Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yên Chi Khán Khách – Chương 5: "Bữa tối ấm áp nhà hàng xóm"

Yên Chi Khán Khách

Tác giả: Mạnh Tống
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh cửa bếp mở ra một lần nữa cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhan Ninh, người đàn ông bưng thức ăn đặt lên bàn ăn.

Nhan Ninh đứng dậy định giúp một tay nhưng Tinh Hữu đã nhanh hơn cô một bước, như một chiếc lò xo "phóng" vèo vào bếp và mang bát đũa ra.

"Chị ơi, khai tiệc thôi!"

"..."

Nhan Ninh cảm thấy khá ngại ngùng.

Cô vờ như không có chuyện gì, đi đến bàn ăn giúp nhóc tì xới cơm: "Cẩn thận nóng nhé."

"Cảm ơn chị." Tinh Hữu cười nói.

Lục Nhạn Thanh đứng ở bếp, vừa cởi tạp dề vừa quan sát động tác của cô sau đó treo tạp dề sang một bên và cũng ngồi xuống bàn ăn.

Nhan Ninh thuận tay xới cơm giúp Lục Nhạn Thanh.

"Cảm ơn." Lục Nhạn Thanh nói.

"Không có gì." Nhan Ninh theo bản năng đáp lại.

Nhan Ninh cảm thấy cuộc đối thoại này thật thú vị, chủ khách cứ như bị đảo lộn nhưng cô cũng không nói thêm những lời khách sáo nữa, cuối cùng xới cơm cho mình rồi ngồi xuống.

Lúc này tại chiếc bàn gỗ nguyên khối, Nhan Ninh và Tinh Hữu ngồi một bên, Lục Nhạn Thanh ngồi đối diện hai người.

Nhan Ninh vén mái tóc dài xõa tung ra sau tai. Sau khi người đàn ông động đũa, cô cầm thìa nếm thử một ngụm canh cá. Con cá này rõ ràng không phải cá hắc ngư, cũng không ngon bằng những loại hải sản mà Thẩm Tây Hạo vận chuyển bằng đường hàng không cho cô nhưng nhìn chung hương vị khá ổn.

Để duy trì hình ảnh tốt nhất trên màn ảnh, Nhan Ninh thường xuyên kiểm soát chế độ ăn uống nên chỉ ăn vài miếng là cô đã đặt đũa xuống.

"Chị ơi, không ngon ạ?" Tinh Hữu hỏi.

"Ngon lắm, nhưng chị no rồi." Nhan Ninh nói.

Lục Nhạn Thanh liếc nhìn sang phía đối diện, không nói gì, tiếp tục ăn cơm một cách khoan thai.

Ngồi đối diện nhau, nhất cử nhất động của đối phương đều thu vào tầm mắt. Nhan Ninh nhìn sang phía đối diện, động tác ăn cơm của anh rất đẹp mắt, nho nhã lịch sự. Cô không phải người nhiều lời, rõ ràng người đàn ông đối diện cũng vậy, nhưng ngồi cùng nhau như thế này lại không thấy gượng gạo.

Trên mặt Tinh Hữu dính hạt cơm, Nhan Ninh rút khăn giấy lau giúp cậu bé: "Có cần chị đút không?"

Nhan Ninh tưởng nhóc tì sẽ lại ngượng ngùng từ chối như lần trước, không ngờ cậu bé ngẩn ra vài giây rồi gật đầu cái rụp.

"Có ạ, em muốn chị đút!"

Nhan Ninh còn chưa kịp nói gì, Lục Nhạn Thanh đã lên tiếng: "Tự ăn đi."

Ngay lập tức, cả lớn lẫn nhỏ đều nhìn về phía Lục Nhạn Thanh, một người vẻ mặt bình thản, một người thì ấm ức thấy rõ.

"Bạn Cường Cường dưới núi đã năm tuổi rồi mà mẹ bạn ấy vẫn còn đút cơm cho bạn ấy mà..."

Nghe lời cậu bé nói, Nhan Ninh tiếp tục nhìn Lục Nhạn Thanh. Can thiệp vào việc người khác dạy con là không tốt nên cô hơi nghiêng đầu hỏi rất lịch sự: "Tôi đút cho bé được không?"

