Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Đương Triền Miên – Chương 8: Thậm chí có loại mập mờ khó nói thành lời

Yêu Đương Triền Miên

Tác giả: Phân Phân Hòa Quang
Lượt đọc: 99
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời Khinh vào phòng, lấy đồ của mình ra.

Quần áo mùa hè vốn mỏng manh, không chiếm quá nhiều diện tích, cô lấy vài bộ từ trong túi xách ra treo vào tủ.

Tủ quần áo rất rộng, phần lớn là vest và áo sơ mi của Phó Minh Khâm, tất cả đều được ủi phẳng phiu, không một nếp nhăn, trông như mới.

Lúc này, Thời Khinh mới phát hiện trong số quần áo mình mang theo không có đồ ngủ.

Vì mấy ngày nữa phải đi làm, cô đem theo mấy bộ toàn là đồ công sở, không thích hợp mặc khi ngủ.

Cô đang suy nghĩ có nên về nhà bà nội một chuyến lấy thêm đồ hay không.

Từ đây đến nhà bà nội khoảng mười cây số, đi lại cũng không phiền phức, vừa lúc cô có thể tự lái xe qua.

Thời Khinh đang suy nghĩ thì Phó Minh Khâm gõ cửa phòng.

Cô giật mình đứng bật dậy, đầu đập vào thành tủ, đau đến chảy nước mắt: “… Mời vào.”

Nhìn thấy vầng trán đỏ ửng của cô, Phó Minh Khâm đưa tay xoa lên đó: “Sau này đừng bất cẩn như vậy.”

Thời Khinh thấp hơn anh rất nhiều, cô cảm thấy mình như một chú thỏ nhỏ bị người ta xoa đầu vậy.

Tai n//ó//n//g r//a//n, cô khẽ gật đầu.

“Trưa nay em muốn ăn gì?”

Thời Khinh: “Em ăn gì cũng được. Hay là để em tìm nhà hàng nào gần đây.”

Thời Khinh không biết nấu ăn, đồ đạc trong bếp cũng không biết dùng.

Trước đây khi trên trường và vũ đoàn, cô toàn ăn cơm căn tin, lúc ở nhà bà nội thì đã có thuê hai người giúp việc. Còn lúc ở nhà họ Thời, mọi việc nấu nướng đều do Đỗ Di Như lo liệu.

Bà nội chưa bao giờ có ý định để Thời Khinh làm việc nhà.

Bà thường nói: “Cháu là bảo bối của bà, bà còn không nỡ sai bảo, sao có thể để cháu làm trâu làm ngựa cho đám đàn ông hôi hám chứ.”

“Bên cạnh chung cư có một nhà hàng Quảng Đông.”

Thời Khinh gật đầu: “Vậy chúng ta qua đó ăn, em cất đồ vào phòng tắm trước.”

Số đồ còn lại đều là mỹ phẩm dưỡng da.

Vào phòng tắm, Thời Khinh càng chắc chắn căn hộ này chưa từng có người ở.

Khăn mặt không có dấu hiệu sử dụng, nước rửa tay, bàn chải đánh răng, dầu gội, sữa tắm… tất cả đều chưa được bóc seal.

Cô thấy rất kỳ lạ nhưng lại ngại hỏi Phó Minh Khâm lý do cụ thể.

Lúc này ngoài trời đã tạnh mưa, mùa hè thời tiết thay đổi rất nhanh, mặt trời ló rạng sau những đám mây.

Thời Khinh không quen đường xá trong chung cư, lúc được Phó Minh Khâm dẫn ra ngoài, cô đã cố gắng ghi nhớ đường đi.

Họ trở về lúc một giờ chiều, Thời Khinh có thói quen ngủ trưa, khi Phó Minh Khâm ra ban công nghe điện thoại, cô đã cuộn tròn trên ghế sofa ngủ thiếp đi.

Ánh nắng chiều chiếu vào, trong phòng bật điều hòa mát lạnh, Thời Khinh ngủ say, vô thức rúc người về phía có ánh nắng.

Phó Minh Khâm cúi người, đưa tay khẽ v//u//ố//t v//e khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Thời Khinh ngủ say, hàng mi dài phủ xuống tạo thành một vùng bóng mờ trên gương mặt trắng nõn, mái tóc đen xõa trên bờ vai mảnh khảnh, trông rất đáng yêu.

