Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yến Kinh Khuê Sát – Chương 142

Yến Kinh Khuê Sát

Tác giả: Thước Thượng Tâm Đầu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay từ đầu khi phá án, bọn họ đều chú ý đến các manh mối giết người liên quan.Nói cách khác, điểm chú ý cơ hồ đều xoay quanh người chết và người bị tình nghi.Cho dù là Nghi Loan Tư kinh nghiệm phong phú đa phần cũng như thế.Triệu Thụy xuất thân Nghi Loan Tư, hiện tại tuy đi Cao Đào Tư, nhưng phương thức phá án vẫn luôn kế tục tiếp theo, chưa có bao nhiêu thay đổi.Tạ Cát Tường thì khác, nàng do chính tay Tạ Uyên Đình dạy dỗ ra.Nếu muốn phá một vụ án, nếu muốn tập nã hung thủ về quy án, Tạ Uyên đình càng thích kết nối các manh mối tương quan, sau đó suy luận từng cái một.Các manh mối có sẵn đều chỉ về một hướng, chính là kết quả chính xác.Dưới tình hình manh mối có hạn, Tạ Uyên Đình nhìn thấy chính là đặc thù của thi thể, hắn luôn mãi điều tra, cuối cùng phát hiện chân tướng.Nhưng chân tướng này lại không thể nói thành lời.Thời gian cực nhanh, thấm thoát trôi qua, đông đi xuân tới, thời gian hai năm trôi qua, rất nhiều manh mối rõ ràng năm đó, đã nhuộm màu thời gian chìm sâu xuống dưới.Khi manh mối dần dần giảm bớt, bọn họ càng cần phải kiên nhẫn, lần lượt tìm kiếm những chân tướng đã từng bị che giấu, xuyên qua từng sợi chỉ mỏng manh, tìm kiếm con đường chân chính.Tạ Uyên Đình để lại cho Tạ Cát tường, chính là từng đầu chỉ kia.Quyển Vinh Khánh Hoa du ký nhìn không thu hút lắm, ghi chép lại bất quá chỉ là những việc nhỏ ăn ăn uống uống, nhưng nếu cẩn thận đọc, tập hợp những chỗ đặc thù lại với nhau, manh mối vốn có sẽ càng thêm rõ ràng.Tạ Uyên Đình chính là muốn nói với nữ nhi, loại thuốc các thư sinh trúng sau khi chết năm đó, có lẽ chính là loại thuốc Tạ Cát Tường suy đoán.Triệu chứng sau khi người dùng ngưng sử dụng nó, đều được liệt kê ra rõ ràng trong mớ tin đồn vụn vặt thú vị.Từ loại thuốc này, có lẽ bọn họ có thể tìm hiểu được nguồn gốc, tìm ra Điền Chính Chân, Thu Không Mật* năm đó rốt cuộc đã đi qua nơi nào, đã tiếp xúc dạng người nào, thậm chí đã bị người nào g*t ch*t.*tên 2 thư sinh đã chết trong bản án cũ của Tạ Uyên ĐìnhBản án cũ đã qua, rốt cuộc rõ ràng lên.Giờ phút này Tạ Cát Tường chỉ cảm thấy tim đập như trống dồn, trong tai nàng chỉ có thể nghe được tiếng tim mình đập vang, thình thịch, thình thịch, khiến người không thể nào tập trung tinh thần, cũng làm người không cách nào bình tĩnh được.Thậm chí khi Triệu Thụy nói chữ “Có” kia, nàng đều không nghe được vào tai, chỉ mở to đôi mắt ngập nước, mờ mịt nhìn Triệu Thụy.Triệu Thụy duỗi tay, nhẹ nhàng búng trán nàng một chút.“Đừng vội,” Triệu Thụy nói, “Đừng vội, muội bình tĩnh lại, chúng ta mới có thể tìm được chân tướng.”Tạ Cát Tường che cái trán đau đớn, nhấp nhấp môi, rốt cuộc cười.“Được.”