Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 76

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồ Thiên Tỷ mặt mũi dữ tợn, tức giận đến lồ ng ngực như sắp nổ tung.

Anh ta hét lên về phía Tần Duy: "Mày im miệng cho tao, chỉ là tên phế vật, dựa vào đâu để tranh với tao?" "Mày không đủ tư cách!"

"Nhã Tinh thích mày thì thế nào? Rồi cô ấy sẽ trở thành người phụ nữ của tao!"

"Chỉ cần chúng tao luôn bên nhau, nhất định cô ấy sẽ yêu tao!"

"Còn mày, chỉ là con cóc ghẻ!"

Mặt Tần Duy bắt đầu khó chịu, anh ta dùng sức đẩy Hồ Thiên Tỷ ra.

Hồ Thiên Tỷ không đứng vững, rầm một tiếng, va vào cửa xe Porsche ở phía sau.

Đau đớn làm cho gương mặt của anh ta nhăn nhó, cửa xe cũng bị lõm xuống một vết lớn!

Tần Duy lạnh lùng đi tới chỗ Hồ Thiên Tỷ .

Vẻ mặt âm trầm nói: "Hồ Thiên Tỷ, con mẹ mày thôi nằm mơ giữa ban ngày đi."

"Hôm nay tao cũng nói luôn, sau này mày còn dám tới tìm tao làm phiền thì đừng trách tạo ác!"

Nói xong, ánh mắt Vướng Siêu lạnh xuống.

Giơ nắm đấm đập vào xe Porsche của Hồ Thiên Tỷ gây ra tiếng nổ lớn!

Rầm một tiếng!

Toàn bộ thân xe Porsche rung chuyển, chỗ vừa đấm vào xuất hiện một vết lõm lớn.

Thấy vậy, Hồ Thiên Tỷ sợ hãi!

Cú đấm này ít nhất cũng có sức mạnh ngàn cân!

Nếu đấm vào người anh ta, đầu anh ta có thể bị đập nát mất! "Tao hy vọng mày có thể nhớ kỹ những gì tao nói!"

Nói xong, Tần Duy quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Tần Duy, vẻ mặt Hồ Thiên Tỷ ngày càng bực tức!

"Khốn nạn, tao muốn giết mày!"

"Tao thề phải gi ết chết mày!"

Hồ Thiên Tỷ phát điên, anh ta bị tên phế vật Tần Duy uy h*p!

Anh ta thề bằng bất cứ giá nào cũng phải gi ết chết tên khốn này!

Sau khi mua được thức ăn, Tần Duy đi bộ về nhà.

Thật sự Tần Duy rất cảnh giác đối với Hồ Thiên Tỷ.

Kẻ này có tính gian xảo, có thù tất báo.

Tần Duy không sợ anh ta công khai tới, chỉ sợ anh ta lén lút dùng thủ đoạn.

Ngoài ra, thế lực của nhà họ Hồ ở Trung Hải rất lớn, ngay cả nhà họ Dương cũng phải nịnh bợ.

Có thể thấy, đây là một đối thủ mạnh như thế nào.

Buổi tối.

Sau khi ăn tối xong, Tần Duy tu luyện trong phòng.

Trong thời gian này, Tần Duy nhận thấy tiến độ tu luyện ngày càng chậm, cảnh giới càng cao thì càng mất nhiều thời gian.

Hơn nữa linh khí trong trời đất quá mỏng manh, đây là nguyên nhân chính dẫn đến cảnh giới tăng lên chậm lại.

Dựa vào kinh nghiệm những ngày qua, khu vực người ở càng thưa thớt thì linh khí càng dồi dào.

Có ý tưởng, Tần Duy ra khỏi biệt thự, đón xe đi tới công viên Nam Sơn.

Công viên Nam Sơn là công viên lớn nhất ở Trung Hải có diện tích hàng ngàn mẫu, cây cối tươi tốt, mặc dù là phát triển nhân tạo, nhưng không rõ ràng.

Đi sâu bên trong công viên, Tần Duy cảm nhận được linh khí ở đó rất nhiều.

Tần Duy ngồi khoanh chân tu luyện bên cạnh một cây đại thụ đến tận sáng sớm.

Rạng sáng, Tần Duy mở mắt, thở ra một hơi khí đục.

Quả nhiên, tu luyện ở đây một buổi tối nhanh gấp mấy lần so với ở nhà.

Tần Duy đứng lên chuẩn bị rời đi.

Nhưng vừa đi được vài bước thì nghe thấy từ xa truyền đến âm thanh.

Cách đó không xa.

Có ba người đang đứng.

Hai nam một nữ.

Một ông già, một người trung niên cùng với một cô gái.

Một tiếng hét vang lên theo sau đó là ầm một tiếng, một gây đại thụ gãy đổ xuống đất. "Ông nội, cú đấm của ông ngày càng lợi hại, một đấm có thể đánh đổ một cây đại thụ"

Trên mặt cô gái tràn đầy sùng bái.

Ông già cười, lắc đầu nói: "Ông còn chưa tính là cao thủ"

Thiếu nữ hỏi: "Thế cao thủ phải là như nào ông nội?"

