Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 13: Nhà có gương không?

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Phi vừa mới lên xe, Lục Bách Trình đã ngửi thấy mùi rượu trên người cô.

Anh đưa tay lên véo nhẹ má cô, có chút nóng nảy, “Say sao?”

“Không”, Khương Phi đẩy tay anh ra, người mềm oặt như không xương bò càn trên ghế: “Uống một chút thôi à.”

Khả năng uống của Khương Phi cũng thuộc vào hạng khá, tùy lúc mà uống cũng được, không uống cũng chẳng sao. Tối nay tâm trạng tốt nên uống vài ly đã đỏ mặt, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo chán.

“Em nghĩ là anh sẽ ra chào hỏi.” Cô nói.

“Anh chẳng có danh phận gì cả, có xuất hiện hay không cũng khác gì nhau đâu.”

“Vừa nãy Cao Văn hỏi em có phải bạn trai đến đón không, em nói phải, anh mà xuất hiện thể nào cậu ấy cũng giật thót cả người cho mà xem.”

Chân mày của Lục Bách Trình giật giật.

Thấy anh n//h//i//ề//u l//ầ//n quay đầu lại nhìn đám bạn học cấp ba, Khương Phi vội nói: “Xe cũng chạy mất rồi anh còn muốn quay lại gì nữa, thẳng tiến đi.” Cô cũng không nghĩ sẽ về sớm như thế, “Tìm chỗ nào ngồi một xíu đi, em đau đầu, muốn hóng gió một chút.”

Lục Bách Trình nhìn cô vài lần, đến giao lộ phía trước thì rẽ, đi đến một quán trên đường Bắc Giang.

Chỗ này xoay lưng hướng về phía dòng sông, cũng khá nhiều người đến, ngồi trên sân thượng, gió đêm tầm tháng sáu tháng bảy không chỉ làm đầu óc thanh tỉnh mà còn có thể khiến người ta cảm thấy lành lạnh.

Lục Bách Trình cởi áo khoác đắp thêm cho Khương Phi.

Khương Phi uống một ngụm soda, rồi quàng lấy cổ anh, tựa đầu vào vai.

Lục Bách Trình ân cần ôm lấy cô từ phía sau, cánh tay đặt nhẹ trước bụng cô. Lòng bàn tay anh ấm áp, so với áo khoác còn có tác dụng hơn nhiều.

“Thế nào?”

“Anh nhìn bên kia xem.” Khương Phi tỏ ý bảo anh nhìn đôi nam nữ ngồi cách đó vài bàn, “Anh chàng kia hẳn là đang cầu hôn.”

Lục Bách Trình liếc mắt nhìn sang, quả nhiên thấy trong bếp đang có hoa tươi đẩy ra.

“Sao em biết là của cặp bên kia?

“Nếu không thì cá đi?” Khương Phi ngửa mặt nhìn anh, “Em mà đoán đúng anh mua cho em một chiếc túi, còn đoán sai thì tùy anh muốn làm gì làm nhé.”

Lục Bách Trình đoán cô đã nhìn thấy dấu hiệu gì đó lúc bước vào, kiểu như anh chàng kia đang thảo luận giao phó này nọ với nhân viên phục vụ chẳng hạn, nhưng anh cũng gật đầu, “Được.”

Hai người chờ tầm nửa giờ mới có câu trả lời.

Dĩ nhiên là Khương Phi thắng.

Khương Phi nở nụ cười đắc ý, vỗ lên mặt Lục Bách Trình hai cái, cười phóng túng như gái làng chơi: “Đừng quên túi xách của em đó.”

Lục Bách Trình bắt lấy tay cô, tầm mắt xoáy vào anh chàng đang quỳ một chân, giơ chiếc nhẫn cưới về phía cô gái, tỏ tình, đàng gái đang cảm động đến cực độ, vừa khóc vừa cười, trông rất hạnh phúc.

Anh còn chưa nói gì, đã nghe giọng Khương Phi khe khẽ: “Em nhìn mấy cảnh như này lại nổi cả da gà, anh sờ thử một cái xem, sờ một cái ___”

“…”

Bầu không khí hoàn toàn bị cô phá vỡ.

Lục Bách Trình cúi đầu, dùng sức xoa lên cánh tay cô, “Em đi đến đâu cũng sát phong cảnh.”

Anh biết rằng Khương Phi bài xích hôn nhân, thay vì nói cô bị thứ gì đó kích thích thì chi bằng bảo đó là sự mâu thuẫn trời sinh trong cô, bởi lẽ ngay từ thời đi học nó đã được bộc lộ rõ.

Nhớ cái hồi năm lớp tám ở trường cấp hai, lúc ấy nhà trường có tổ chức giáo dục giới tính cho h//ọ//c s//i//n//h theo yêu cầu của Bộ giáo dục.

Sau khi kết thúc, Khương Phi cùng với mấy cô bạn học nữ túm tụm bàn tán rất nhiều chuyện, nói một lúc lại kéo đến đề tài hôn nhân.

