Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 26: Cậu đừng lộn xộn

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Phi cũng không biết tại sao mình lại khó chịu, còn giận đến nỗi chẳng buồn ăn cơm.

Nếu nhất định phải nói ra lý do, đại loại có lẽ là cô cảm nhận được in ít mùi vị của sự phản bội từ trên người Lục Bách Trình.

Người là cô dẫn tới, sao có thể chạy đi cùng người khác như thế chứ?

Khương Phi thừa nhận mình là đồ ích kỷ, không những ích kỷ mà còn nhỏ nhen, từ trước đến giờ muốn gì đều phải đ//ộ//c c//h//i//ế//m. Lục Bách Trình coi như là đối tượng duy nhất cô cam tâm tình nguyện chia sẻ tâm tình, còn quan tâm hỏi han anh nữa. Nếu người như vậy mà đột nhiên đến một ngày không còn ở bên mình nữa, cô vừa nghĩ thôi đã thấy k//h//ô//n//g c//h//ị//u n//ổ//i rồi

Nằm t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g mấy tiếng đồng hồ, Khương Phi thấy mặt trời đã lặn về đằng Tây, lại nhìn mặt trăng mọc lên giữa những ngọn cây, cô sờ sờ cái bụng đã đói mềm, quyết định xuống lầu tìm chút đồ ăn.

Có không ít nhà hàng kế bên khách sạn, Khương Phi tìm một nơi có rất nhiều gia đình đang dùng bữa. Cô ngồi bên ngoài, bởi vì ở ngoài có thể nhìn được màn hình chiếu ngoài trời, chỉ là thiết bị có chút đơn giản, nói thẳng ra là chỉ có một mảnh vải lớn màu trắng, nhưng được cái là bộ phim không tệ, cô gọi mì xào, vừa ăn vừa xem thấy khá ra gì và này nọ.

Phim chiếu xong, mì cũng đã ăn hết, Khương Phi nhìn thời gian mới nhận ra mình ngồi ở nơi này đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi. Cô mở điện thoại di động lên, thấy chừng mười cuộc gọi nhỡ đều là của Lục Bách Trình, cô bĩu môi một cái, trong lòng gợn lên chút vui vẻ.

Cô nghĩ, người này vẫn có chút lương tâm.

Lòng muốn trả thù, vì vậy Khương Phi không gọi lại cho anh. Cô kêu ông chủ tính tiền, lúc đứng lên lại thấy đau e//o, đau đến nỗi cô còn rớt hai giọt nước mắt.

Từ khi đánh bóng chuyền xong e//o cô đã có vấn đề, cơn đau như ẩn như hiện, làm động tác hơi mạnh tí là nhói thôi rồi, cử động nhẹ thì không sao. Khương Phi nằm t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g ba bốn tiếng, lúc đi ra ngoài ăn cơm cũng không có cảm giác gì nên tưởng rằng đã khỏi rồi.

Cô hít hà một hơi rồi đỡ e//o từ từ đứng lên, vẫn đau vô cùng.

Ngay lúc cô đang nửa muốn nửa không gọi điện cho người tới giúp thì trông thấy có một hình bóng quen thuộc đi về phía tiệm cơm, thoáng chốc chân như bị đổ bê tông, đột nhiên không cử động được.

Lục Bách Trình tìm mãi, vất vả lắm mới thấy Khương Phi, anh bước nhanh đến với đôi mắt sáng rực, sau đó gấp gáp hỏi: “Tại sao cậu không nghe điện thoại?”

Giọng anh nghe không ổn lắm, Khương Phi cứng ngắc nhìn anh, thấy trán anh toàn là mồ hôi, đang định sắp xếp lại từ ngữ thì e//o lại nhói đau một phen.

Thấy cô cau mày, Lục Bách Trình khó hiểu hỏi: “Cậu sao vậy?”

Anh hỏi thì cũng thôi đi, lại còn bóp bả vai cô làm ảnh hưởng đến cái e//o đang đau đớn cùng cực của mình, Khương Phi không kiên nhẫn gạt tay anh ra, thấy anh sửng sốt mới uể oải cất lời: “Mình bị đau.”

Còn nguyên nhân đau hình như có liên quan đến anh.

Cuối cùng là Khương Phi leo lên lưng Lục Bách Trình.

Hôm nay Khương Phi mặc quần short, Lục Bách Trình đưa cho cô một chiếc áo sơ mi mới quấn quanh người rồi mới cõng cô lên.

“Cậu tìm mình làm gì đó?” Khương Phi uể oải hỏi.

“Mình muốn đưa cậu đi ăn… Gõ cửa lâu ơi là lâu mà chẳng thấy ai.”

“Đi ăn gì cơ? Món Tây Ban Nha hả?”

“Món Tây Ban Nha?”

“Chẳng phải cậu đã hẹn với chị họ mình buổi tối đi ăn đồ Tây Ban Nha à?”