“Ta mới vừa nói với muội, Nghi Loan Tư đã từng ghi chép vài loại thuốc,” Triệu Thụy nói, “Có thể khiến người không thể dứt bỏ, không ăn sẽ khó chịu, kỳ thật không tính nhiều, ước chừng chỉ có năm loại.”Triệu Thụy dừng một chút, thanh âm trầm thấp: “Trong đó có ba loại, bởi vì ảnh hưởng ở tiền triều rất lớn, đã bị cấm bán, không có khả năng mua được ở chợ và hiệu thuốc, chợ đen có hay không thì không biết, nhưng bệnh trạng gây ra không giống mấy vụ án đã xảy ra cho lắm.”“Cho nên có thể loại trừ ba loại thuốc này, còn lại hai loại, một loại tên là huyễn tán, ăn vào sẽ làm người phát mộng, luôn đắm chìm trong cao hứng, nhưng một khi dừng thuốc, không quá ba ngày sẽ ho ra máu mà chết, xem ra loại thuốc này cũng không giống. Mà loại này đã sớm thất truyền, chỉ hồ sơ Nghi Loan Tư mới có ghi chép.”Tạ Cát Tường gật gật đầu, nghiêm túc nghe hắn nói.Triệu Thụy nói: “Còn có một loại, là Nghi Loan Tư thường dùng, thường sẽ trực tiếp dùng trên người phạm tội tử hình, nếu phạm nhân không chịu khai, hoặc khổ hình cũng vô dụng, mới có thể dùng loại này.”“Thuốc này gọi là Định Thần tán, sau khi phạm nhân ăn vào sẽ mơ màng hồ đồ, rất nghe lời, hỏi gì đáp nấy, chỉ là sau khi dùng quá ba lần, nếu trực tiếp ngừng thuốc, người này liền phế, không khác gì đồ ngốc.”Loại thuốc gọi là Định Thần tán hẳn là dùng để tra tấn, chỉ là nhìn công hiệu thuốc, với loại thuốc bọn họ muốn tìm lần này hẳn không phải cùng một loại.Tạ Cát Tường như suy tư gì nói: “Cách phối của mỗi loại thuốc khẳng định không giống nhau, chỉ là không biết bên trong chứa loại thảo dược gì, nếu có thể có dược liệu tương tự hẳn cũng có thể suy luận ra một chút.”Triệu Thụy gật đầu: “Lát nữa trở về Cao Đào Tư, để Hình đại nhân xem.”Tạ Cát Tường cúi đầu uống ngụm trà.Trà hoa cúc ấm áp vỗ về tâm trạng xao động của nàng, làm nàng không còn hưng phấn như vừa rồi, tâm nàng dần dần yên tĩnh lại.“Chúng ta đặt giả thiết,” Tạ Cát Tường cầm chén trà mở miệng, “Giả thiết toàn bộ vụ án chưa được phá đều có liên quan đến cùng một loại thuốc, như vậy……”Như vậy liền có thể suy đoán ra dược hiệu và triệu chứng sau khi dùng thuốc.Tạ Cát Tường nói: “Từ vụ án sớm nhất, cũng được biết là vụ án mẫu đơn cốt năm Thiên Bảo thứ mười một, Chương Diễm Nương và Thẩm Đại Thành vẫn luôn nỗ lực kiếm tiền, nhưng bọn họ lại không có tiền bạc tích lũy, vậy có thể cho rằng, bọn họ có khoản tiêu dùng dài kì, mà khoản tiêu dùng này chẳng những không thể dừng, mà còn rất sang quý hay không.”“Nếu thật sự như thế, sau khi chết thi thể hiện ra triệu chứng mẫu đơn cốt, có liên quan đến việc này không? Hung thủ căn cứ vào đây mới chọn người chết?”“Triệu chứng một, sau khi chết xương cốt hiện ra vết hằn như mẫu đơn. Triệu chứng hai, không thể ngừng dùng.”Triệu Thụy nói tiếp lời nàng: “Lúc ấy Thẩm Đại Thành chết trong ngục, đã bị trực tiếp vứt vào bãi tha ma, hiện giờ không thể khai quan nghiệm thi, không biết có phải Thẩm Đại Thành cũng trúng độc như Chương Diễm Nương hay không.”