Về cơ bản thì mọi người đều có cái nhìn giống nhau về hôn nhân, chủ yếu khác ở yêu cầu đối với nửa kia của mình thôi. Trong khi những bạn học khác còn đang mơ tưởng về người bạn đời lý tưởng thì chỉ có mỗi Khương Phi lại có quan điểm rõ ràng, cô hỏi: “Tại sao con người nhất định phải kết hôn?”

Mọi người rối rít đưa ra câu trả lời, nhưng không đáp án nào đủ sức thuyết phục cô.

Hôm đấy trên đường về, cô nhắc chuyện này với Lục Bách Trình.

Cô bảo: “Nếu có thể, mình muốn yêu cả đời, còn kết hôn thì thôi bỏ đi.”

Thời điểm đó, Lục Bách Trình chỉ xem là cô thuận miệng nói, nhưng không nghĩ rằng đó thực sự là quan điểm của cô, tuyệt không đùa giỡn.

*

Trên đường trở về Nghi Sơn, tâm trạng Khương Phi khá tốt, cô mở nhạc rất lớn, thỉnh thoảng còn ngân nga vài tiếng hát theo.

Lục Bách Trình thì ngược lại, trầm mặc ít nói, chờ lái vào một đoạn đường quen thuộc rồi mới mở miệng: “Em với Cao Văn sao lại nói chuyện cùng nhau?”

Lần gần đây nhất họ nhắc đến Cao Văn là hai giờ trước, Khương Phi mất một lúc mới có phản ứng lại, “Cậu ấy muốn đưa em về, nhưng em bảo có người đón.”

“Nhiều người đến như vậy, sao chỉ muốn đưa mỗi em về.”

Anh dùng giọng trần thuật, Khương Phi cảm thấy kỳ lạ nhìn anh mấy lần, nhịn cười nói: “Sao em ngửi thấy mùi chua, anh ngửi được gì không?”

Lục Bách Trình mím môi không đáp, lại nhớ đến chuyện năm lớp mười hai.

Lúc đó anh và Khương Phi đang yêu đương nồng nhiệt, bên ngoài nhìn vào như hai người xa lạ, nhưng bên trong thì tia lửa bắn khắp nơi.

Một ngày nọ, Cao Văn bỗng dưng như chạm phải thuốc nổ, chạy đến chỗ anh lảm nhảm: “Cậu có cảm thấy là Khương Phi càng ngày càng đẹp không? Ánh mắt của cậu đúng là tốt, lúc trước bọn mình đều bảo Hoa Đình đẹp, chỉ mỗi cậu chọn Khương Phi…”

Anh cũng không nghe hết câu, trực tiếp cắt đứt lời nói nhảm của cậu ta: “Cậu có ý gì?”

“Mình muốn theo đuổi cậu ấy.”

Khóe miệng anh giật một cái.

Có người dám bén mảng đến cạnh mình, tuyên bố muốn cưa bạn gái của mình, vậy mà anh chỉ có thể câm nín không nói lại được gì.

“Mặc dù hai người không hợp tính, nhưng cũng lớn lên cùng nhau, cậu ấy thích kiểu người như thế nào chắc là cậu rõ nhất.”, Cao Văn đưa ngón tay lên vuốt vuốt hai bên tóc, “Người anh em, cậu nghĩ mình được không?”

Anh cố đè nén lừa giận, chữ “cút” vốn đã chực chờ trên đầu l//ư//ỡ//i, nhưng cuối cùng cũng chỉ hỏi: “Nhà cậu không có gương à?”

Cao Văn không hiểu, “Gì?”

“Tè ra một bãi rồi tự soi lại mình đi.”

“…”

Anh đi mấy bước thì nghe tiếng Cao Văn thở hổn hển từ phía đằng sau, “Lục Bách Trình, ý cậu là sao?”

Sau một lát, anh tự nói: “Cô ấy thích tôi như vậy, cậu nghĩ cậu được không?”

Chỉ là lời này anh nói cho riêng anh biết, Cao Văn cũng không nghe thấy.

Đoạn ký ức này không có gì vui, Lục Bách Trình không muốn để lại ấn tượng sâu sắc nào của Cao Văn trong lòng Khương Phi, sau chuyện đó cũng không hề nói cho cô biết, chỉ bảo cô tránh Cao Văn càng xa càng tốt.

Lúc ấy Khương Phi không hề biết nội tình, vốn cảm thấy Lục Bách Trình nói bậy nói bạ. Sau đó Cao Văn bỗng dưng theo cô lấy lòng các kiểu, không cần anh tốn công nhắc nhở, cô cũng sợ tránh còn không kịp rồi đây này.

Bởi vì cô biết Lục Bách Trình hở chút là giận dỗi đen cả mặt, nếu bị cắm sừng, mặt mũi chắc chắn sẽ lại càng đen thêm.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 13: Nhà có gương không?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13: Nhà có gương không?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...