Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu - Loan – Chương 107

Yêu - Loan

Tác giả: Loan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khoảnh khắc Mộ Mai cúi đầu, Vưu Liên Thành đã hối hận vì lời nói của mình. Anh điên rồi, anh thật sự điên rồi nên mới phạm phải tật cũ, sao anh lại đả kích người mình yêu sâu đậm bằng chuyện đó cơ chứ?

"Lâm... Mộ Mai... tại em ép anh đến phát điên đấy!" Lần này, Vưu Liên Thành cũng nhận thấy sự chột dạ trong lời nói của mình, "Là anh ghen đến điên lên được."

Mộ Mai quay người đi, cúi đầu nhìn chằm chằm chậu hoa trên sàn nhà. Vưu Liên Thành càng hoảng hốt hơn, anh rất sợ cô thế này: "Lâm Mộ Mai, em câm rồi hả?" Thà chọc cô tức giận lên tiếng mắng anh, thậm chí đánh anh như trước đây cũng còn hơn là để cô im lặng không ngó ngàng gì đến anh.

Lại nữa, lại nữa rồi, Vưu thiếu gia lại mắng cô câm. Đúng là mất mặt, mất mặt vô cùng! Một cô gái đã hai mươi bảy tuổi luôn bị mắng bằng những lời đáng ghét này thật là mất mặt chết được.

"Cho nên Lâm Mộ Mai là một đứa bé xui xẻo luôn gặp phải những chuyện bát nháo." Mộ Mai quay đầu lại đối mặt với Vưu Liên Thành, chỉ tay vào ngực anh, cười khẩy, "Mà trong mấy chuyện này bao gồm cả anh nữa đấy. Vưu Liên Thành, gặp phải anh là chuyện xui xẻo nhất đời này của tôi. Thật ra nguyện vọng của Lâm Mộ Mai rất đơn giản, hi vọng người yêu mình dịu dàng săn sóc, hi vọng cuộc đời mình sẽ an bình hạnh phúc, vì vậy gặp phải anh chứng tỏ tôi đen đủi đến mức nào."

Nỗi ấm ức khiến nước mắt cô mau chóng kéo đến,  tuy miệng vẫn mỉm cười nhưng hốc mắt đã rưng rưng.

Hơi thở của Vưu Liên Thành bỗng chốc như bị tắc nghẽn, anh vội vàng ôm lấy cô, rối rít hôn lên tóc cô, giọng nói rất đỗi dịu dàng: "Em nói bậy gì vậy? Mộ Mai, anh thật sự là một tên khốn kiếp mà. Nhìn đi, Mộ Mai trước giờ không bao giờ tức giận đã bực bội đến mức nói ra lời thế này rồi. Lời em nói khi nãy là lại gạt anh đúng không? Được rồi, được rồi, anh biết rồi, anh sẽ trở thành người dịu dàng, chu đáo như em hi vọng."

"Không phải nói bậy, thật sự không phải." Mộ Mai đặt tay lên tim mình, "Thật đấy Liên Thành, tôi không hề lừa anh, nơi này đã không còn cảm giác gì với anh nữa rồi."

Vưu Liên Thành hoảng sợ đến lạc cả giọng: "Đủ rồi Lâm Mộ Mai, em đừng gạt anh nữa, cũng đừng nói mấy lời nhảm nhí vô ích nữa, nói nhiều sẽ biến thành thật đấy."

Tính tình đại thiếu gia lại bộc phát, anh nhìn chằm chằm vào gương mặt phẳng lặng như mặt hồ của cô. Có thể nào Lâm Mộ Mai thật sự cảm thấy ở bên anh không còn cảm xúc nữa không? Có thể nào Lâm Mộ Mai đã hết cảm giác với anh rồi không?

Ánh mắt chậm rãi tập trung vào môi cô. Một giây, hai giây rồi lại ba giây, anh cúi đầu chạm vào môi cô, rồi nụ hôn như bão tố ùa đến, bất chấp mọi thức tước đoạt tất cả. Tại sao Lâm Mộ Mai lại nói không còn cảm giác gì với anh? Anh phải hôn cô đến khi cô có cảm giác trở lại, hôn cô đến khi hơi thở cô tắc nghẽn, hôn cô đến khi cô yếu ớt ngã gục vào lòng anh, cam đoan hết lần này đến lần khác rằng cô không dám nữa. Anh muốn chinh phục cô bằng nụ hôn của mình.

Không biết qua bao lâu, Vưu Liên Thành mới suy sụp buông Lâm Mộ Mai ra. Anh phát hiện từ đầu đến cuối cô như bức tượng gỗ, không đáp trả cũng không cự tuyệt.

Anh nâng mặt cô lên, cuống cuồng đến mức nói năng lộn xộn: "Mộ Mai, anh thật sự đáng chết, anh bị quỷ ám rồi. Mộ Mai, em trừng phạt anh đi." Ôm ghì cô trong ngực, anh liên tục hứa hẹn, "Mộ Mai, khoảng thời gian gần đây anh khá bận, không thể ở bên em nên em mới thấy chán, nhưng không sao cả đâu, em sẽ mau chóng cảm thấy ở bên anh rất vui vẻ thôi."