Ông già suy nghĩ một chút, nói: "Cao thủ là có thể đánh người khác từ xa."

Vừa dứt lười, ông ta đột nhiên cảnh giác, cau mày: "Ai?"

Ánh mắt của thiếu nữ và người đàn ông trung niên đồng thời sắc lại như dao.

Tần Duy cười trừ một tiếng, từ rừng cây đi ra, nói: "Tôi chỉ là đi ngang qua, xin lỗi đã quấy rầy"

"Đi ngang qua?"

Thiếu nữ cau mày, ai lại xuất hiện sâu trong công viên lúc năm giờ sáng chứ?

"Tháp Sắt, bắt anh ta lại!"

Thiếu nữ quát lớn.

Người đàn ông trung niên phía sau với vẻ mặt lạnh lùng, sát khí tuôn ra.

Thân thể khổng lồ như một toà tháp hướng về Tần Duy ép tới!

Sóng khí cuộn trào, năng lượng gầm thét!

Đôi mắt Tần Duy nheo lại.

Không ngờ đối phương lại muốn đánh người khi chưa nói lời nào!

Anh nắm chặt nắm đấm.

Một luồng khí thế từ trên người anh tỏa ra, đôi mắt trở nên lạnh lùng.

Ở cách đó không xa, ông già cảm nhận được luồng khí thế thì bỗng biến đổi sắc mặt.

Chợt quát lên: "Tháp Sắt, dừng tay!"

Nhưng đã không kịp!

Nắm đấm của hai người chạm vào nhau gây ra một tiếng nổ.

Âm!

Trong rừng vang lên âm thanh của sự va chạm, làm kinh động cả đàn chim.

Răng rắc!

Tiếng gãy xương vang lên, vẻ mặt của người đàn ông gọi là Tháp Sắt trở nên đau đớn.

Ông ta cảm nhận được một luồng sức mạnh to lớn như bão lũ cuốn về phía ông ta, làm gãy cổ tay ông ta trong nháy mắt!

Phut!

Ông ta phun ra máu, bị bắn bay ngược lại, ngã mạnh trên nền đất!

Những thứ này nói thì dài, nhưng thực tế diễn ra thì nhanh như chớp.

Thiếu nữ thấy vậy, vẻ mặt thay đổi.

Cô không nghĩ rằng người thần bí này có thể dùng một đấm đánh ngã Tháp Sắt.

Phải biết rằng, Tháp Sắt là một người tập võ!

Lại bị người trước mặt này dùng một đấm đánh ngã trong nháy mắt?

"Anh bạn nhỏ, dừng tay!"

Ông già sợ Tần Duy đánh tiếp, ông ta vội vàng đứng dậy, cúi đầu trước Tần Duy.

Lúc này Tần Duy mới dừng tay, nhưng vẻ mặt cực kỳ không vui.

"Tôi đã nói là đi ngang qua, các ngươi liền đánh người, đây là làm sao?"

Tần Duy nhíu mày, nói giọng lạnh lùng.

Ông già vội vàng nói: "Mong cậu chớ trách, hôm nay tôi mang cháu gái Đường An Kiều đến đây tu hành, chẳng may lại gây ra hiểu lầm, lão già này xin lỗi cậu.

Trong lòng ông ta khiếp sợ vô cùng, cho dù là chính ông ta cũng không nhìn rõ được sức mạnh cú đấm của Tần Duy!

Người trẻ tuổi này, chắc chắn không đơn giản!

Người như vậy, nếu không cần thiết, tốt nhất là không khiêu khích!

Nếu không sẽ gây ra hoạ lớn.

Đường Mộc Mộc mặt tái lại, thái độ của ông nội như thế, cho dù trong lòng không vui, cô cũng không dám nói gì.

Nghe ông lão nói vậy, Tần Duy cơ mặt giãn ra.

Không nhiều lời, Tần Duy quay người muốn rời đi.

Đột nhiên lúc này, Đường Thiên Hà nói: "Anh bạn nhỏ, xin dừng bước"

Tần Duy không vui, quay lại nhìn ông ta.

"Không đánh thì không quen biết, tôi là gia chủ Đường Môn Đường Thiên Hà, không biết cậu là?" Đường Thiên Hà nói với thái độ khiêm tốn.

Đường Môn?

Tần Duy nhíu mày, có chút quen thuộc, hình như đã nghe nói đến.

"Tôi là Tần Duy " Tần Duy gật đầu nói

Sau khi nói xong, liền tiếp tục nói: "Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước."

Vừa nói xong, lông mày Tần Duy bỗng nhiên cau lại, ánh mắt nhìn về ấn đường của Đường Thiên Hà.

Thấy được ấn đường ông ta màu đen, sợ rằng sẽ gặp tai hoạ đổ máu.

"Trong vòng ba ngày, chắc chắn ông sẽ gặp tai nạn đổ máu!"

Dứt lời, sắc mặt của Đường Thiên Hà liền biến đổi.

"Dám nguyền rủa ông nội! Ngươi muốn chết!"

Đường Mộc Mộc tức giận, nhìn chằm chằm, chuẩn bị ra tay.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...