Động tác nghiêng đầu của cô khiến Lục Nhạn Thanh nhớ đến con mèo Ba Tư trắng muốt nhà họ Lục, mỗi khi muốn đòi lợi lộc gì từ tay anh, nó cũng nghiêng đầu nhìn anh như vậy, trông đặc biệt ngoan ngoãn.

"Làm phiền cô Nhan vậy." Lục Nhạn Thanh mỉm cười nói.

Nhan Ninh hiểu đây là sự đồng ý.

"Không phiền đâu, bé rất ngoan mà."

Lúc này Nhan Ninh mới dời tầm mắt khỏi người đàn ông đối diện, cô bưng bát của nhóc tì lên, gắp một miếng cá: "Há miệng nào."

Tinh Hữu rướn người về phía trước, phối hợp nhịp nhàng há to miệng: "A——"

Thịt cá không có xương nên Nhan Ninh không cần phải lọc, cô lại gắp thêm chút rau từ từ đút cho bé.

Hai má Tinh Hữu phồng lên, nói không rõ chữ: "Ngon quá đi... Chị đút ăn ngon hơn hẳn luôn!"

Nhan Ninh bật cười, vô cùng tận hưởng lời nịnh nọt của cậu nhóc. Thực ra cô không thích trẻ con lắm, trừ những đứa nghe lời và đáng yêu như thế này.

Lục Nhạn Thanh đặt đũa xuống. Hai người đối diện phối hợp ăn ý, bầu không khí ấm áp hòa hợp, tất cả đều thu vào tầm mắt anh.

Tinh Hữu ăn no rồi, Nhan Ninh lau miệng giúp bé, quay sang nhìn Lục Nhạn Thanh: "Để tôi dọn dẹp cho."

Lục Nhạn Thanh đứng dậy thu dọn bát đũa: "Cô Nhan là khách mà."

Nhan Ninh nhìn bóng lưng người đàn ông đi vào bếp, đúng là người có giáo dưỡng tốt, chẳng giống thương gia trà chút nào mà giống một giáo sư đại học nho nhã hơn.

Lục Nhạn Thanh cho bát đĩa vào máy rửa bát, đang dọn dẹp mặt bàn thì Tinh Hữu đột nhiên xuất hiện bám vào chân anh: "Chú ơi, cháu muốn sang nhà chị bên cạnh chơi một lát, tí nữa cháu về ngay ạ."

"Đi đi, phải ngoan đấy nhé."

"Cháu biết rồi ạ!"

Tinh Hữu quay người chạy ra khỏi bếp, nắm tay Nhan Ninh rời đi.

Tinh Hữu lấy ra một bộ tranh ghép hình trải đầy phòng khách của Nhan Ninh, vừa ghép vừa giới thiệu cho cô, cái miệng nhỏ nhắn líu lo không ngừng.

Nhan Ninh ngồi thẫn thờ trên thảm, tay chống vào sofa. Cô nhìn đứa trẻ trước mặt, suy nghĩ bất chợt trôi về vài năm trước.

Khi đó cô đã nổi tiếng đến mức nhà nhà đều biết. Có lần sau khi kết thúc sự kiện, xe công vụ đi ngang qua khu vui chơi, cô lỡ nhìn thêm vài cái. Ngày hôm sau, Thẩm Tây Hạo đã bao trọn khu vui chơi lớn nhất Yến Thành, đưa cô đi chơi từ sáng sớm đến tận hoàng hôn.

Khu vui chơi ngày hôm đó ngoài nhân viên ra thì chỉ có hai người bọn họ. Khi đi ngang qua một vài trò chơi dành cho gia đình, Thẩm Tây Hạo đã nói với cô ——

Nhan Ninh, sau này con của chúng ta phải giống em nhé.

Nhan Ninh nhắm nghiền mắt lại. Những năm gần đây, những mảnh ký ức ngọt ngào tương tự như vậy không còn nhiều, phải có ý thức tìm kiếm tỉ mỉ trong đống mảnh chai vỡ mới có thể nhặt ra được vài mảnh vụn.

