Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yên Chi Khán Khách – Chương 10: "Ngày tháng yên bình bên đồi trà"

Yên Chi Khán Khách

Tác giả: Mạnh Tống
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhan Ninh nằm trên ghế bập bênh, chẳng mấy chốc đã rơi vào giấc mộng.

Trong mơ, ánh đèn lóa mắt đến mức nhức nhối. Buổi tiệc xa hoa bị vây kín bởi những dây leo kỳ quái và rắn hoa rình rập. Trên sân khấu tráng lệ, bàn tay một người đàn ông vươn về phía cô gái, tàn nhẫn xé rách quần áo cô. Cô gào thét, cầu cứu, nhưng những vị khách ăn vận lộng lẫy kia, từng gương mặt một đều biến thành loài thú ăn thịt người, họ như đang xem một vở kịch, vừa cười nói hỉ hả vừa dửng dưng quan sát...

Nhan Ninh cảm thấy mình như bị chìm sâu dưới đáy biển, bị nhốt trong một bể cá bằng thủy tinh trong suốt. Rõ ràng ánh sáng ngay trước mắt nhưng dù cô có liều mạng vươn tay ra sao cũng không thể chạm tới mặt nước.

Tiếng chửi bới ồn ào, những hình ảnh chao đảo, hơi thở cạn kiệt vì ngạt khí, và bóng tối vĩnh viễn nhấn chìm...

Trong sân, Nhan Ninh mở mắt ra mà không có dấu hiệu báo trước.

Lại là ác mộng. Giấc mơ này quen thuộc đến mức ngay từ lúc bắt đầu cô đã biết trước kết thúc. Cô nằm trên ghế, lặng lẽ nhìn những đám mây sà thấp trên bầu trời, rất lâu không cử động.

Tinh Hữu và Phác Viên đã túc trực bên ghế nằm một lúc lâu. Nhìn thấy mồ hôi trên trán Nhan Ninh, Tinh Hữu nhẹ nhàng lay cánh tay cô: "Chị ơi, chị gặp ác mộng ạ?"

"Chị ơi, chị không sao chứ?" Phác Viên giơ tay, dùng ống áo của mình lau mồ hôi cho Nhan Ninh.

Lý Minh Trí đã rời đi từ lâu. Lục Nhạn Thanh nghe thấy động tĩnh, ánh mắt khẽ liếc ra ngoài cửa sổ.

Ánh hoàng hôn muộn cùng tiếng côn trùng, c//h//i//m chóc kêu trong núi đã kéo Nhan Ninh trở về thực tại. Mọi thứ trong mơ lùi xa dần rồi biến mất hẳn.

Nhan Ninh định thần lại, mỉm cười với hai đứa trẻ: "Chị không sao."

"Chị ơi, em tặng chị một món quà nhé." Tinh Hữu như dâng bảo vật lấy từ trong người ra một chiếc vòng tay, "Đeo cái này vào sẽ không gặp ác mộng nữa đâu ạ."

Nhan Ninh liếc nhìn chiếc vòng, cười khẽ: "Lợi hại thế sao?"

"Vâng ạ!" Tinh Hữu tin sái cổ, vì đây là đồ chú tặng mà.

"Vậy em đeo giúp chị đi." Nhan Ninh không hiểu về đồ văn vật, chỉ nghĩ đây là một chiếc vòng tay bình thường, không muốn từ chối lòng tốt của cậu bé.

Nghe vậy, Tinh Hữu vui s//ư//ớ//n//g đeo vòng vào tay cho cô.

"Cảm ơn em." Nhan Ninh lại véo má cậu nhóc.

"Không có chi ạ~" Quà tặng được yêu thích làm Tinh Hữu vui hết cỡ.

"Chị ơi, em cũng có quà tặng chị nữa!" Phác Viên lên tiếng.

Tay Phác Viên còn đang cầm bút lông, mặt dính đầy mực đen. Không khó để nhận ra những chữ trên giấy trên bàn đá đều là do cậu bé viết.

"Em muốn tặng chị cái gì nào?"

"Em tặng chị lá bùa em tự vẽ ạ."

Nhan Ninh dở khóc dở cười. Ban đầu cô định trêu cậu bé viết chữ mà như vẽ bùa, hóa ra nhóc con này thực sự đang vẽ bùa thật.