“Nếu triệu chứng một là triệu chứng được xác định, như vậy Mạnh Kế Tổ cũng là một trong những người uống thuốc, nhưng lấy tính cách Mạnh Kế Tổ, hắn tuyệt đối sẽ không ăn loại này, nhà hắn còn hài tử cần nuôi, chi tiêu lớn như thế hắn không thể gánh vác nổi, căn cứ tại đây, hoặc là trước khi tử vong hắn vừa mới ăn nhầm, còn không biết mình bị trúng độc, như vậy vì sao lại chọn xuống tay với hắn? Hay là bởi vì hắn và hung thủ có ân oán đặc thù, trước khi chết bị hung thủ mớm thuốc.”Bất luận như thế nào, hắn và hung thủ tựa hồ đều có liên hệ đặc thù.Kỳ thật đến nhà thợ trồng hoa Hàn gia tìm kiếm hỏi thăm một chuyến, bọn họ đã bước đầu cho rằng cái chết của Chương Diễm Nương và Mạnh Kế Tổ năm đó có liên quan đến Hàn Lục, chỉ là bởi vì không có manh mối, bản thân Hàn Lục mất tích, mới không thể tiếp tục điều tra.Kể từ đó, Mạnh Kế Tổ và Hàn Lục khẳng định cũng có liên hệ.Tạ Cát Tường gật gật đầu, tiếp tục nói: “Như vậy tới vụ án thứ hai, chính là vụ án thư sinh hai năm trước, lúc ấy đặc thù trên thi thể người chết lộ thực rõ, chính là đầu ngón tay phiếm hồng, hơn nữa căn cứ hồi ức của Hình đại nhân, trước khi tử vong tựa như người chết không có trúng thuốc hoặc là trúng độc, có thể cho rằng, loại thuốc này sau khi người tử vong còn có thể xâm nhập vào thi thể người chết, lúc đó mới có phản ứng đó là đầu ngón tay phiếm hồng hay không.”Bởi vì manh mối vụ án năm đó quá ít, thi thể còn mất tích, cũng không có biện pháp điều tra tiếp.Kể từ đó, liền đến vụ án Tô Hồng Tảo và người chết vô danh.Tạ Cát Tường nói: “Trước khi Tô Hồng Tảo tử vong đã run rẩy, giãy giụa, tựa hồ còn có ảo tưởng, thất khiếu xuất huyết, bộ mặt dữ tợn, đôi mắt mở to.”“Nếu Tô Hồng Tảo trúng loại thuốc này, như vậy có thể liệt kê tình trạng này vào một trong những triệu chứng, nhưng nếu như thế, Tô Hồng Tảo trúng thuốc chết, mà Chương Diễm Nương vẫn sống tốt, người trong thôn cũng chưa phát hiện dị thường, hai người bọn nàng dùng thuốc hoặc là lượng thuốc bất đồng, hoặc chính là phương thức phối thuốc khác nhau, đương nhiên, cũng có khả năng đều không phải là cùng một loại thuốc.”Tô Hồng Tảo tử vong chỉ có liên quan với người chết vô danh, xuất thân Hồng Chiêu Lâu này cũng có liên quan đến Mạnh Kế Tổ, manh mối càng sâu, càng khó phát hiện.Vụ án Tô Hồng Tảo, có lẽ cần phải điều tra riêng.Hai người xâu chuỗi lại toàn bộ manh mối một lần, đều cảm thấy nếu trong đó có một loại thuốc có tác dụng đặc thù, vậy mấy vụ án sẽ hợp lý hơn rất nhiều.Bất quá, Triệu Thụy vẫn nói: “Loại thuốc này nếu đã tồn tại nhiều năm, vì sao Nghi Loan Tư vẫn luôn không có tin tức? Bao gồm cấm quân trong Trường Tín Cung cũng không biết gì.”Loại thuốc có tác dụng khống chế người, còn lợi hại hơn so với các loại thuốc sở hữu trước đó, nếu thật sự tồn tại, về sau chắc chắn tạo thành đại loạn.Triệu Thụy khẽ nhíu mày, hắn nói: “Chờ trở lại Cao