Phải mất hai tiếng đồng hồ Tinh Hữu mới ghép xong, đoạn sau là do Nhan Ninh ghép cùng bé, nếu không thì tối nay chắc chắn không xong được. Nhưng trong suốt thời gian đó, người đàn ông nhà bên vẫn không sang tìm.

"Chị ơi, em phải về nhà đi ngủ rồi." Tinh Hữu vừa dụi mắt vừa nói.

"Được, chị tiễn em."

Nhan Ninh và Tinh Hữu cùng đi ra ngoài. Đến cổng lớn, Tinh Hữu nói: "Chị không cần tiễn nữa đâu, em tự về được mà."

Hai ngôi nhà cách nhau không xa, đèn đường cũng rất sáng. Nhan Ninh gật đầu, nhìn cậu bé chạy lon ton về nhà rồi mới quay người đi vào.

Theo từng bước chân Nhan Ninh trở lại sân vườn, sự náo nhiệt của buổi tối nay cũng ngày càng xa dần. Ánh trăng càng sáng, cái bóng trên mặt đất càng đậm, bóng hình ấy càng thêm tiêu điều.

Trở về phòng ngủ, Nhan Ninh tắm xong rồi lấy rượu ra. Đêm ở trên núi thanh tịnh, hơi men và ánh trăng cùng tích tụ lại.

Cô ngồi bệt xuống đất, những hình ảnh trong đầu từ sân khấu nhận giải đến việc các nhãn hàng hủy hợp đồng, từ tiếng đập cửa điên cuồng của phóng viên đến những lời chửi bới trên mạng, từ lời hứa của Thẩm Tây Hạo đến tin đồn của anh ta và Diệp Tư Tư...

Từng âm thanh, từng câu chữ đều nện mạnh vào tâm trí một cách vô cùng rõ ràng, đ//â//m sâu vào những dây thần kinh vốn đã tê liệt nhưng vẫn còn đau nhức của cô.

Nhan Ninh gần như thức trắng đêm, mãi đến khi trời sáng mới nhờ tác dụng của rượu mà lờ đờ chìm vào giấc ngủ. Cơn ngủ này kéo dài đến tận buổi chiều. Sau khi tỉnh dậy, cô theo thói quen đi tìm điện thoại nhưng tìm một lúc mới nhớ ra điện thoại đã bị mình ném đi rồi.

Cô nằm trên giường, vô hồn nhìn những bức thư pháp trong phòng. Đột nhiên sống những ngày cách biệt với thế giới thế này, đúng là có chút không quen.

Sau khi xuống lầu, Nhan Ninh thấy trên sofa có một chiếc áo khoác màu vàng, chắc là của nhóc tì để quên tối qua. Cô quay người đi vào nhà vệ sinh, định bụng rửa mặt xong sẽ mang sang trả cho bé.

Còn Lục Nhạn Thanh ở nhà bên cạnh sắp đón một vị khách cũng đến từ Yến Thành.

Cô ta mặc chiếc áo thắt dây ôm eo màu sâm panh, phía dưới là chân váy đuôi cá, eo thon m//ô//n//g cong, khoe trọn vóc dáng bốc lửa. Mái tóc màu nâu mật ong khiến vẻ gợi cảm lại pha thêm vài phần ngọt ngào.

Người phụ nữ bước vào sân nhà Lục Nhạn Thanh, bước chân không nhanh nhưng ánh mắt luôn dán chặt vào cánh cửa đang mở rộng.

"Cốc cốc——"

Cô ta gõ cửa một cách tượng trưng rồi chẳng đợi bên trong phản hồi đã tự ý bước vào.

Lục Nhạn Thanh đang ngồi ở phòng khách, vừa bày ra một ván cờ mới. Thấy cái bóng đang dần tiến lại gần trên mặt đất, anh ngẩng đầu, động tác trên tay khựng lại một chút.

"Thấy em, anh ngạc nhiên lắm sao?"

Cô gái mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện anh, lưng hướng về phía cửa sổ sát đất, đôi chân vắt chéo sang một bên đầy yêu kiều.

Lục Nhạn Thanh thu hồi tầm mắt, tiếp tục đánh cờ: "Về khi nào?"

"Vừa mới đến Yến Thành tối qua."

