Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 17: Đói

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gần đây Khương Phi nhận một vụ án khá đặc biệt.

Một đôi vợ chồng đã ly thân hai năm, căn nhà cũ ở phía Đông, quận nằm trong khu vực phá dỡ và di dời nên được đền bù hai căn hộ khác, một căn 70 mét vuông, một căn 120 mét, hai người không có con, không thể dựa vào đó mà chia nhà chênh lệch được. Ly hôn là chuyện ván đã đóng thuyền, nhưng làm sao để chia nhà lại thành vấn đề.

Sau buổi hẹn đương sự để nói chuyện hôm nay, cô ấy tên là Trình Hạ, một người phụ nữ trên dưới ba mươi tuổi nhưng tinh thần uể oải, Khương Phi mới biết cô ấy bị mắc một căn bệnh mãn tính. Sau một giờ trao đổi, trợ lý Tiểu Tôn tiễn Trình Hạ đi, trở lại đưa cà phê cho Khương Phi, thuận miệng nói: “Biết vợ bị bệnh thì làm loạn đòi ly thân, tên đàn ông này cũng quá cặn bã.”

Khương Phi cũng không ngẩng đầu lên, “Càng cặn bã hơn là trong hai năm qua, tên đàn ông cặn bã đó không đóng góp bất kỳ nghĩa vụ kinh tế gì với Trình Hạ.”

Tiểu Tôn thấy thật buồn nôn, xoa xoa cánh tay, cậu còn muốn nói tiếp nhưng lại đụng phải Lương Tiếu đến đây, chỉ có thể tạm thời phanh lại đam mê buôn chuyện, lên tiếng chào hỏi rồi đi ra ngoài.

“Tình hình ra sao?” Lương Tiếu hỏi.

“Lại là một tên đàn ông cặn bã.” Khương Phi đang chỉnh sửa lại ghi chép cuộc nói chuyện với Trình Hạ, “Tìm tôi có chuyện gì?”

Lương Tiếu sờ sờ mũi, “Nước hoa lần trước cô bảo, Tiểu Thiến rất thích… Tôi đến hỏi một chút xem cô còn đề cử món nào tốt nữa không?”

Tiểu Thiến tên đầy đủ là Dương Thiến, là vợ hợp pháp của Lương Tiếu.

Khương Phi nghi ngờ nhìn anh ta một cái, “Anh lại làm sai chuyện gì rồi.”

Lần trước là do anh ta nói sai lời — Anh ta đi trên đường nhìn thấy một cô gái xinh đẹp, quay đầu nói với Dương Thiến một câu là “nhìn đã thấy không thích hợp cưới về nhà”, còn tự cho mình thông minh khen Dương Thiến mới là “mẹ hiền vợ đảm”*, kết quả bị Dương Thiến mặt lạnh làm lơ.

(*) Raw là Nghi gia nghi thất, thành ngữ chỉ sự hòa hợp trong gia đình.

Khương Phi chỉ cảm thấy đáng đời anh ta.

Lương Thiếu bị chế giễu, ngượng ngùng cười một tiếng, “Ôi, chuyện nhỏ thôi.”

“Được rồi.” Khương Phi cũng không có hứng thú tìm hiểu, “Chút nữa tôi gửi cho anh danh sách, xem mà chọn.”

Lương Tiếu chắp hai tay, gọi cô là Bồ Tát sống, “Tôi còn có việc khác, đi trước đây. Nhớ phải gửi đấy, ngàn vạn lần đừng quên.”

Khương Phi gật đầu qua loa lấy lệ, “Biết rồi.” Vừa nói vừa cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn mới.

Là Lục Bách Trình, muốn hẹn cô đi ăn tối, hỏi cô có thể đi được không.

Khương Phi buồn cười, lật tờ lịch xem ngày đó có rảnh không, gọi điện thoại cho anh nói ngay vào điểm chính: “Có phải anh đã làm chuyện gì trái lương tâm không?”

“Lâu rồi chúng ta không hẹn hò.”

“Nói thật đi.”

Lục Bách Trình buông tiếng thở dài, đành nói thật về cuộc trò chuyện với An Mộng Như.

“Anh đã từ chối thay em.” Anh nói.

“Làm sao anh thuyết phục được mẹ em. Mẹ em không nói thêm gì à?”

“Anh nói anh sẽ tìm đối tượng giới thiệu cho em.”

“Vậy nên hôm nay anh là muốn dẫn em đi xem mắt?”

“Ừ.”

Khương Phi cười thành tiếng, cố ý nói, “Anh đừng nói với em, anh giới thiệu đối tượng hẹn hò cho em là chính anh nhé.”

Lục Bách Trình lạnh lùng hừ một cái.

“Em nghĩ hay thật.”

Sau khi tan làm, Khương Phi vào phòng vệ sinh trang điểm lại, tiện tay cũng thay luôn quần áo, váy lụa dài màu xanh ngọc lục bảo, trước n//g//ự//c là một hàng khuy tròn nhỏ, cô mở ra ba khuy, thấp thoáng xương quai xanh tinh tế, phần n//g//ự//c trắng như tuyết, cũng không có vẻ hở hang lắm.

Tiểu Tôn muốn xem xét lại hợp đồng của một vụ án, vẫn chưa về, thấy cô ngâm nga xách túi đi về, lại mặc một bộ đồ nhìn rất chỉn chu xinh đẹp, có chút ngạc nhiên, “Chị Khương Phi, chị đi hẹn hò à?”

Khương Phi đảo tròn mắt, cười: “Xem mắt.”

“… Chị mà cũng cần xem mắt á?”

Tuy rằng Khương Phi vẫn luôn mang trạng thái độc thân, nhưng không có nghĩa là cô thiếu hoa đào theo đuổi.

“Cần chứ.” Khương Phi nghiêm trang, “Ở nhà thúc giục, không còn cách nào.”

Bởi vì bị trì hoãn chút thời gian trên lầu, khi Khương Phi xuống thì Lục Bách Trình đã chờ sẵn.

Cô mở cửa xe ngồi vào, thả túi xách về ghế sau, “Anh đợi lâu chưa?”

Lục Bách Trình nhìn cô vì hơi cúi người mà lộ phần n//g//ự//c, anh nắm chặt tay ho nhẹ hai tiếng, “Thay quần áo à?”

“Xem mắt mà.” Cô cười một tiếng giảo hoạt, “Tất nhiên phải để lại ấn tượng đầu tiên thật tốt với người ta chứ.”

Mặt Lục Bách Trình không có biểu cảm gì liếc cô.

Khương Phi còn ngại chưa đủ, chống tay đến gần sát anh nói: “Nhưng mà tại sao trong xe chỉ có một mình anh vậy, anh có tìm đối tượng hẹn hò cho em không đấy? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Dáng vẻ ra sao?”

Cô càng nói, càng sát gần đến Lục Bách Trình.

Lục Bách Trình ngửi được mùi thơm giống như kẹo mơ trên người cô, anh rũ mắt, đúng lúc nhìn thấy bàn tay cô đặt trên đùi anh đang leo dần leo dần lên khu trung tâm…

Anh bắt lại tay cô.

“Rốt cuộc là em có đói bụng hay không? Nếu em không đói, bây giờ anh có thể thỏa mãn em.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 17: Đói

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: Đói
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...