"Bùa này của em có linh không đấy?"

"Linh lắm ạ!"

Nhan Ninh thấy thú vị, cô ngồi xuống: "Vậy phiền tiểu đạo trưởng Phác Viên vẽ cho chị vài lá nhé."

"Tớ cũng muốn, tớ cũng muốn nữa!" Tinh Hữu hùa theo.

"Xin hỏi thiện tín cầu gì ạ?" Phác Viên hỏi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Nhan Ninh bị bộ dạng trịnh trọng của cậu bé làm cho buồn cười: "Cầu tài."

"Dạ được, chị chờ em một xíu xiu."

Phác Viên lật cuốn bùa chú tổng hợp, lật qua lật lại rồi chọn một cái tương đối đơn giản để hạ bút.

Nhan Ninh nhìn vẻ mặt tập trung của cậu bé thấy rất hay ho. Cô vừa ăn nho vừa xem cậu vẽ. Nhóc con này rất biết cách "đơn giản hóa mọi việc", bùa trong sách có rất nhiều chữ phức tạp, cứ gặp chữ khó là cậu lại vẽ thành hình thỏi vàng.

Vài phút sau, Phác Viên thổi thổi cho khô mực rồi đưa lá bùa cho Nhan Ninh: "Tặng chị ạ."

"Cảm ơn bé cưng." Nhan Ninh mỉm cười nhận lấy, "Em vẽ thêm cho chị vài lá nữa nhé."

"Dạ chị!"

Cửa sổ đóng kín nhưng không ngăn được âm thanh từ dưới sân. Lục Nhạn Thanh ngồi trước bàn đọc sách ở tầng hai, cuốn sách trên tay đã lâu không lật trang.

Cầu tài?

"Chị ơi, chú bảo tối nay làm món ngon, chị ở lại ăn cơm tối với tụi em nha." Tinh Hữu nhiệt tình mời mọc.

Nhan Ninh hơi ngẩn ra, anh về rồi sao?

Bên cửa sổ tầng hai, Lục Nhạn Thanh thong thả tựa lưng vào ghế. Anh nhìn ra ngoài sân, thấy cô đang hướng mắt về phía phòng khách dò xét.

"Được, tối nay chị sẽ ăn thật nhiều." Nhan Ninh nói đùa.

"Không thành vấn đề ạ!" Tinh Hữu vừa nói vừa chạy biến đi, cậu nhóc vừa chạy vào nhà vừa hét lớn: "Chú ơi, tối nay nấu nhiều cơm lên nhé!"

Tinh Hữu không thấy bóng dáng Lục Nhạn Thanh đâu nhưng anh đã nghe rõ mồn một.

Sau khi hai đứa trẻ vào nhà, nụ cười trên mặt Nhan Ninh biến mất. Cô đứng dậy khỏi ghế bập bênh nhưng không vội vào phòng. Trong sân có một khóm trúc nhỏ, cô bước tới, tựa vào tường châm một điếu thuốc.

Giấc mơ lúc nãy đã xé toạc vẻ đẹp yên bình của buổi hoàng hôn kéo cô chìm dần vào bóng tối của màn đêm.

Cuốn sách trên bàn đã tự khép lại. Lục Nhạn Thanh ngồi đó, vẫn giữ nguyên tư thế cũ, thản nhiên nhìn xuống người phụ nữ phía dưới.

Chiếc váy xanh nhạt hòa lẫn với màu lá trúc. Trông cô có vẻ uể oải như một đóa hồng vừa được phác họa bằng những nét chì mỏng manh. Khói thuốc lượn lờ, nhàn nhạt, mang một vẻ đẹp bệnh hoạn và rã rời.

Nhan Ninh đứng trong sân rất lâu, bóng tối đậm dần bao trùm lấy cô, mãi cho đến khi có mùi thức ăn thơm phức bay ra, dạ dày và cơ thể cô mới tìm lại được cảm giác.

Cô bước vào phòng khách. Phác Viên đã được người ta đón về, chỉ còn mình Tinh Hữu đang ngồi ngay ngắn trên sofa xem TV. Cái dáng ngồi thẳng tắp ấy nhìn là biết học theo ai.

Nhan Ninh liếc nhìn về phía bếp rồi cũng ngồi xuống sofa. Cùng một kiểu dáng, chẳng ai nhận ra chiếc sofa dưới thân đã được thay mới.