Cô ta đá văng đôi giày, đặt cánh tay lên lưng ghế sofa tùy ý chống đầu, tâm trí treo ngược cành cây nhìn Lục Nhạn Thanh đặt từng quân cờ xuống.

Ánh nắng tràn ngập trong phòng, khung cảnh thật tươi đẹp. Cô ta phác họa khuôn mặt người đàn ông trong tâm trí, dịu dàng, cẩn trọng nhưng cũng đầy tham luyến.

Bảy năm trước, cũng vào một buổi chiều nắng rực rỡ như thế này, cô ta vừa chơi bóng chày ở sân sau xong, vừa bước vào phòng khách đã thấy anh và bố đang ngồi trên sofa bàn chuyện. Thấy cô ta vào, cả hai cùng quay sang nhìn.

Dưới ánh nắng, anh khôi ngô quyến rũ đến lạ thường. Nghĩ đến bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi của mình, cô ta đứng sững lại, đỏ bừng mặt, chỉ kịp để lại một câu "Con đi thay đồ" rồi vội vã chạy lên lầu.

Sau đó cô ta nghe thấy tiếng bố cười sảng khoái bảo "Con bé lớn thật rồi", giọng nói của hai người xa dần, bước chân cô ta trên cầu thang mỗi lúc một nhanh hơn...

"Em nhớ anh." Sau một hồi lâu, cô ta khẽ nói.

Lục Nhạn Thanh rũ mắt, giọng điệu nhạt nhẽo: "Về đi."

"Sao thế? Anh vẫn muốn đuổi em ra nước ngoài à?"

Lời nói không chút gợn sóng của Lục Nhạn Thanh khiến cảm xúc của cô gái tức khắc bùng nổ.

"Ban đầu em hận bố em, tại sao lại tống em sang Mỹ. Nhưng sau đó nghĩ lại, bố yêu em như vậy, sao nỡ để em đi xa thế." Cô ta tự cười một mình, nụ cười mang theo sự giễu cợt,

"Chỉ vì em lén lút tìm đến đây mà anh nỡ để em đi biền biệt hai năm chỉ bằng một câu nói sao!"

Lục Nhạn Thanh không giải thích.

Giọng nói cô gái có chút mất kiểm soát, cô ta hít một hơi thật sâu, chớp mắt đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, giọng nói trở nên dịu dàng, ngọt ngào: "Hai năm không gặp, anh Nhạn Thanh, anh xem em có xinh hơn không?"

Cô ta rướn thẳng lưng, vuốt lọn tóc dài, để lộ vẻ thẹn thùng của một thiếu nữ, giống như muốn phô bày khía cạnh đẹp đẽ nhất của mình cho người trong mộng thấy.

Thế nhưng người đàn ông đối diện chẳng buồn ngước mắt lên.

"Lục Nhạn Thanh, anh nhìn em đi!"

Trong tiếng thét chói tai của cô gái, Lục Nhạn Thanh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, bình thản nhìn cô ta.

Mắt cô gái đỏ hoe, anh cuối cùng cũng nhìn cô ta rồi. Nhưng chợt nghĩ đến gương mặt dữ tợn của mình lúc này, cô ta liền lập tức mỉm cười. Một nụ cười dịu dàng nhưng cứng nhắc, có phần nực cười.

"Có đẹp không?"

Lục Nhạn Thanh nhìn cô ta, không nói lời nào.

Bầu không khí rơi vào bế tắc. Thấy anh mãi không lên tiếng, trái tim cô ta dần trở nên lạnh lẽo, chua chát, nhưng đột nhiên cô ta lại âm thầm cười rộ lên.

Dưới cái nhìn của Lục Nhạn Thanh, cô ta chậm rãi cởi bỏ chiếc áo thắt dây để lộ chiếc áo lót đen bên trong. Cô ta ném chiếc áo xuống đất, làn da trắng nõn được bao bọc trong sắc đen càng thêm gợi cảm, đầy khiêu khích.

"Có đẹp không?"

Lục Nhạn Thanh nhìn cô ta một cách thờ ơ, vẫn im lặng. Ngay cả mặt nước trong chén trà anh đang cầm cũng không hề dao động dù chỉ một chút.