Gần đây lịch trình rất dày, anh chỉ có thể tranh thủ thời gian đến đây để kết hôn với cô.

Chuyện mình kết hôn, anh mới chỉ báo cho vài người bạn thân thiết, chưa nói với người nhà họ Phó.

Phó Minh Khâm lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người Thời Khinh, sau đó đứng dậy đi vào phòng làm việc.

Thời Khinh cau mày, có vẻ đã gặp một giấc mộng không mấy tốt đẹp.

Cái tên Phó Minh Khâm này ban đầu rất quen tai, nhưng vì bà nội cứ nhắc đi nhắc lại nên cô đã quên mất l//ầ//n đ//ầ//u tiên mình nghe thấy ở đâu.

Cô ở phòng hóa trang lau sạch lớp trang điểm trên mặt, thay bộ quần áo thường ngày.

Đêm hè oi bức khó chịu, lại phải tập múa cả ngày, Thời Khinh mệt mỏi rã rời, cô chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà nghỉ ngơi.

Giọng đoàn trưởng vang lên từ điện thoại: “Thời Khinh, ra đây nhanh lên. Tối nay có tiệc rượu, tổng giám đốc Phó cũng đến, thời gian trước ngài ấy đã đầu tư cho vũ đoàn ta ba nghìn vạn…”

Thời Khinh nổi tiếng từ sớm, mới vào đại học đã được mọi người quay lại video nhảy múa rồi đăng lên mạng, từ đó cô có danh hiệu hoa khôi.

Sự nổi tiếng ấy lại kéo theo vô số lời đồn đại và bàn tán.

Cô được mời đến rất nhiều buổi tiệc như thế này, lúc nào cũng có vài tên con nhà giàu tự cho rằng bản thân bỏ tiền ra mua vé xem biểu diễn thì có quyền yêu cầu Thời Khinh ra ngoài ăn cơm cùng.

Đối với những chuyện như vậy, Thời Khinh đều từ chối.

“Em không tham gia. Nếu mọi người còn mời tôi đến những buổi tiệc rượu như thế này, em chỉ có thể rời khỏi vũ đoàn.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó tiếng cười trừ của đoàn trưởng vang lên, chị ấy nói gì đó với người khác.

Một lúc lâu sau, Thời Khinh nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt: “Cô ấy không muốn thì thôi. Không cần é//p b//u//ộ//c.”

Ánh nắng xuyên qua chiếu lên mặt, giấc ngủ này rất ngon.

Thời Khinh lười biếng duỗi người, xoay mình trên chiếc sofa rộng rãi, lẩm bẩm gọi người giúp việc lấy dưa hấu trong tủ lạnh cho mình.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô bỗng nhận ra điều bất thường.

Đây không phải nhà bà nội.

Thời Khinh ôm lấy chiếc chăn m//ề//m m//ạ//i trên người, ngẩn ngơ một lúc.

Sau khi tỉnh giấc, mọi thứ trong mơ đều tan biến, giống như màn sương sớm gặp ánh mặt trời, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã không còn dấu vết.

Lúc Thời Khinh chìm vào giấc ngủ, trên ghế sofa ngoại trừ chiếc gối tựa đầu thì không còn gì khác.

Không cần nói cũng biết chiếc chăn này là do ai đắp cho cô.

Mãi đến tối, Thời Khinh mới nhớ ra chiều nay mình quên không về nhà lấy đồ ngủ.

Phó Minh Khâm đưa cho cô một chiếc áo sơ mi.

Tất nhiên, chiếc áo đó là của Phó Minh Khâm, Thời Khinh hoàn toàn có thể mặc nó như váy ngủ.

Tắm rửa xong, Thời Khinh bước ra từ phòng tắm, ngồi t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g mát xa bắp chân

Cách mát xa này là do bác sĩ hướng dẫn, ông ấy chỉ nói là nó có ích cho việc hồi phục của cô.

Với bác sĩ, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc đi lại hằng ngày, bề ngoài trông không có vấn đề gì là đã rất tốt rồi.

Nhưng Thời Khinh lại có yêu cầu cao hơn, cô muốn được một lần nữa đứng trên sân khấu.

Phó Minh Khâm từ bên ngoài bước vào.

Thấy có người lạ vào phòng, Thời Khinh theo bản năng kéo chăn che đi đôi chân.

Ngay sau đó, cô lập tức nhận ra người đàn ông đó là chồng mình.