"Chị ơi, cơm sắp chín rồi." Tinh Hữu xích lại gần Nhan Ninh.

"Em cũng biết nấu cơm sao?"

"Em biết nấu rau ạ. À đúng rồi, món rau em nấu cho chú vẫn còn ở ngoài sân!"

Lời của Nhan Ninh nhắc nhở Tinh Hữu, cậu nhóc nhảy khỏi sofa, chạy vèo ra ngoài sân. Nhan Ninh nhìn cái bóng hắt trên cửa bếp, khóe môi khẽ nhếch lên, mong là anh sẽ tự biết cách bảo trọng.

Lục Nhạn Thanh mở cửa bếp ra liền thấy ngay biểu cảm này của cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau. Dưới ánh đèn sáng rực, cơn mưa đêm đó dường như lại ập đến trước mặt, tiếng sóng biển vỗ dồn dập bên tai nhưng không gian trong nhà lại đặc biệt tĩnh lặng.

"Chú ơi, đây là món rau cháu nấu cho chú chiều nay ạ!"

Tinh Hữu bưng chiếc nồi nhỏ chạy vào, tầm mắt hai người lập tức dời đi.

Lục Nhạn Thanh nhìn món rau xanh ngắt lõng bõng nước: "Cháu nấu à?"

"Vâng ạ!" Tinh Hữu gật đầu, "Chỉ là hơi nguội một tí."

Rau trông vẫn xanh tươi, Lục Nhạn Thanh không muốn làm cậu bé mất hứng: "Đi hâm nóng lại đi."

Tinh Hữu vâng lời chạy ra sân, cắm điện tiếp tục đun.

Bên trong, Lục Nhạn Thanh bưng bát canh đã hầm xong đặt lên bàn ăn. Thấy động tác của anh, Nhan Ninh đứng dậy khỏi sofa, cũng bước vào bếp. Cô lẳng lặng đứng cạnh xem anh múc thức ăn, khi xong xuôi liền đưa hai tay ra.

Lục Nhạn Thanh cúi đầu nhìn đôi bàn tay trắng trẻo của cô rồi đưa đĩa thức ăn qua.

Cứ như vậy, Lục Nhạn Thanh múc đồ, Nhan Ninh bưng ra bàn. Hai người phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý, nhưng tuyệt nhiên không ai nói với ai câu nào.

Khi thức ăn đã chuẩn bị xong xuôi, canh rau của Tinh Hữu cũng đã nóng hổi. Trong phòng khách, ba người vẫn ngồi đúng vị trí như lần trước: Nhan Ninh và Tinh Hữu một bên, Lục Nhạn Thanh ngồi đối diện.

"Chị ơi, hôm nay em không cần chị đút đâu, chị ăn nhiều vào nhé." Tinh Hữu nói.

Nhan Ninh mỉm cười véo má cậu bé: "Được."

Cô cầm đũa, liếc nhìn các món trên bàn: thịt gà xào miếng, rau xanh xào, canh sườn hầm hoài sơn. Khẩu vị của anh thanh đạm, rất giống cô. Tinh Hữu bảo anh làm nhiều thêm một chút nhưng Nhan Ninh thấy cũng chẳng khác lần trước là bao, không rõ đây là phần cho hai người hay ba người nữa.

"Chú ơi, chú nếm thử món rau cháu nấu đi." Tinh Hữu nhìn Lục Nhạn Thanh với vẻ đầy mong đợi.

Nhan Ninh như không nghe thấy gì, tự nhiên ăn cơm. Lục Nhạn Thanh gắp một miếng, vừa mới đưa vào miệng, vị mặn, đắng và chát đã lan tỏa khắp khoang miệng. Anh theo bản năng nhìn về phía người phụ nữ đối diện, chỉ thấy cô thong thả húp canh, không hề ngẩng đầu.

"Chú ơi, ngon không ạ?" Đôi mắt Tinh Hữu sáng lấp lánh.

Lục Nhạn Thanh ăn xong, đặt đũa xuống, thản nhiên nhấp một ngụm nước: "Ngon."

"Vậy anh Trần ăn nhiều vào nhé." Nhan Ninh mỉm cười nói.

