Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 70

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe thấy những người này nói chuyện, trong lòng Tần Duy chỉ cảm thấy buồn cười lạ thường.

Bên cạnh mỗi người luôn có những người thân thích như vậy.

Luôn lấy lời hay ý đẹp là vì tốt cho người khác, đứng nói chuyện không đau lưng mà.

Khi bạn vinh quang, họ nịnh hót, sắc mặt ân cần.

Khi bạn nghèo túng, họ bỏ đá xuống giếng sau lưng, âm dương quái khí.

Mà ở trước mặt bạn, chỉ biết ngoài miệng nói hết thảy là đều vì tốt cho bạn, nhưng sau lưng lại không muốn thấy bạn sống tốt chút nào!

Trong mắt Tần Duy, Tần Mạnh Đinh, Tần Tịch Lan bọn họ chính là loại người này.

Nếu như bọn họ thật sự là vì tốt cho anh sẽ không ngay cả khi mẹ anh Lý Lục Loan đang bệnh nặng cũng không đi thăm lấy một lần.

Lại càng không ở thời điểm Tân Duy tuyệt vọng với tiền thuốc men, chỉ gom góp ra mười mấy triệu đồng.

Đây là điển hình của trước một mặt, sau lưng một mặt.

Nhìn thấy hai người Tần Duy cùng Lý Lục Loan tức giận.

Tần Mạnh Đinh cùng Tân Tịch Lan ngược lại châm chọc cười lạnh.

"Lục Loan, các cô làm như vậy cũng không có ý nghĩa gì.

Hôm nay con trai tôi được thăng chức, nể mặt tình cảm thân thích của chúng ta, tôi mới mời hai người đến ăn cơm.

"Thấy con trai cô không đi làm, tôi bảo con trai tôi giới thiệu công việc cho nó!"

"Mà các cô lại chê cái này chê cái kia, tôi khuyên các cô đừng nâng vị trí của mình lên quá cao."

Tần Mạnh Đinh trầm giọng nói.

Lý Lục Loan trầm giọng nói: "Anh hai à, nói thì chúng ta ai cũng nói được, chư vị có ý gì trong lòng tôi biết rõ ràng, không phải các người đang khi dễ hai mẹ con chúng tôi sao?"

"Lý Lục Loan tôi tuy nghèo, nhưng những năm gần đây có từng mượn qua một đồng xu các người chưa?"

"Có từng ăn miếng cơm nào của nhà mấy người chưa?"

"Các người há mồm ngậm miệng con rể tới ở rể, giới thiệu công việc vệ sinh cho con trai tôi, giáo huấn con trai tôi!"

"Tôi nói cho các người biết!"

"Các người còn không có tư cách này!"

Lý Lục Loan cũng không phải thiện nam tín nữ, nếu bà dễ bị bắt nạt như vậy, cũng sẽ không nuôi được Tần Duy lớn tới chừng này.

Người khác đều khi dễ lên trên đầu mình, còn sợ cái gì nữa?

Lời này vừa dứt, những người ở đây đều mang sắc mặt khó coi.

"Lý Lục Loan, lời này của cô có ý gì?"

"Chẳng lẽ chúng tôi nói sai sao? Tần Duy không phải là người ở rể sao?"

"Không phải nó ở nhà thất nghiệp sao?"

Tần Mạnh Đinh trầm giọng nói.

"Đúng vậy, con rể ở nhà thì con rể ở nhà thôi, còn bị người ta đuổi ra ngoài, đã vô năng như vậy rồi mà còn có gì không thể để cho người khác nói chứ?"

"Nếu nó có cốt khí như thế, tại sao phải đi đến nhà người ta ở rể như vậy?"

"Còn không phải nhìn thấy nhà họ Lâm có tiền có thế, muốn tới nịnh bợ người ta sao? Hiện tại gà bay trứng vỡ, thẹn quá hóa giận rải tức giận lên trên người chúng tôi, cô còn không biết thẹn sao?"

Vẻ mặt Tần Tịch Lan châm chọc cười lạnh.

"Cô! Cô câm miệng đi!"

Lý Lục Loan tức giận đến mức ngực phập phồng không yên, người khác nói bà thì được, nhưng bà nhất quyết không cho phép người khác nói con trai bà!

"Tại sao tôi phải ngậm miệng, miệng mọc trên người tôi, tôi muốn nói thì nói đó"

Tần Tịch Lan cười lạnh không ngừng.

"Thím à, không phải cháu nói thím chứ, thím quá nuông chiều Tần Duy rồi, làm nhân viên vệ sinh thì đã sao? Một tháng mười lăm mười sáu triệu đó, kiếm tiền khó như vậy, có thể có tiền lương đã không tệ rồi."

"Bây giờ tôi thăng chức mới có quyền hạn này, đổi lại là người khác, muốn vào cũng không vào được đâu!"