Cô đã nghe được cuộc trò chuyện trong lúc nghỉ giải lao giữa hiệp đánh bóng chuyền.

Lục Bách Trình bỗng nhiên đứng lại, nghiêng đầu nhìn cô.

Lúc ấy Khương Phi vừa vặn đang đặt cằm trên bả vai anh, anh không nói gì đã quay đầu lại, hai người xém chút nữa là chạm mặt vào nhau. Cô bị sợ đến ưỡn thẳng người, chạm đến chỗ e//o đau, lại kêu ai ui rõ to, đau đến rối bời.

Không nghĩ rằng phản ứng của Lục Bách Trình còn lớn hơn, giữ chặt lấy cô cũng không được, không giữ cũng không xong, chỉ đành ôm chặt lấy bắp đùi cô rồi mắng: “Cậu đừng có lộn xộn!”

Khương Phi: “…”

Có lẽ Lục Bách Trình cũng cảm thấy mình quá hung dữ, anh dịu giọng nói: “Cậu rất nặng, cựa quậy thế làm mình càng thấy nặng hơn.”

… Khương Phi hận không thể khâu miệng anh lại.

Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.

Cô giận đến mức chẳng thèm nói năng gì, Lục Bách Trình tiếp tục đi về phía trước, sau một lát lại tự thanh minh cho mình: “Mình không đi ăn đồ Tây Ban Nha.”

Trong lòng Khương Phi khẽ động đậy, “Sao lại không đi ăn, chẳng phải bảo là tiệm mới khai trương có ưu đãi à?”

Lục Bách Trình chế giễu cô: “Cậu cũng nghe được nhiều nhỉ.”

Giọng cô cũng khinh khỉnh đáp lại, “Là tại hai người nói chuyện quá lớn tiếng.”

“Mình không thích ăn đồ Tây Ban Nha.”

Phút chốc giọng của Lục Bách Trình trở nên nghiêm nghị, “Mình thích ăn ở các quán gia đình.”

“Phi Phi, cậu còn không hiểu mình sao?”

E//o Khương Phi đau cực kỳ, ngày hôm sau phải đến bệnh viện chụp khám.

Phần mô mềm bị tổn thương. Không có gì nghiêm trọng, chú ý nghỉ ngơi là được, nhưng các hoạt động liên quan như chơi trên bãi biển, cô không có phúc được hưởng.

Chỉ là Lục Bách Trình xem như cũng còn lương tâm, chọn ở lại chăm sóc cho cô.

Hai người suốt ngày ở trong phòng khách sạn, không chơi game thì làm bài tập, cứ như vậy lãng phí hết kỳ nghỉ dài ngày 1 tháng 10.

Sau khi khai giảng về trường, quả nhiên giống như lời Lục Bách Trình nói, trong lớp lại có đề tài buôn chuyện mới, xì căng đan tin đồn lúc trước dường như đã chìm vào quên lãng.

Nhưng Khương Phi cũng không vui vẻ như trong tưởng tượng của cô.

E//o bị thương hình như để lại di chứng, gần đây cô thường xuyên thấy không bình tĩnh, liên tục thất thần. Nhiều lúc Lục Bách Trình giảng bài cho cô, nói nói gì cô cũng mơ mơ màng màng, còn ảo tưởng rằng mình biến thành con kiến, chơi cầu trượt trên sống mũi của anh…

Nói tóm lại, cô không có cách nào nhìn thẳng vào Lục Bách Trình.

Mấy ngày ở khách sạn đó, cô đau thắt lưng, không có tâm tư suy nghĩ nhiều. Giờ đây e//o đã khỏi, mọi người cũng không lan truyền tin vịt giữa cô và Lục Bách Trình nữa, nhưng cô như bị trúng bệnh.

Cũng coi như là một người trong cuộc, Lục Bách Trình phát hiện Khương Phi có gì đó không đúng.

Mặc dù trước kia cô luôn miệng nói phải tránh hiềm nghi, nhưng tình huống lần này lại khác. Thứ sáu mỗi tuần, bọn họ đều sẽ ngồi chung xe trở về khu nhà cũ. Đây là việc không thể suy chuyển, vì Khương Phi không dám không nghe lời An Mộng Như.

Nhưng thứ sáu tuần trước, l//ầ//n đ//ầ//u tiên cô trở về trước còn không nói, buổi chiều chủ nhật khi quay lại trường cũng không chờ anh.

Khương Phi tránh mặt anh.

Đến ngày thứ tư, Khương Phi cũng không đến chỗ anh ăn cơm, Lục Bách Trình đẩy mấy đĩa thức ăn chưa ăn được mấy miếng ra phía trước, nhắn cho Khương Phi một tin.

[Nếu không muốn sau khi tan học mình kéo thẳng cậu đi từ trong lớp, nửa tiếng sau gặp ở rừng cây nhỏ.]

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...