Vì muốn khiến người yêu hồi tâm chuyển ý, Vưu thiếu gia bất chấp mọi giá: "Anh nhớ rồi, trước kia chúng ta hay đến sân vận động xem bóng đá, có một người đã vẽ tên mình và bạn gái cùng với mặt cô ấy lên người rồi chạy khắp sân bóng, em nói từng khen chuyện đó thú vị đúng không? Hay là anh cũng vẽ tên và mặt em lên người rồi chạy khắp sân bóng như anh ta nhé? Mộ Mai em nói vậy có được không hả?"

Người trong lòng vẫn cứng đờ, Vưu Liên Thành đã không còn bình tĩnh được nữa, ý nghĩ càng quái gở hơn: "Hay là Mộ Mai, em cắn anh đi, muốn cắn mấy lần thì cứ việc, muốn cắn chỗ nào thì cắn."

"Buông ra!" Mộ Mai lạnh nhạt cất lời.

"Không buông." Vưu Liên Thành ôm cô chặt hơn.

Cô nhấc chân lên, giẫm gót giày lên chân Liên Thành: "Không phải anh bảo em cắn anh sao, anh không buông ra làm sao em cắn anh được?"

Vưu Liên Thành ngây người chốc lát mới thở phào như được đại xá, buông tay ra.

Mộ Mai chắp tay sau lưng, ngẩng cao đầu: "Anh đến sân bóng cởi sạch quần áo rồi vẽ tên em chạy ở đấy đi..." Mộ Mai nhấn mạnh câu cởi sạch quần áo, "Mà thôi, chuyện chạy trần như nhộng này tính sau, bây giờ, Vưu Liên Thành, anh chọc em tức giận, giận đến nghiến răng nghiến lợi, anh đưa tay đây, em muốn cắn anh, cắn cho anh phải gọi em bằng bà nội thì thôi."

Vưu Liên Thành lập tức kính dâng tay mình lên: “Xin mời em cắn anh, bà nội của anh."

Mộ Mai nhìn kỹ bàn tay Vưu Liên Thành, nghĩ xem nên cắn vào đâu. Có điều da tay của anh mịn màng quá, cô lại đau lòng thay anh. Song mấy lời nói quá đáng trong nhà hàng... Thôi cắn đầu ngón tay vậy, cô chưa từng cắn vào đầu ngón tay của Liên Thành bao giờ.

Mộ Mai cúi đầu, lòng đắc ý. Vưu Liên Thành, xem mai mốt anh còn dám nói bậy nói bạ không!

Thế nhưng, ngón tay của Liên Thành cũng rất đẹp. Cô lại thầm thở dài, đôi tay này đã từng thắp lên giai điệu khiến cô rơi lệ thời thiếu nữ, gương mặt thiếu niên anh tuấn và chiếc đàn hạc như giấc mộng tươi đẹp nhất đến từ thiên đường từng ghi dấu những năm tháng son trẻ của cô.

Mộ Mai chạm môi lên ngón tay Vưu Liên Thành, lẩm bẩm: "Liên Thành, khi nãy em gạt anh thôi. Nếu sau này anh còn nói bậy bạ nữa em sẽ không tha thứ cho anh như bây giờ đâu. Em nhất định sẽ trừng phạt anh thật nặng đấy!"

Dưới ánh mắt nóng bỏng của Vưu Liên Thành, cô ngẩng đầu lên rồi ngại ngùng rủ mắt.

Ánh mắt Vưu Liên Thành chuyên chú nhìn môi Mộ Mai, đôi môi ấy vẫn tươi thắm như đang chào mời anh hôn lên. Thế là Vưu Liên Thành cúi đầu nghe theo tiếng gọi mời ấy.

Gần như hai đôi môi vừa chạm vào nhau, cô đã nhiệt tình đáp lại. Tay cô quấn lấy cổ anh, thân thể dán sát vào anh, Vưu Liên Thành thuận thế nâng eo cô lên, cô cũng không chịu yếu thế, kẹp chân vào hông anh.

Anh quay người ghì Mộ Mai vào vách tường phòng vệ sinh, hai người tách môi ra, thở dồn dập nhìn nhau.

"Liên Thành, ba anh tặng cho cô ấy một trăm mười viên trân châu đấy." Chân Mộ Mai vẫn quấn chặt lấy eo anh, tay choàng qua cổ anh, thở gấp.

"Anh sẽ tặng em một trăm mười viên trân châu." Anh ôm lấy cô gái đang ghen tuông cực đáng yêu của mình, thở hổn hển.

"Liên Thành, em ghét nhìn anh và cô ấy ngồi bên nhau."

"Sau này anh nhất định không ngồi cùng ghế với cô ấy nữa."

"Liên Thành, mau nói anh yêu em đi!"

"Anh yêu em, bảo bối!"

Hai đôi môi lại bắt đầu triền miên, rồi từ từ môi anh dời khỏi môi cô, lướt xuống chiếc cằm thanh tú, cần cổ thon thả, xương quai xanh quyến rũ. Từ cổ áo mở rộng có thể nhìn thấy nửa bầu ngực trắng nõn đang phập phồng tràn đầy sức sống bên dưới lớp áo xanh.

Vưu Liên Thành mê muội cúi đầu, dùng răng mở từng viên nút áo. Mộ Mai ngửa đầu ra, để thân thể mình càng dán chặt người anh hơn.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu - Loan
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