Trên bàn không có đũa dùng chung, Nhan Ninh cầm đôi đũa của Tinh Hữu, gắp thêm cho Lục Nhạn Thanh một ít rau "đặc biệt" kia.

"Không cần..."

"Đừng khách sáo mà, anh Trần."

Lời của Lục Nhạn Thanh bị cô cắt ngang. Cô cầm đôi đũa hình gấu nhỏ của Tinh Hữu, mỉm cười chắp mở đôi đũa trước mặt anh.

Thật trẻ con, láu cá, nhưng cũng thật rạng rỡ...

Thủ đoạn quá nông cạn, Lục Nhạn Thanh chẳng hề để tâm. Anh cúi đầu tiếp tục ăn cơm, chỉ là không chạm vào đĩa rau xanh trong bát nữa. Nhan Ninh nhìn động tác của anh, tâm trạng dường như tốt hơn, ăn cũng ngon miệng hơn.

"Chú ơi, cổ chú bị muỗi đốt ạ?"

Nghe thấy lời Tinh Hữu, Nhan Ninh vô tình ngước mắt lên rồi bỗng khựng lại: "Khụ khụ... khụ..."

Nhìn thấy vết tích trên cổ anh, Nhan Ninh vô tình bị sặc, cô rút tờ giấy ăn lau miệng.

"Không có." Lục Nhạn Thanh không ngẩng đầu.

"Thế là bị yêu quái cắn ạ! Phác Viên bảo với cháu trên núi có nữ yêu tinh, chuyên biến thành cô gái xinh đẹp để lừa các thư sinh, còn biết cắn người nữa! Chú ơi, hôm nay chú có đọc sách đúng không! Có phải bị nữ yêu tinh cắn không ạ?"

"Chú đừng sợ nhé, cháu có bùa Phác Viên vẽ ở đây này, tí nữa cháu đưa cho chú!"

Cả Nhan Ninh và Lục Nhạn Thanh đều không nói gì, hai người cúi đầu điềm nhiên ăn cơm. Nhưng Tinh Hữu thì đã mở được "đài phát thanh" rồi, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng không ngừng, kể từ Bạch Cốt Tinh đến Xà Tinh, từ Thủy Yêu đến Đào Hoa Yêu.

Nhan Ninh nghe một hồi bỗng thấy khá thú vị. Chân cô khẽ đung đưa, đưa qua đưa lại thế nào mà chiếc dép lê tuột ra. Bàn chân trắng trẻo nõn nà nhích về phía trước, không nặng không nhẹ nhấn ba cái lên chân người đàn ông —

Nữ. Yêu. Tinh.

Cơ thể Lục Nhạn Thanh khựng lại một chút đến mức khó lòng nhận ra. Trong dư quang của anh, khóe môi cô hơi nhếch lên, tâm trạng vui vẻ cúi đầu ăn cơm, như thể kẻ đang làm loạn trên chân anh là một ai khác vậy.

Chân Nhan Ninh không dời đi, thỉnh thoảng lại nhấn vài cái, mà Lục Nhạn Thanh từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cứ như cơ thể không hề có cảm giác.

"Mấy anh thư sinh đó đọc rõ lắm sách, rõ ràng là rất thông minh, lúc đầu thì lạnh nhạt với nữ yêu tinh nhưng về sau lại bị sắc đẹp của nữ yêu tinh làm cho mê mẩn, yêu đến chết đi sống lại, ngốc thật đấy!"

Người kể chuyện Tinh Hữu vẫn đang tiếp tục, còn kể rất ly kỳ. Độ cong trên khóe môi Nhan Ninh càng tăng lên, bàn chân mịn màng khẽ nhấn qua lớp quần tây của người đàn ông —

Lạnh. Nhạt. Với. Tôi. Chết. Đi. Sống. Lại.

"Ăn cơm đi."

Cái đài phát thanh của Tinh Hữu dừng lại, ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ."

Nhan Ninh thu chân lại, cũng ngoan ngoãn đáp theo: "Vâng ạ."

Nhan Ninh không biết là do quá đói hay do cơm anh nấu quá hợp khẩu vị, đến lúc cô ngẩng đầu lên lần nữa thì thấy cả lớn lẫn bé đều đã buông đũa, nhưng mà...

"Còn cơm không?" Cô vẫn muốn ăn thêm.

Lục Nhạn Thanh khẽ nhướn mày, liếc nhìn cái bát sạch trơn của cô: "Hết rồi."

