Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Đương Với Stream ASMR – Chương 11: Trực tiếp riêng cho em

Yêu Đương Với Stream ASMR

Tác giả: Tuyết Cầu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Ngữ Sương chôn mặt vào gối, ngón tay run rẩy gõ từng chữ thừa nhận sự thật đáng xấu hổ: “Ừm… Tại vì tôi đang bị bí ý tưởng, muốn nghe lại một chút để tìm cảm hứng vẽ tranh.”

Gửi đi xong, một khoảng im lặng kéo dài đến nghẹt thở bao trùm lấy cô. Trần Ngữ Sương gục đầu xuống bàn, cảm giác bản thân lúc này chẳng khác nào một fan cuồng não tàn đang quấy rối tình dục nam thần của mình. Chẳng lẽ phải ngoan ngoãn ôm bút đợi đến mười rưỡi đêm nay xem anh trực tiếp mới vẽ được sao?

Ngay lúc cô đang tự dằn vặt, màn hình điện thoại bỗng rung lên bần bật. Trần Ngữ Sương liếc mắt, tròng mắt lập tức trừng lớn. Là Cá Voi gửi yêu cầu cuộc gọi thoại *! “??!” Anh ta trượt tay ấn nhầm à? Mình có nên nghe máy không? Trong lúc não bộ còn đang rối tinh rối mù, ngón tay cô đã phản bội lý trí, thành thật nhấn vào nút xanh chấp nhận cuộc gọi.

Từ loa điện thoại truyền đến một thanh âm trong vắt, rõ ràng, mang theo sự thanh xuân tươi trẻ xen lẫn chút từ tính đặc trưng: “Hello? Là Sương Sương sao?” Trần Ngữ Sương ngây người, nhìn chằm chằm vào màn hình đờ đẫn mất một lúc mới lắp bắp đáp lại: “Hả… À, đúng rồi, tôi là Sương Sương.” Trong thâm tâm cô lúc này, một ngọn núi lửa đang phun trào điên cuồng: “Cứu mạng! Streamer tôi thầm thương trộm nhớ gọi điện thoại cho tôi! Kiếp này coi như mãn nguyện, có nên ra đường mua vé số luôn không huhu!”

Ở đầu dây bên kia, Lâm Cạnh đã kiên nhẫn đợi một lúc lâu, rốt cuộc cũng nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ, rụt rè của cô. Giọng của cô gái nhỏ vô cùng đáng yêu, mềm mại như một cục bông gòn, lại mang theo chút ngốc nghếch kinh ngạc. Rất hợp với hình dung của anh về cô. Từ lồng ngực anh khẽ bật ra một tiếng cười khàn khàn khó hiểu, chất giọng tức khắc trầm xuống, dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước: “Tôi có thể mở một buổi ‘trực tiếp riêng’ chỉ dành cho một mình Sương Sương. Nếu cô muốn vẽ thì cứ vẽ đi, chúng ta cứ để máy như vậy, có lẽ cô sẽ có cảm hứng hơn.”

Trần Ngữ Sương nghe tiếng cười cưng chiều của anh, xương cốt toàn thân lập tức mềm nhũn, lỗ tai tê dại. Huống hồ, anh còn nói muốn “trực tiếp riêng” cho một mình cô nghe! “Hả… Làm vậy… có làm trễ nải thời gian nghỉ ngơi của anh không?” Cô ôm tâm tình vừa phấn khích tột độ vừa lo lắng hỏi. “Không sao đâu, dù sao tôi cũng đang rảnh rỗi. Cô muốn nghe tôi làm gì nào?” Trần Ngữ Sương bấu chặt ngón tay lên đùi, cố kìm nén nhịp tim đập loạn xạ: “Không cần, không cần đâu! Anh cứ làm việc của anh là tốt rồi. Tôi chỉ cần nghe tiếng động xung quanh anh thôi là có thể tiến vào trạng thái xuất thần rồi!”

Anh lại bật cười. Tiếng cười khẽ rung qua màng loa điện thoại, tựa như mạch nước suối thanh mát chảy róc rách giữa trưa hè oi ả, cuốn trôi mọi nóng nực phiền muộn. Giọng anh vui vẻ: “Vậy bức chân dung của tôi, đành phải trông cậy vào Sương Sương rồi.”