Thấy anh vẫn lặng thinh, cô gái đưa tay ra sau lưng cởi móc khóa, chiếc áo lót thuận theo vai phải tuột xuống, không còn chút gì che chắn.

Cô ta tự biến mình thành một món đồ triển lãm tinh xảo, phô bày không chút giữ kẽ trước mặt anh. Lúc này cô ta nửa ngồi nửa nằm trên sofa, dưới ánh nắng ban trưa, trông cô ta như một món đồ sứ mềm mại.

"Có đẹp không?"

Đôi mắt thâm trầm tĩnh lặng của người đàn ông tựa như một đầm nước sâu, không rõ nông sâu cũng chẳng chút gợn sóng. Cô ta tự coi mình là vật triển lãm thì Lục Nhạn Thanh cũng giống như đang xem triển lãm. Tầm mắt anh dời xuống, quan sát phần thân trên trần trụi của cô ta.

Nhan Ninh vừa bước vào liền nhìn thấy cảnh tượng này, không, có lẽ cô còn thấy sớm hơn thế.

Cô cầm chiếc áo khoác đứng ở trong sân. Lưng ghế sofa không cao, người phụ nữ kia lại ngồi quay lưng về phía cô. Cô đã nhìn thấy đôi tay kia đưa ra sau lưng, cởi móc khóa, thấy chiếc áo lót tuột xuống, và thấy cả hình xăm con b//ư//ớ//m đỏ rực trên xương bả vai đang như muốn vỗ cánh bay đi...

Dư quang bắt gặp bóng người đột ngột xuất hiện trong sân, ánh mắt Lục Nhạn Thanh hơi lệch đi, lướt qua bờ vai trắng như tuyết của cô gái mà đặt lên người Nhan Ninh.

Ánh nắng vừa vặn dừng lại trước mặt người đàn ông vài tấc. Cô ở ngoài sáng, anh ở trong tối.