"Được rồi."

Nhan Ninh đành lùi lại một bước, múc nốt chỗ canh sườn trong nồi đất cho sạch. Dưới ánh nhìn của Tinh Hữu, cô chậm rãi nhai kỹ rồi nhìn Lục Nhạn Thanh nói nghiêm túc: "Ngon lắm."

"Ừ." Anh có mắt, anh thấy được.

"Thế mai chị lại sang ăn nhé." Tinh Hữu nhiệt tình mời mọc.

"Vậy mai em còn kể chuyện không?"

"Có chứ ạ, em còn nhiều nhiều chuyện lắm!"

Lục Nhạn Thanh coi như không nghe thấy lời của hai người. Anh thu dọn đĩa bát mang vào bếp. Lúc này Nhan Ninh cũng ăn xong, gom nốt số bát đũa còn lại rồi đi theo vào. Trong căn bếp không có quá nhiều mùi khói lửa, Nhan Ninh xếp bát đĩa vào máy rửa bát rồi rửa tay.

Cô tựa vào bàn bếp lau khô nước trên tay, người đàn ông bên cạnh thì đang thong thả thu dọn mặt bàn. Theo động tác cúi người, chiếc áo sơ mi đen kiểu Trung hơi thắt lại, đường nét cơ thể ẩn hiện, dường như có thể thấy được rãnh xương sống. Đến khi anh xoay người lại, người ta lại bị thu hút bởi ngũ quan của anh.

Đêm đó, gió mưa dữ dội, sấm chớp đùng đoàng, sóng biển cuộn trào như một buổi cuồng hoan sảng khoái trước ngày tận thế. Họ truyền hơi thở cho nhau, hòa quyện nhiệt độ cơ thể, là mối quan hệ xa lạ nhưng lại có những tư thế thân mật.

Ánh mắt Nhan Ninh lướt qua vết tích trên cổ anh: "Ngại quá, tôi cắn hơi mạnh."

Lục Nhạn Thanh lau tay, rũ mắt nhìn cô thản nhiên: "Thủ đoạn quyến rũ đàn ông của cô Nhan không được cao minh cho lắm."