Khoảnh khắc đó, linh cảm trong đầu Trần Ngữ Sương như được khơi thông dòng chảy, ồ ạt tuôn trào. Cô nhanh chóng kéo máy tính bảng lại gần, tay cầm bút stylus thoăn thoắt lướt trên màn hình. Chiếc cổ thon dài kiêu hãnh, yết hầu nhô ra hoàn mỹ, lên trên một chút là đường nét quai hàm sắc sảo, góc cạnh. Một đôi môi mỏng với độ cong tuyệt đẹp, sắc môi hồng nhạt phớt chút ẩm ướt trêu ngươi.

Cả buổi trưa hôm đó, hai người cứ giữ nguyên cuộc gọi trong tĩnh lặng, thời gian vùn vụt trôi qua suốt hai tiếng đồng hồ. Anh không nói nhiều, thỉnh thoảng mới cất giọng trầm ấm hỏi thăm tiến độ bức vẽ của cô. Đa phần thời gian, từ tai nghe chỉ truyền đến tiếng lạch cạch gõ bàn phím và tiếng click chuột lách cách của anh. Thế nhưng thứ âm thanh vụn vặt, đời thường ấy lại khiến cõi lòng Trần Ngữ Sương bình yên và an toàn đến lạ.

Đến khi bản vẽ đã lên khối rõ ràng, dạ dày Trần Ngữ Sương mới bắt đầu biểu tình réo vang. “Này…” Cô liếc nhìn đồng hồ, rụt rè lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: “Cá Voi không thấy đói bụng à? Giờ này anh còn chưa ăn cơm trưa sao?” Dường như anh đang đọc được thứ gì đó thú vị trên mạng, khẽ bật cười: “Ha ha. Sương Sương vẽ xong rồi sao? Tôi cũng đang định hỏi xem bao giờ thì cô chịu đi ăn cơm đây.”

Giọng nói cất lên mang theo ý cười sủng nịnh khiến Trần Ngữ Sương đỏ mặt ngượng ngùng. “À… Xin lỗi anh, tôi tập trung vẽ quá nên quên mất tiêu thời gian. Tôi phác thảo xong bản nháp rồi đây.” Cô vừa nói vừa nhanh tay ấn nút gửi ảnh qua * cho anh. “Anh xem thử xem có chỗ nào cần chỉnh sửa lại không?” “Wow! Sương Sương, cô vẽ đỉnh quá đi mất, tôi cũng không ngờ bản thân mình lại đẹp trai đến nhường này. Bức tranh này quá hoàn hảo rồi, không cần sửa thêm nét nào nữa đâu, cô cứ thế mà lên màu hoàn thiện thôi.” Anh không tiếc lời khen ngợi, tâng bốc cô lên tận chín tầng mây.

Khóe môi Trần Ngữ Sương cong lên tít tắp, bàn tay xoa xoa chiếc bụng lép kẹp đang kêu gào. “Vậy tôi không làm phiền anh nữa, tôi đi ăn cơm đây.” “Cô định gọi đồ ăn ngoài à?” Ở đầu dây bên kia, dường như anh vẫn lưu luyến chưa muốn cúp máy, cố bắt chuyện thêm. “Đúng rồi, tôi là sát thủ phòng bếp mà. Không lẽ… Cá Voi anh tự mình lăn vào bếp nấu cơm hả?” Cô mang tâm trạng trêu đùa, buông lời hỏi bâng quơ. “Ừm, đúng vậy.”