Thời Khinh lúng túng kéo chăn xuống, như thể hành động vừa rồi chưa từng xảy ra, tiếp tục tự mát xa bắp chân.

Phó Minh Khâm dừng lại trước mặt cô: “Chân em vẫn còn đau sao?”

Trong lòng Thời Khinh dâng lên chút chua xót.

Cô khẽ lắc đầu: “Không có. Chỉ cần không vận động mạnh thì vết thương sẽ không đau.”

Phó Minh Khâm đưa tay nắm lấy bắp chân nhỏ nhắn của Thời Khinh, ngón tay hơi lạnh x//o//a n//h//ẹ lên làn da mịn màng.

Ánh mắt anh trầm ổn, không hề có chút d//ụ//c v//ọ//n//g nào khi nhìn cô: “Nó sẽ sớm hồi phục thôi.”

Thật ra Phó Minh Khâm đã được xem là trắng so với người bình thường, nhưng da của Thời Khinh còn trắng hơn, trắng như tuyết, nổi bật giữa đám đông.

Bàn tay rộng lớn của Phó Minh Khâm nắm lấy bắp chân thon thả của Thời Khinh, sự khác biệt về màu da càng trở nên rõ ràng.

Thậm chí còn có chút gì đó mờ ám khó tả.

Phó Minh Khâm vào phòng tắm, Thời Khinh đã ngủ suốt cả buổi chiều nên bây giờ không hề thấy buồn ngủ, cô nằm t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g chơi game. Đó là tựa game MOBA rất hot gần đây, lúc Thời Khinh nằm viện, vì quá chán nên bạn thân đã dạy cô chơi, cô ấy nói một khi mải mê chơi game thì cô sẽ chẳng còn thời gian để đau buồn vì vết thương nữa.

Nhưng Thời Khinh chơi rất kém, thường xuyên bị đồng đội mắng chửi trong game, cô lại không thể vừa chơi vừa mắng lại nên chỉ đành im lặng luyện tập thao tác tay.

Vừa kết thúc một ván game thì Phó Minh Khâm bước ra.

Thời Khinh ngước mắt lên nhìn.

Phó Minh Khâm mặc một chiếc áo ngủ, cổ áo cài kín đáo, trông thật cấm dục.

Anh có vóc dáng cao ráo, khí chất mạnh mẽ, ở chung phòng với người đàn ông này, Thời Khinh cảm thấy hơi căng thẳng.

Thời Khinh tắt điện thoại, trùm chăn đi ngủ.

Phó Minh Khâm nằm xuống bên cạnh, tắt đèn phòng ngủ.

Đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên Thời Khinh ngủ chung giường với người khác, cô cứ nghĩ mình sẽ lăn qua lăn lại, trằn trọc mãi không ngủ được.

Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán.

Chưa đầy mười lăm phút, cô đã chìm vào giấc ngủ, thậm chí còn vô thức xoay người sang phía Phó Minh Khâm.

Cơ thể cô gái m//ề//m m//ạ//i đến khó tin, giống như một cánh hoa mỏng manh, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Bình thường Phó Minh Khâm ngủ khá ít, lúc này lại càng không có tâm trạng để ngủ.

Anh đặt Thời Khinh vào giữa giường, sau đó đi ra ngoài hút thuốc.

Bây giờ là mười giờ rưỡi tối, cuộc sống về đêm của một số người mới chỉ vừa bắt đầu.

Mục Tòng Nam đang hò hét trong nhóm chat, hỏi có ai muốn cùng cậu ta đi đua xe đêm không, tiện tay @Phó Minh Khâm: “Anh Phó, xe mới mua không mang ra dạo phố à?”

Phong Dật Thần cười nhạo Mục Tòng Nam: “Hôm nay anh Phó đăng ký kết hôn, chắc chắn là đang ở nhà với vợ rồi, buổi tối ở cạnh người đẹp thoải mái biết bao nhiêu. Cậu lắm mồm gọi anh ấy ra ngoài, coi chừng ngày mai chị dâu cho cậu một trận đấy.”

“Hôm nay anh Phó kết hôn á? Vậy em không nên nhiều lời nữa, chị dâu là quan trọng nhất. Em đi tìm người khác chơi cùng.”

Phó Minh Khâm tắt thông báo nhóm chat.

Do lệch múi giờ nên ban đêm Phó Minh Khâm thường nhận được một số công việc từ chi nhánh công ty ở nước ngoài.

