại nói: “Không lạnh sao? Nép lại gần anh một chút.”

Lúc này cũng vừa vặn đi qua đoạn đường tối, Khương Phi hừ lạnh: “Sợ tối thì cứ nói đại đi, em cũng có cười anh đâu mà lo.”

Thuở bé Lục Bách Trình bị quáng gà, sau này mặc dù đã khỏi bệnh nhưng di chứng sợ bóng tối vẫn còn đó, dù đi đến đâu cũng phải để đèn đuốc sáng choang, bởi vì che giấu tốt nên cũng không mấy người biết việc này. Trước đây tan học đi về đường tối, toàn là Khương Phi đi cùng anh.

Cuối cùng, hai người về chỗ ở của Lục Bách Trình.

Cuối tuần này Khương Phi không có chuyện gì cần làm, nhưng Lục Bách Trình thì lại bận tối mắt tối mũi, cả năm chẳng có lấy một ngày nghỉ, điện thoại cũng không bao giờ được tắt, kể cả số điện thoại riêng, sáng mai còn có buổi họp đang chờ. Vốn dĩ cô cảm thấy mình đã rất bận rộn rồi, nhưng nếu so với Lục Bách Trình thì cũng phải phục sát đất.

Làm chủ thì cơ bản đều như thế cả. Khương Phi đã từng hỏi anh có hối hận không, vì trước đây ước mơ của anh là làm kiến trúc sư, hồi Đại học cũng chọn chuyên ngành kiến trúc. Nhưng anh bảo rằng mình không hối hận. Không được làm kiến trúc sư thì đi quản lý các kiến trúc sư cũng có khác gì đâu. Khương Phi cảm thấy anh chỉ đang mạnh miệng thôi, dù sao không phải ai cũng có thể muốn gì được nấy mà.

Chỗ của Lục Bách Trình chẳng có bao nhiêu đồ, Khương Phi cầm quần áo đi tắm, lúc ra nhìn thấy anh đang dùng máy tính nên không đến quấy rầy mà di chuyển sang phòng khác sấy tóc, xong xuôi cô lại ngồi khoanh chân trên thảm lướt điện thoại di động say sưa đến mức có người vào cũng chả hay.

“Xem cái gì mà chăm chú thế.”

Khương Phi hơi kinh ngạc, ngẩng đầu lên, đưa điện thoại cho anh nhìn cùng “Cao Văn gửi tin nhắn vào nhóm, bảo tháng sau muốn tìm một dịp để tụ tập nè.”

Cao Văn là bạn học cấp ba của họ, hồi lớp mười hai người vốn không chung lớp. Song sau khi phân ban thì cả anh và cô đều chọn ban khoa học tự nhiên, hơn nữa cũng do thứ hạng gần nhau nên cùng được vào lớp chọn. Mà cái người Cao Văn này, từ lúc đi học đã cực kỳ yêu thích mấy hoạt động tập thể này, có vẻ đã mười năm trôi qua nhưng tính cách anh bạn cũng không thay đổi chút nào.

Lục Bách Trình lướt sơ qua lịch sử trò chuyện, phần lớn các bạn học trong lớp vẫn còn ở lại Cừ Dương, muốn tụ tập cũng không phải khó, chỉ cần có người đứng ra tổ chức là được. Nhưng xem chừng số người đến cũng không nhiều, thành thử anh chẳng mấy hứng thú, trả điện thoại lại cho Khương Phi rồi hỏi: “Em muốn đi sao?”

“Thì đi thôi, tham gia náo nhiệt một chút, sẵn nhìn xem mọi người có gì thay đổi không?”

Lục Bách Trình nói “Ừ”, cũng chưa nói là đi hay không.

Khương Phi đưa chân dài ra cạ vào chân anh, “Anh xong việc rồi à?”

Anh ngước mí mắt lên, lùi về sau một bước: “Không phải em đang đến ngày sao, đừng trêu chọc anh.” Lúc nãy anh có nhìn thấy đồ cô thay ra trong nhà vệ sinh.

“Hơn hai mươi ngày không gặp nhau, thái độ của anh chẳng thú vị gì cả.”

Lục Bách Trình nhếch mép rồi bỏ đi tắm. Kết quả lúc hai người lên giường ngủ, đắp chăn, Khương Phi lại nhào đến, cả người nằm sấp trên người anh.

Cô bày ra tư thế “Ở đây không có chôn 300 lượng bạc”*, “Ấm áp quá, ấm áp quá.”

(*) *她此地无银三百两: Ở đây không có chôn 300 lượng bạc. Đây là nửa đầu trong câu: “此地無銀三百兩,隔壁王二不曾偷” :”Ở đây không có chôn 300 lượng bạc, Vương Nhị nhà bên không trộm 300 lượng bạc.” Kể về câu chuyện Dương Tam chôn 300 lượng bạc dưới đất và cắm thêm tấm biển “Ở đây không có chôn 300 lượng bạc”, để người ngoài tin là thật mà không đào đi của ông. Nhưng hàng xóm của ông, Vương Nhị lại đào mất 300 lượng đi và để lại tấm biển: “Vương Nhị nhà hàng xóm không có trộm bạc.” Ý chỉ giấu đầu lòi đuôi.

Lục Bách Trình đau cả đầu, “Đi xuống.”

Cô tự nhiên nói: “Không biết vì sao, cứ đến kỳ là em lại có h//a//m m//u//ố//n t//ì//n//h d//ụ//c mãnh liệt, không thấy anh thì không sao, vừa thấy anh thì lại muốn ngừng cũng chẳng ngừng được.

Lục Bách Trình bị cô cọ qua cọ lại dần dần có phản ứng, giọng anh trở nên cứng rắn, “Cho nên cũng không thể để cho anh yên ổn hửm?”

Khương Phi cười ha hả, đưa tay lần xuống, c//h//ạ//m v//à//o chỗ bên dưới, l//i//ế//m l//i//ế//m môi, “Có cần em giúp anh một tay không?”

Chân mày Lục Bách Trình giật giật, mắt cụp xuống, dùng ánh mắt thể hiện sự đồng ý với đề xuất của cô.

Khương Phi mím môi, chui vào trong chăn, kéo quần anh xuống, khi trông thấy vật thẳng tắp to dài kia, cô bình tĩnh nói : “Lớn thật nha.” Tiếc là hôm nay em không có phúc hưởng nó.

Cô dùng tay bọc lấy nó rồi v//u//ố//t v//e một cách thành thục, cảm giác hơi thở của anh ngày càng nặng nề, mà vật trong tay cũng theo động tác của cô mà không ngừng lớn lên, trong mắt đột nhiên lóe lên một tia ranh mãnh, cô chuyển mình, nằm về phía bên kia, nằm xong còn không quên kéo chăn trùm đến tận vai.

Cảm xúc m//ề//m m//ạ//i dưới người biến mất, Lục Bách Trình mở mắt ra, quay đầu kinh ngạc nhìn cô.

Cô chỉ vô tội nháy mắt vài cái, “Em mệt rồi.”

Mặt Lục Bách Trình đen như thể rỉ ra mực, nghiến răng nghiến lợi kêu lên ba chữ: “Khương Phi Phi.”

Khương Phi nhịn cười, trèo xuống giường đi vào phòng tắm nói: “Tắt đèn đi, chói mắt quá…”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 3: Thật là lớn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Thật là lớn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