Đào Tư, muội cẩn thận miêu tả lại rõ ràng triệu chứng thuốc, lại phái giáo úy chạy đến Dược Vương Cốc, xem có thể mau chóng biết kết quả hay không.”Triệu Thụy nói: “Lát nữa ta cũng tiến cung.”Mặc kệ tin tức là thật hay giả, cũng mặc kệ bọn họ suy luận chính xác hay không, suy đoán tạm thời của vụ án nhất định bẩm báo lên Thánh Thượng đầu tiên.Tạ Cát Tường mím mím môi, không khỏi có chút lo lắng: “Thụy ca ca, đây chỉ là suy đoán của ta.”Triệu Thụy cúi đầu nhìn nàng, bỗng dưng cười.Hắn duỗi tay nhẹ nhàng nắm sa hoa trên tóc Tạ Cát Tường một cái, thấp giọng nói: “Ta tin muội.”“Hơn nữa, chuyện cũ ở Ẩn Sơn tự năm đó, vẫn cần phải hỏi lại Thánh Thượng.” Thanh âm Triệu Thụy trầm ổn, không biết vì sao lại khiến Tạ Cát Tường yên tâm lại.Tạ Cát Tường gật gật đầu: “Được, đi sớm về sớm.”* Truyện chỉ đăng tại .wattpad.com/user/nhamy111*Đến khi trở về Cao Đào Tư, Tạ Cát Tường liền múa bút thành văn, Triệu Thụy thay quan phục Giải Trãi, cũng không cưỡi ngựa, vẫn ngồi xe ngựa.Lúc này vào cung, Triệu Thụy căn bản không chờ ở Hầu Xuân đình.Hắn mới vừa được một tiểu thái giám đưa đến trước Hầu Xuân đình, Hàn An Yến đã cười tủm tỉm chờ ở nơi đó.So với lần trước gặp mặt, Hàn An Yến lại có chút gầy ốm.Trong lòng Triệu Thụy hơi trầm xuống, nhưng vẫn cười tiến ra đón: “Tổng quản mạnh khỏe.”Hàn An Yến khó khi thấy trên mặt hắn mang ý cười, nhìn so với trước kia thanh xuân anh lãng hơn rất nhiều, ngược lại cũng rất cảm khái.“Vẫn là hai nhỏ vô tư làm người thư thái.”Triệu Thụy bị lão tổng quản trêu ghẹo một câu, không khỏi có chút ngượng ngùng, vẫn đáp: “Gần đây sắp vào thu, tổng quản cẩn thận uống nhiều mứt lê, nhuận phổi.”Hàn An Yến đánh giá trên dưới hắn, thở dài: “Rốt cuộc đã biết quan tâm người khác rồi.”Vị Hàn tổng quản này nhìn hắn lớn lên, có mấy lời có thể nói ra một ít, Triệu Thụy dừng một chút, thấp giọng hỏi: “Thánh Thượng dạo này như thế nào rồi?”Loại vấn đề này, người ngoài tuyệt đối không dám hỏi.Thần sắc Hàn An Yến như thường: “Cũng tạm ổn, gần đây có thần y trên phố vào cung, cũng phải chờ xem có thể trị liệu cho Thánh Thượng được không.”Triệu Thụy hơi hơi nhíu mày: “Tổng quản…… Việc này cần phải ổn thỏa.”“Tự nhiên,” Hàn An Yến thấy hắn lo lắng cho Thiên Bảo đế, ánh mắt càng ấm áp, “Thế tử cứ yên tâm, bọn họ không dám đụng tới Thánh Thượng mảy may.”Triệu Thụy lúc này mới an tâm.Hai người bất quá chỉ nói mấy câu, thì không cần phải nhiều lời nữa, chờ đi đến thiên điện Cần Chính Điện, hai người càng đoan túc hơn.Nếu bình thường, ngày mùa hè Cần Chính Điện đều sẽ bày đồ đựng đá, đi tới đi lui đều không cảm thấy nóng bức.Nhưng mà lúc này, Triệu Thụy có thể cảm nhận được rõ ràng thiên điện oi bức, hiển nhiên, Cần Chính Điện đã không thể đặt đồ đựng đá.Triệu Thụy rũ đôi mắt xuống, lặng im không nói.Không lâu sau, từ trong chính điện truyền đến tiếng nói mơ hồ: “Vào đi.”Triệu Thụy đi theo Hàn An Yến, giống như