Anh mở máy tính, ngồi trong thư phòng xử lý công việc.

Một tiếng sau, Phó Minh Khâm nghe thấy tiếng động nhỏ, anh quay đầu lại.

Thời Khinh đi chân trần trên sàn nhà, trên người mặc chiếc áo sơ mi màu lam của anh, vạt áo che khuất đến tận đầu gối. Dưới ánh đèn mờ ảo, dáng vẻ yên tĩnh của cô khiến Phó Minh Khâm bỗng chốc ngẩn ngơ.

Anh dập tắt điếu thuốc: “Có chuyện gì sao?”

Thời Khinh đang ngủ bỗng thấy khát nên đi ra ngoài rót một cốc nước.

Sau đó, Thời Khinh phát hiện Phó Minh Khâm đang làm việc trong thư phòng.

Cô biết một số công ty lớn rất bận, nhân viên thường ngày tăng ca 996 (*) gì đó, nhưng không ngờ Phó Minh Khâm cũng vất vả như vậy, ban ngày đi đăng ký kết hôn, buổi tối còn phải vất vả tăng ca.

(*) 996 là thuật ngữ chỉ văn hoá làm việc của người dân Trung Quốc với phương thức và chế độ làm việc tập thể với lịch làm việc khắt khe từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối liên tục 6 ngày trong một tuần.

“Không, không có việc gì.” Thời Khinh nói: “Đã trễ như vậy rồi, anh tăng ca có đói bụng không? Em hâm nóng một cốc sữa bò cho anh nhé?”

Phó Minh Khâm khẽ cong môi: “Cảm ơn em.”

Thời Khinh dùng lò vi sóng hâm nóng hai cốc sữa bò, đưa Phó Minh Khâm một cốc, cô tự uống một cốc.

“Sáng mai anh phải về Lạc Thành, công ty có chút việc cần xử lý.” Phó Minh Khâm đưa một tấm thẻ cho Thời Khinh, nói cho cô mật mã: “Sau khi cưới, người làm chồng như anh phải gánh vác gia đình, em không cần khách sáo.”

Thời Khinh ấp úng: “À…”

Đối phương tăng ca đến đêm khuya mới kiếm được tiền, Thời Khinh cảm thấy hơi ngại khi nhận tiền.

Nhưng cô lại không nghĩ ra lý do từ chối nên đành cất tấm thẻ vào trong túi áo sơ mi.

Phó Minh Khâm x//o//a n//h//ẹ mái tóc Thời Khinh: “Đã khuya rồi, em đi nghỉ ngơi sớm đi.”

Bị xoa đầu, Thời Khinh vẫn có chút ngượng ngùng, cảm giác mình giống như một động vật nhỏ lông xù.