Ngăn cách bởi một người phụ nữ bán khỏa thân, ánh mắt của họ giao nhau.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: "Ảnh hậu đoạt giải, bê bối kẻ thứ ba"
Chương 2: "Trốn tránh ồn ào, đến Đồi trà Vụ Khê"
Chương 3: "Đêm sốt cao, gõ cửa hàng xóm"
Chương 4: "Thuốc đắng tình sâu, chăm sóc thầm lặng"
Chương 5: "Bữa tối ấm áp nhà hàng xóm"
Chương 6: "Cảnh tượng chướng mắt trên sofa"
Chương 7: "Tương tác gần gũi, tình cảm nảy nở"
Chương 8: "Hiểu nhau hơn, bí mật hàng xóm"
Chương 9: "Quá khứ Thẩm Tây Hạo, ghen tuông thoáng qua"
Chương 10: "Ngày tháng yên bình bên đồi trà"
Chương 11: "Áp lực scandal từ Yến Thành"
Chương 12: "Tình cảm lặng lẽ lớn dần"
Chương 13: "Tinh Hữu gắn kết hai người"
Chương 14: "Hiểu lầm nhỏ, gần nhau hơn"
Chương 15: "Người phụ nữ từ quá khứ xuất hiện"
Chương 16: "Ghen tuông và sự im lặng"
Chương 17: "Đối mặt với tin đồn cũ"
Chương 18: "Trái tim dần mở lòng"
Chương 19: "Chuyến đi đạo quán cầu duyên"
Chương 20: "Ký ức đau thương ùa về"
Chương 21: "Thương gia trà bí ẩn lộ diện"
Chương 22: "Tình cảm sâu đậm giữa mưa"
Chương 23: "Quyết định trở về Yến Thành"
Chương 24: "Đối đầu với Thẩm Tây Hạo"
Chương 25: "Sự nghiệp tan vỡ, tình yêu cứu rỗi"
Chương 26: "Tinh Hữu gọi mẹ lần đầu"
Chương 27: "Lục Nhạn Thanh lộ thân phận"
Chương 28: "Gia tộc Lục gia can thiệp"
Chương 29: "Căng thẳng với mẹ ruột"
Chương 30: "Tình yêu vượt qua thử thách"
Chương 31: "Hẹn hò bí mật ở Yến Thành"
Chương 32: "Scandal cũ bị lật lại"
Chương 33: "Diệp Tư Tư xuất hiện gây rối"
Chương 34: "Lời giải thích muộn màng"
Chương 35: "Tình cảm càng thêm vững chắc"
Chương 36: "Chuẩn bị cho tương lai"
Chương 37: "Gặp gỡ gia đình Lục gia"
Chương 38: "Áp lực từ gia tộc"
Chương 39: "Nhan Ninh kiên cường đứng dậy"
Chương 40: "Sự nghiệp hồi sinh"
Chương 41: "Hợp đồng mới và thử thách"
Chương 42: "Tình yêu thầm lặng của Lục Nhạn Thanh"
Chương 43: "Tinh Hữu thích nghi cuộc sống mới"
Chương 44: "Ngày tháng ngọt ngào bên nhau"
Chương 45: "Kỷ niệm cũ ở Vụ Khê"
Chương 46: "Lời tỏ tình chính thức"
Chương 47: "Chuẩn bị cho cầu hôn"
Chương 48: "Bất ngờ từ bạn bè"
Chương 49: "Sự ủng hộ từ Đổng Lâm"
Chương 50: "Nửa đường tình duyên"
Chương 51: "Thẩm Tây Hạo buông tay"
Chương 52: "Gia đình sum vầy đầu tiên"
Chương 53: "Kế hoạch đám cưới bí mật"
Chương 54: "Thử váy cưới và cảm xúc"
Chương 55: "Áp lực công việc cuối cùng"
Chương 56: "Tình yêu vượt thời gian"
Chương 57: "Hành trình tìm lại chính mình"
Chương 58: "Bạn bè chúc phúc"
Chương 59: "Lời hứa suốt đời"
Chương 60: "Chuẩn bị cho ngày trọng đại"
Chương 61: "Hôn lễ Trung Hoa rực rỡ"
Chương 62: "Nghi thức chứng hôn nhà thờ"
Chương 63: "Tiệc cưới hoành tráng"
Chương 64: "After party ngọt ngào"
Chương 65: "Tuần trăng mật trên đảo"
Chương 66: "Ký ức tình yêu tái hiện"
Chương 67: "Mưa tình trong hang động"
Chương 68: "Hạnh phúc bình dị hàng ngày"
Chương 69: "Tin vui mang thai"
Chương 70: "Chăm sóc vợ bầu chu đáo"
Chương 71: "Tinh Hữu làm anh trai"
Chương 72: "Sinh con trai Ký Minh"
Chương 73: "Gia đình bốn người sum vầy"
Chương 74: "Cuộc sống yên bình sau hôn nhân"
Chương 75: "Sự nghiệp Nhan Ninh tiếp tục"
Chương 76: "Lục Nhạn Thanh làm cha tốt"
Chương 77: "Kỷ niệm ngày cưới"
Chương 78: "Những bất ngờ nhỏ nhặt"
Chương 79: "Tình yêu ngày càng sâu đậm"
Chương 80: "Hành trình gia đình"
Chương 81: "Thử thách nhỏ trong hôn nhân"
Chương 82: "Tình cảm vượt qua mọi khó khăn"
Chương 83: "Kỷ niệm Vụ Khê một lần nữa"
Chương 84: "Con trai lớn lên đáng yêu"
Chương 85: "Tinh Hữu trưởng thành"
Chương 86: "Hạnh phúc viên mãn từng ngày"
Chương 87: "Lời hứa suốt đời bên nhau"
Chương 88: "Mùa xuân trong khu vườn"
Chương 89: "Gia đình quây quần ấm áp"
Chương 90: "Tình yêu bất diệt theo năm tháng"
Chương 91: "Bất ngờ tái ngộ ở Vụ Khê"
Chương 92: "Mưa rừng cuồng nhiệt"
Chương 93: "Cầu hôn dưới rạng đông"
Chương 94: "Hạnh phúc vẹn tròn"

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yên Chi Khán Khách
Chương 5: "Bữa tối ấm áp nhà hàng xóm"

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: "Bữa tối ấm áp nhà hàng xóm"
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...