Trần Ngữ Sương: “?” Cái gì cơ? Một nam streamer chuyên trị mảng 18+, đêm nào cũng r//ê//n rỉ d//â//m đ//ã//n//g trên sóng trực tiếp mà ngoài đời lại là một trai ngoan tự mình đi chợ nấu cơm? Trái tim cô lại đánh thịch một nhịp rung động mãnh liệt. Sự tương phản này quá lớn, khiến cô kinh ngạc đến mức á khẩu, quên cả tiếp lời. Lâm Cạnh nghe đầu dây bên kia hít sâu một hơi rồi chìm vào im lặng, khóe môi bất giác nhếch lên. Hiển nhiên là cô nàng đã bị lời nói của anh làm cho ngây ngốc rồi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tiếng cười của Cá Voi
Chương 2: Màn kịch mờ ám đêm khuya
Chương 3: Cao trào trong bóng tối
Chương 4: Thầy giáo Cá lên lớp
Chương 5: Hình phạt của thầy giáo
Chương 6: Lời mời từ nam thần
Chương 7: Bạn học lẳng lơ
Chương 8: Bà xã họa sĩ
Chương 9: Em trai ngoan nũng nịu
Chương 10: Thần dược trị mất ngủ
Chương 11: Trực tiếp riêng cho em
Chương 12: Đầu bếp Cá quyến rũ
Chương 13: Món mứt dâu tây ngọt ngào
Chương 14: Nghiền nát dâu tây
Chương 15: Dư chấn sau cuộc gọi
Chương 16: Hình ảnh bữa trưa
Chương 17: Cùng nhau chạy bo
Chương 18: Bác sĩ khám phụ khoa
Chương 19: Giao tranh cho nhân vật chính
Chương 20: Em không giống họ
Chương 21: Anh là bạn trai của em
Chương 22: Lời tỏ tình chân thành
Chương 23: Bài hát Hai con hổ
Chương 24: Quyết định giải nghệ
Chương 25: Tiếng nước trong phòng tắm
Chương 26: Thông báo chấn động
Chương 27: Lời từ biệt ngọt ngào
Chương 28: Dục vọng nguyên thủy
Chương 29: Tiếng d//â//m thủy dập dìu
Chương 30: Sự cấm kỵ ở thư viện
Chương 31: Đàn anh nhiệt tình
Chương 32: Bê đồ lên tầng bảy
Chương 33: Bí mật ở tầng ba
Chương 34: Khăn giấy thấm mồ hôi
Chương 35: Cuộc gọi nũng nịu
Chương 36: T//h//ủ d//â//m trong nhà vệ sinh
Chương 37: Sự cố chiếc quần lót
Chương 38: Chui gầm bàn tìm bút
Chương 39: Hương thơm dưới váy
Chương 40: Cú tát thức tỉnh
Chương 41: Đối đầu Vương Hội Văn
Chương 42: Bạn trai công khai
Chương 43: Đòi xem ảnh nóng
Chương 44: Quả đào mật nứt toác
Chương 45: Khao khát được chiếm hữu
Chương 46: Thao túng tâm lý
Chương 47: Nhấc máy sau một giây
Chương 48: Co giò chạy trốn
Chương 49: Phác họa nam nhân khỏa thân
Chương 50: Chiếc hộp carton đen bí ẩn
Chương 51: Đồ chơi Cá Voi con
Chương 52: Gác chân lên ghế gaming
Chương 53: Cơn giận của Sương Sương
Chương 54: Chặn số Lâm Cạnh
Chương 55: Chờ đợi dưới trời sương
Chương 56: Túi đồ ăn sáng vụng về
Chương 57: Bánh kem dâu tây trên bàn học
Chương 58: Lời xin lỗi hèn mọn
Chương 59: Ký ức d//â//m mĩ tràn về
Chương 60: Khổ nhục kế của nam thần
Chương 61: Chăm sóc kẻ cứng đầu
Chương 62: Bữa cơm trứng xào ấm cúng
Chương 63: Hộ tống đi ăn nhà dân
Chương 64: Phòng thay đồ của đội bóng
Chương 65: Nụ hôn bạo liệt trong sương mù
Chương 66: Xâm lược vùng cấm địa
Chương 67: Phun trào d//â//m thủy
Chương 68: Chạm vào lớp màng mỏng
Chương 69: Mặc quần lót của anh
Chương 70: Vết răng trên đùi non
Chương 71: Video call xóc lọ
Chương 72: Tạp dề hồng nhí nhảnh
Chương 73: Kiểm tra răng miệng
Chương 74: Làm tình bên bồn rửa bát
Chương 75: Vùi mặt giữa hai chân
Chương 76: Lưỡi nóng l//i//ế//m hoa tâm
Chương 77: Phá vỡ tường trinh tiết
Chương 78: Máy đóng cọc không mệt mỏi
Chương 79: Khẩu d//â//m qua tin nhắn
Chương 80: Cưỡng hôn trong xe ô tô
Chương 81: Nhục giao trong không gian kín
Chương 82: Cao trào xối xả
Chương 83: Tối nay anh ở lại nhé
Chương 84: Xóa nhòa khoảng cách ảo thực
Chương 85: Giao thoa mật dịch
Chương 86: Kết thúc ngọt ngào trọn vẹn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Đương Với Stream ASMR
Chương 11: Trực tiếp riêng cho em

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11: Trực tiếp riêng cho em
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...