mèo nhẹ nhàng bước vào Ngự Thư Phòng.Giờ phút này Ngự Thư Phòng quả thực giống như bếp lò.Triệu Thụy thân cường thể tráng, tuổi trẻ khí thịnh, trên người lại mặc quan phục dày nặng, đi chưa được mấy bước chân, mồ hôi đã ướt đẫm, gương mặt đỏ bừng.Hắn từ trong tay áo móc ra khăn tay, chà lau trên mặt nhẹ nhàng, sau khi thở một hơi thật dài, mới chậm rãi đứng sau bình phong khắc hoa.Giọng nói Hàn An Yến vang lên: “Bệ hạ, Triệu Vương thế tử cầu kiến.”Hắn nói xong, liền nhẹ nhàng đẩy đẩy Triệu Thụy, Triệu Thụy liền đi theo hắn vòng qua bình phong, trực tiếp quỳ xuống trước ngự án.Hoàng đế dựa ngồi ở trên long ỷ nhẹ giọng nói: “Đứng dậy đi.”Triệu Thụy đứng dậy, rũ mắt nhìn mũi chân, không dám nhìn thẳng mặt thánh thượng.“Ngươi là người trẻ tuổi, tự nhiên là sợ nóng,” giọng nói Thiên Bảo đế ôn hòa, “Cẩn Chi, lại đây đỡ trẫm đứng dậy.”Trong lòng Triệu Thụy càng trầm, hắn bước nhanh tiến lên, đôi tay cung cung kính kính nâng dưới cánh tay Thiên Bảo đế.Thiên Bảo đế quay đầu nhìn thoáng qua người thanh niên, không khỏi cười cười.Hắn đặt cánh tay mỏng gầy lạnh băng của mình trên tay người thanh niên, để hắn ta đỡ mình đứng dậy.So với trước đây, hắn cơ hồ đã không thể tự mình đi lại.Hàn An Yến đúng lúc tiến lên, đỡ lấy tay phải Thiên Bảo đế.Hai người trầm mặc nâng hắn, chờ đến trước trường kỷ ngồi xuống, Thiên Bảo đế mới nói với Triệu Thụy: “Cẩn Chi, ngồi dưới cửa sổ đi, mát mẻ chút.”Triệu Thụy mười phần động dung: “Bệ hạ.”Thiên Bảo đế vỗ vỗ tay hắn: “Hài tử ngoan, ngồi đi.”Triệu Thụy lúc này mới ngồi xuống.Đợi hắn ngồi ổn, mới phát hiện trường kỷ đã dọn sẵn nước trà và điểm tâm, thậm chí còn có một đĩa nho, từng viên nho óng ánh sáng long lanh ở trong đĩa, rất là xinh đẹp.Thiên Bảo đế cười: “Vừa rồi lão nhị mới tới, hắn thích ăn, lấy một rổ về cho tức phụ hắn, lát nữa cũng cho ngươi mang một rổ về.”Thiên Bảo đế dừng một chút, trêu ghẹo hắn: “Tuy rằng không phải tức phụ, nhưng nếu không lấy lòng, ngươi sẽ không có tức phụ.”Hắn luôn thích trêu ghẹo tiểu bối, Triệu Thụy hơi bối rối, vẫn đứng dậy tạ ơn: “Tạ bệ hạ ân thưởng.”Thiên Bảo đế cười nhìn hắn, thấy biểu tình hắn trầm ổn, không cao ngạo không nóng nảy, không khỏi cũng có chút vừa lòng.Một đời vua một đời thần, đi theo lão gia hỏa hắn, cũng tới tuổi này rồi.Thiên Bảo đế không nói mấy thứ này nữa, chỉ hỏi hắn: “Có tiến triển gì sao?”Triệu Thụy trầm mặc một lát, vẫn là hỏi: “Bệ hạ, thần muốn biết chuyện ở Ẩn Sơn tự năm đó.”Tay Thiên Bảo đế bưng chén trà hơi hơi khựng lại.Thật lâu sau, hắn mới thở dài: “Cuối cùng ngày này vẫn tới.”* Truyện chỉ đăng tại .wattpad.com/user/nhamy111*nhamy111: ui, mấy vụ án đan xen, tui edit mà tui rối rắm, hơm nào nghỉ Tết rảnh rỗi, tui làm cái sơ đồ túm tắt cho mọi người dễ hỉu hén. Ráng chờ tui 😁

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yến Kinh Khuê Sát
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...