Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên trong miệng chỉ lớn đến vậy, gậy thịt nhét vào là bị lấp đầy toàn bộ.

Nửa người trên của Khương Phi nằm trên đùi Lục Bách Trình, tay cô cầm lấy d//ư//ơ//n//g v//ậ//t, ngậm quy đầu vào một chút rồi lại nhả ra, m//ú//t hôn l//i//ế//m nghịch, không buông tha một tấc nào, còn luôn phát ra tiếng nuốt nước bọt liên tục.

Lục Bách Trình đưa tay luồn vào tóc cô, mắt nhìn thấy gò má cô đỏ bừng lên, thần thái q//u//y//ế//n r//ũ, cái l//ư//ỡ//i linh hoạt n//ó//n//g b//ỏ//n//g, đánh vòng quanh mắt ngựa (*). Anh hít sâu một hơi rồi hơi dùng lực, đè sau gáy cô cắm vào sâu hơn.

(*) Từ chỉ lỗ tiểu nằm ở đỉnh quy đầu, cửa ra của nước tiểu và tinh dịch.

“Ứm…”

D//ư//ơ//n//g v//ậ//t cắm sâu vào họng khiến Khương Phi nhíu mày.

Có một loại cảm giác yếu ớt hơi bệnh hoạn.

Trong mắt Lục Bách Trình nổi lên sắc màu đỏ đậm.

Anh v//u//ố//t v//e cằm cô, “Đủ rồi.”

Khương Phi nuốt nước miếng một cái, chậm rãi nhả ra c//ô//n t//h//ị//t, ngẩng mặt lên vừa đúng lúc Lục Bách Trình nâng cổ cô lên, khóe môi còn một vệt óng ánh khả nghi d//â//y d//ư//a xuống cằm, có thể là của cô, cũng có lẽ là của anh. Lục Bách Trình hôn cô thật sâu, thuận thế đè cô xuống dưới người, xoa m//ô//n//g, phụt phụt một cái, cắm sâu vào trong huyệt.

“A… Lục, Lục Bách Trình…”

Anh không đeo bao, d//a t//h//ị//t cọ sát vào nhau không có tầng ngăn cản làm cho Khương Phi vô cùng kích động. Cô ôm lấy đùi, dạng chân ra hai bên đến mức tận cùng, gậy thịt đ//â//m vào t//i//ể//u h//u//y//ệ//t, như kiếm sắc tra vào vỏ ra vào hung mãnh, đ//â//m đến mức cô phải kêu lên d//â//m đ//ã//n//g, liên tục bảo anh mạnh hơn một chút.

Lục Bách Trình nghe đến đỏ cả mắt, vừa cắm vào cô vừa xoa đôi gò bồng đảo, n//g//ự//c cô rất m//ề//m m//ạ//i, t//i//ể//u h//u//y//ệ//t lại vừa chặt vừa nóng, c//ắ//n chặt lấy anh đến khí huyết cuồn cuộn.

“Thả lỏng.” Anh đánh vào m//ô//n//g cô.

M//ô//n//g Khương Phi run run lên hai cái, dưới sự va chạm mạnh mẽ liên tục của anh rất nhanh sau đó đã có cảm giác buồn tiểu. Khóe mắt cô đỏ ửng, người căng chặt n//ứ//c n//ở cầu xin tha thứ: “Không được không được…”

T//i//ể//u h//u//y//ệ//t phản ứng k//ị//c//h l//i//ệ//t, thịt huyệt trong chớp mắt co rút dữ dội, Lục Bách Trình bị kẹp hơi đau, anh chợt rút ra, lấy áo mưa ở cuối giường xé ra đeo lên, mắt lướt qua chỗ non mềm đang phun nước, gậy thịt cũng vì vậy mà căng trướng thêm một vòng.

Nhớ đến l//ầ//n đ//ầ//u cô chẳng biết một chút gì về chuyện này, mỗi lần làm đều phải dạo đầu đầy đủ, cho đến bây giờ đã hiểu tình thú, n//h//ạ//y c//ả//m đến mức chạm một cái là chảy nước, có thể nói là chất lượng trở nên rất cao.

Anh tiến đến xoa mạnh vào âm hộ lầy lội, thấy Khương Phi nhắm nghiền mắt thở gấp gáp, anh vẫn cảm thấy chưa đủ, không báo trước mà dùng tay cọ xát, giày vò mật huyệt đến nước văng khắp nơi, âm đế cao trào, làm Khương Phi đến khóc n//ứ//c n//ở.

“Thoải mái không?”

Thanh âm của Lục Bách Trình khàn khàn.

Khương Phi càng chật vật hơn anh, ngay cả một câu đầy đủ cũng không nói ra được.

Lục Bách Trình hài lòng, chồm qua người cô đi vào từ phía sau.

Lưng anh ưỡn thẳng, vừa cắm đã vào rất sâu, một phát đút thẳng đến tận cùng, Khương Phi sướng đến mức la hét, khi anh bắn ra tinh dịch cô cũng lên đỉnh dữ dội lần nữa.

Lục Bách Trình cuối cùng cũng chịu tha cho cô, rút gậy thịt ra khỏi t//i//ể//u h//u//y//ệ//t.

Bọn họ không làm mấy ngày nay, lần này anh bắn ra vừa đặc vừa nhiều, thấy cửa động bị cắm thành hình tròn nho nhỏ còn chưa khép lại, dịch thể đục trắng chảy ra ào ạt, anh đưa tay chọc khuấy hai cái, lại cúi người xuống, nhẹ hôn lên.

Khương Phi r//u//n r//ẩ//y.

Không chỉ đơn thuần là hôn, mà anh còn làm cả động tác m//ú//t mát rồi nuốt xuống.

Cảm giác sung sướng x//â//m n//h//ậ//p lên não đến mờ mịt, Khương Phi vừa khóc vừa kêu, cảm giác như mình sắp bị anh ép khô…

Hồi lâu sau, Lục Bách Trình đi ra khỏi phòng, chốc lát sau trở lại, đút cho Khương Phi uống nước.

“… Mấy giờ rồi.” Khương Phi uống xong hỏi anh.

Lục Bách Trình nói ra thời gian đại khái: “Hơn mười một giờ.”

Khương Phi rất buồn ngủ.

Cô à một tiếng, nhắm mắt lại rồi nâng lấy mặt anh, ai ngờ lại hôn nhầm sang chỗ mi mắt anh.

“Sinh nhật vui vẻ, Lục Bách Trình.”

Lục Bách Trình nghe được cũng không thấy bất ngờ, tối nay cô nhiệt tình khác thường. Nhưng khi cúi đầu nhìn cô, trong mắt anh vẫn có thêm mấy phần lưu luyến.

Anh trả lời: “Ừ.”

Bọn họ vốn chẳng thèm nhớ sinh nhật của chính mình, nhưng lại thuộc làu ghi nhớ ngày sinh nhật của đối phương.

Trước kia lúc hai nhà vẫn còn là hàng xóm, nhờ phúc của An Mộng Như mà hai đứa trẻ đều đón sinh nhật cùng nhau, trước ngày sẽ mua quà tặng, trước ngày sẽ bày tiệc, trước ngày cũng đã đặt xong bánh kem, phát huy cảm giác nghi lễ đến mức tinh tế.

Thói quen rất khó từ bỏ, cho tới tận hai năm bọn họ tách ra kia, hai người dừng lại tất cả các loại liên lạc, nhưng vẫn sẽ gửi lời chúc mừng vào ngày sinh nhật của đối phương —

Kể cả đến già vẫn không qua lại với nhau thì sinh nhật cũng phải vui vẻ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...