"Quyến rũ?" Nhan Ninh mỉm cười không mấy bận tâm, "Không, là tôi đang vờn anh đấy."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: "Ảnh hậu đoạt giải, bê bối kẻ thứ ba"
Chương 2: "Trốn tránh ồn ào, đến Đồi trà Vụ Khê"
Chương 3: "Đêm sốt cao, gõ cửa hàng xóm"
Chương 4: "Thuốc đắng tình sâu, chăm sóc thầm lặng"
Chương 5: "Bữa tối ấm áp nhà hàng xóm"
Chương 6: "Cảnh tượng chướng mắt trên sofa"
Chương 7: "Tương tác gần gũi, tình cảm nảy nở"
Chương 8: "Hiểu nhau hơn, bí mật hàng xóm"
Chương 9: "Quá khứ Thẩm Tây Hạo, ghen tuông thoáng qua"
Chương 10: "Ngày tháng yên bình bên đồi trà"
Chương 11: "Áp lực scandal từ Yến Thành"
Chương 12: "Tình cảm lặng lẽ lớn dần"
Chương 13: "Tinh Hữu gắn kết hai người"
Chương 14: "Hiểu lầm nhỏ, gần nhau hơn"
Chương 15: "Người phụ nữ từ quá khứ xuất hiện"
Chương 16: "Ghen tuông và sự im lặng"
Chương 17: "Đối mặt với tin đồn cũ"
Chương 18: "Trái tim dần mở lòng"
Chương 19: "Chuyến đi đạo quán cầu duyên"
Chương 20: "Ký ức đau thương ùa về"
Chương 21: "Thương gia trà bí ẩn lộ diện"
Chương 22: "Tình cảm sâu đậm giữa mưa"
Chương 23: "Quyết định trở về Yến Thành"
Chương 24: "Đối đầu với Thẩm Tây Hạo"
Chương 25: "Sự nghiệp tan vỡ, tình yêu cứu rỗi"
Chương 26: "Tinh Hữu gọi mẹ lần đầu"
Chương 27: "Lục Nhạn Thanh lộ thân phận"
Chương 28: "Gia tộc Lục gia can thiệp"
Chương 29: "Căng thẳng với mẹ ruột"
Chương 30: "Tình yêu vượt qua thử thách"
Chương 31: "Hẹn hò bí mật ở Yến Thành"
Chương 32: "Scandal cũ bị lật lại"
Chương 33: "Diệp Tư Tư xuất hiện gây rối"
Chương 34: "Lời giải thích muộn màng"
Chương 35: "Tình cảm càng thêm vững chắc"
Chương 36: "Chuẩn bị cho tương lai"
Chương 37: "Gặp gỡ gia đình Lục gia"
Chương 38: "Áp lực từ gia tộc"
Chương 39: "Nhan Ninh kiên cường đứng dậy"
Chương 40: "Sự nghiệp hồi sinh"
Chương 41: "Hợp đồng mới và thử thách"
Chương 42: "Tình yêu thầm lặng của Lục Nhạn Thanh"
Chương 43: "Tinh Hữu thích nghi cuộc sống mới"
Chương 44: "Ngày tháng ngọt ngào bên nhau"
Chương 45: "Kỷ niệm cũ ở Vụ Khê"
Chương 46: "Lời tỏ tình chính thức"
Chương 47: "Chuẩn bị cho cầu hôn"
Chương 48: "Bất ngờ từ bạn bè"
Chương 49: "Sự ủng hộ từ Đổng Lâm"
Chương 50: "Nửa đường tình duyên"
Chương 51: "Thẩm Tây Hạo buông tay"
Chương 52: "Gia đình sum vầy đầu tiên"
Chương 53: "Kế hoạch đám cưới bí mật"
Chương 54: "Thử váy cưới và cảm xúc"
Chương 55: "Áp lực công việc cuối cùng"
Chương 56: "Tình yêu vượt thời gian"
Chương 57: "Hành trình tìm lại chính mình"
Chương 58: "Bạn bè chúc phúc"
Chương 59: "Lời hứa suốt đời"
Chương 60: "Chuẩn bị cho ngày trọng đại"
Chương 61: "Hôn lễ Trung Hoa rực rỡ"
Chương 62: "Nghi thức chứng hôn nhà thờ"
Chương 63: "Tiệc cưới hoành tráng"
Chương 64: "After party ngọt ngào"
Chương 65: "Tuần trăng mật trên đảo"
Chương 66: "Ký ức tình yêu tái hiện"
Chương 67: "Mưa tình trong hang động"
Chương 68: "Hạnh phúc bình dị hàng ngày"
Chương 69: "Tin vui mang thai"
Chương 70: "Chăm sóc vợ bầu chu đáo"
Chương 71: "Tinh Hữu làm anh trai"
Chương 72: "Sinh con trai Ký Minh"
Chương 73: "Gia đình bốn người sum vầy"
Chương 74: "Cuộc sống yên bình sau hôn nhân"
Chương 75: "Sự nghiệp Nhan Ninh tiếp tục"
Chương 76: "Lục Nhạn Thanh làm cha tốt"
Chương 77: "Kỷ niệm ngày cưới"
Chương 78: "Những bất ngờ nhỏ nhặt"
Chương 79: "Tình yêu ngày càng sâu đậm"
Chương 80: "Hành trình gia đình"
Chương 81: "Thử thách nhỏ trong hôn nhân"
Chương 82: "Tình cảm vượt qua mọi khó khăn"
Chương 83: "Kỷ niệm Vụ Khê một lần nữa"
Chương 84: "Con trai lớn lên đáng yêu"
Chương 85: "Tinh Hữu trưởng thành"
Chương 86: "Hạnh phúc viên mãn từng ngày"
Chương 87: "Lời hứa suốt đời bên nhau"
Chương 88: "Mùa xuân trong khu vườn"
Chương 89: "Gia đình quây quần ấm áp"
Chương 90: "Tình yêu bất diệt theo năm tháng"
Chương 91: "Bất ngờ tái ngộ ở Vụ Khê"
Chương 92: "Mưa rừng cuồng nhiệt"
Chương 93: "Cầu hôn dưới rạng đông"
Chương 94: "Hạnh phúc vẹn tròn"

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yên Chi Khán Khách
Chương 10: "Ngày tháng yên bình bên đồi trà"

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: "Ngày tháng yên bình bên đồi trà"
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...