Cô uống hết cốc sữa bò rồi nhanh chóng trở về phòng ngủ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nếu yêu đương kết hôn, Thời Khinh càng coi trọng nhân phẩm và tướng mạo của đối phương hơn.
Chương 2: Bà nội giới thiệu đối tượng cho Thời Khinh, dáng vẻ chắc chắn sẽ không tệ.
Chương 3: Trong mắt Phó Minh Khâm, Thời Khinh là một cô gái đặc biệt.
Chương 4: Nghe thấy giọng nói lạnh lùng có phần xa lạ, Thời Khinh ngẩng đầu lên.
Chương 5: Dân mạng bàn tán xôn xao, tất cả đều đang thảo luận về vị đại gia mới lên hạng nhất bảng xếp hạng.
Chương 6: Nhưng mà giọng điệu bình thản của anh lại khiến cho Thời Khinh cảm thấy bối rối
Chương 7: Chúng ta đã kết hôn, buổi tối ngủ cùng nhau là chuyện bình thường
Chương 8: Thậm chí có loại mập mờ khó nói thành lời
Chương 9: Những ngày ở cùng nhau anh ấy rất dịu dàng
Chương 10: Tầm quan trọng của nhẫn cưới cũng được thể hiện
Chương 11: Đột nhiên Phó Minh Khâm đưa tay nâng cằm Thời Khinh
Chương 12: Phó Minh Khâm im lặng thở dài một hơi, lại ôm Thời Khinh vào lòng.
Chương 13: Thời Khinh cho rằng anh sẽ đồng ý.
Chương 14: Ôm cô vào trong lòng
Chương 15: "Tại sao anh lại không thể chọn em?"
Chương 16: “..
Chương 17: Thông báo wechat
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21: Ngay sau đó, Phó Minh Khâm hôn lên trán cô
Chương 22: Nhưng trong đầu Thời Khinh trống rỗng.
Chương 23: Sau khi tắt đèn, Phó Minh Khâm vẫn ôm Thời Khinh vào lòng, để cô tựa vào vai mình...
Chương 24: Cậu là chồng Thời Khinh đúng không?
Chương 25: Vừa dứt lời, anh nâng cằm Thời Khinh lên hôn.
Chương 26: Trong mắt Phó Minh Khâm mang theo vẻ nuông chiều: "Đi thôi."
Chương 27: Thời Khinh đã kết hôn, con bé có chồng rồi
Chương 28: " Chính vì đoán không ra nên mới hỏi anh đấy."
Chương 29: "Cháu cũng hy vọng cô ấy là người như vậy, đáng tiếc không phải."
Chương 30: Quả thật Thời Khinh khiến người ta hơi đau đầu
Chương 31: Mọi thứ mập mờ trong bóng tối dường như đều hợp lý.
Chương 32: Danh hiệu "tảng băng biết đi" chắc chắn thuộc về anh.
Chương 33: Bởi vì bây giờ cô đã có nhà rồi.
Chương 34: Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, cô cảm thấy mình đang nằm mơ.
Chương 35: Chắc chắn không phải hoàn toàn không có tình yêu.
Chương 36: Thời Khinh chôn mặt vào hõm vai anh giả vờ ngủ.
Chương 37: Thời Khinh nghiêng đầu nhìn anh: "Sao vậy?"
Chương 38: Khi nghe Thời Khinh khẽ gọi một tiếng "Phó Minh Khâm", Lục Tri Viễn mới phản ứng lại.
Chương 39
Chương 40: Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi
Chương 41: Có nhớ chồng em là ai không?
Chương 42: Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.
Chương 43: "Nhưng mà bây giờ em rất thích anh ấy."
Chương 44: Cô vùi vào lòng Phó Minh Khâm, giọng nói có chút yêu kiều.
Chương 45: Thời Khinh hoàn toàn không từ chối anh được.
Chương 46:
Chương 47: Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô
Chương 48
Chương 49: Thời Khinh hơi ngại ngùng: "Em hơi đói rồi."
Chương 50: "Anh ấy là người giàu nhất."
Chương 51: Điều Thời Khinh đang suy nghĩ đương nhiên không thể nói ra.
Chương 52:Thời Khinh không nói gì, vùi mặt vào vai anh.
Chương 53: Phó Minh Khâm nhận lấy cốc nước từ tay cô, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mu bàn tay Thời Khinh.
Chương 54: "Q//u//a//n h//ệ giữa Phó tổng và phu nhân chắc là rất tốt nhỉ?"
Chương 55: Phó Minh Khâm nhéo má cô: "Trước đây cũng chưa từng."
Chương 56: Thời Khinh không còn cách nào khác, tiến sát lại gần, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh một cái.
Chương 57: Phó Minh Khâm xoa tóc cô: "Chúc mừng sinh nhật."
Chương 58: Cố ý tiếp cận
Chương 59: Bà xã của mình vẫn nên ở bên cạnh mình thì yên tâm hơn.
Chương 60: Ý tứ bảo vệ trong lời nói của anh, những người khác đều nghe ra được.
Chương 61: Nếu như không thích em, tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?
Chương 62: "Đã vượt rào, cũng chẳng sao."
Chương 63: Lúc đó Thời Khinh hoàn toàn không biết mình đã bỏ lỡ điều gì
Chương 64: Thích một người, cho dù không nói, cũng có thể biểu hiện ra bên ngoài.
Chương 65: Thật sự thích, thích mấy tháng rồi.
Chương 66: Thời Khinh thở hổn hển, phải vịn vào vai anh mới có thể đứng vững.
Chương 67: "Nếu có thể gặp anh sớm một chút thì tốt rồi."
Chương 68: Ngoại truyện 1: Kỳ nghỉ
Chương 69: Ngoại truyện 2: Kỳ nghỉ
Chương 70: Ngoại truyện 3 [Hoàn]: Ăn Tết

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Đương Triền Miên
Chương 8: Thậm chí có loại mập mờ khó nói thành lời

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Thậm chí có loại mập mờ khó nói thành lời
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...