Sau khi Tần Phúc Tài nói xong bèn cười lạnh Tần Duy nói: "Tần Duy, loại người ham ăn biếng làm như anh tôi gặp nhiều rồi"

"Tiền nhiều kiếm không được, tiền ít không muốn kiếm, quanh đi quẩn lại, tôi thấy ấy hả, anh nhất định phải làm một tên phế vật cả đời này rồi!"

Ánh mắt Tần Duy lạnh như băng, trầm giọng nói: "Tần Phúc Tài! Chuyện của tôi còn không tới phiên cậu quản!"

"Ơ, còn tức giận cơ đấy, anh cho rằng tôi sợ anh sao?"

"Tôi nói cho anh biết, tôi năm nay hai mươi bốn tuổi, có nhà có xe, tiền lương mỗi tháng hai ba trăm triệu, muốn sống cuộc sống thế nào thì sống thế ấy"

"Mà anh chỉ là một tên ăn bám phế vật mà thôi, hiện tại nhà họ Lâm đã đá anh đi, tôi xem còn có ai nuôi anh được nữa!"

Ánh mắt Tần Duy càng thêm rét lạnh.

Anh nhìn chằm chằm vào mấy người bọn họ, đột nhiên phá lên cười châm biếm: "Nói trắng ra, không phải là các người thấy nhà chúng tôi không tiền không thế, cảm thấy chúng tôi dễ bắt nạt chứ gì, có phải bắt nạt một nhà này, các ngươi đặc biệt có cảm giác thành tựu không?"

Tần Phúc Tài cười lạnh: "Anh cũng đừng tự cho là đúng, loại phế vật như anh, tôi căn bản không để vào mắt"

"Vậy sao?"

Tần Duy cười cười, không nói gì.

Anh lấy di động ra, gọi điện thoại cho Trần Tứ Hải.

Lần trước ở Tiên Cư Các anh có thêm số điện thoại của Trần Tứ Hải.

Rất nhanh, điện thoại đã thông.

Văn phòng chủ tịch thương hội Tứ Hải.

Trần Tứ Hải nhìn thấy điện thoại của Tần Duy, sắc mặt nhất thời kích động.

Ông cầm điện thoại lên bằng hai tay, vẻ mặt cung kính nói: "Tiểu thiếu gia, cậu gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì sao?"

"Bây giờ tôi đang ở khách sạn Tam Sinh, ông phái người tới đón tôi đi"

Sau khi Tần Duy nói xong bèn cúp điện thoại.

Nghe được lời này, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt quái dị.

Rất nhanh đã vang lên trận cười to.

"Tần Duy, anh gọi điện thoại bảo ai tới đón anh thế?"

"Cười chết tôi rồi, chẳng lẽ còn là tài xế của anh sao?"

Tần Phúc Tài cười đến nước mắt cũng thiếu chút nữa chảy ra.

Tần Mạnh Đinh cũng châm biếm nói: "Lý Lục Loan, tôi thấy con trai này của cô không kiếm được tiền, nhưng ra vẻ lại rất giỏi đó!"

"Ha ha ha ha, cậu sẽ không gọi điện thoại cho tài xế taxi đấy chứ.

"Còn cho người tới đón cậu, cậu cho rằng như vậy có thể khiến chúng tôi coi trọng cậu hơn sao?"

"Trong mắt chúng tôi, ngược lại càng làm cho người ta khinh thường cậu thêm!"

Tần Tịch Lan vẻ mặt khinh bỉ.

Những người khác cũng đều nhao nhao như thế.

Trong mắt bọn họ, Tần Duy thật sự là quá biết giả bộ.

Ngay cả Lý Lục Loan cũng không rõ Tần Duy muốn làm gì.

"Con trai, chúng ta đi thôi"

Lý Lục Loan cảm thấy không cần thiết ở lại chỗ này, bà bèn lôi kéo Tần Duy muốn đi.

Tần Duy cười lạnh: "Mẹ, bọn họ không phải giỏi lắm sao?"

"Không phải rất thích nhìn trò cười của chúng ta sao?"

"Được, để cho bọn họ nhìn đi, tốt nhất là nhìn cho đã!"

"Nhưng mà.."

Lý Lục Loan muốn nói gì đó nhưng vẫn nhịn xuống.

Con trai ở hoa viên ven sông cũng có thể lấy được biệt thự lớn, chút chuyện này có gì không thể tin tưởng được chứ?

"Tần Duy, cậu cứ tiếp tục giả bộ đi, tôi muốn xem cậu muốn giả bộ đến khi nào!"

"Ở đây đều là thân thích, đến lúc đó bị vả mặt, xem cậu nên để mặt mũi ở đâu!"

Vừa dứt lời!

Ngoài cửa khách sạn bỗng nhiên vang lên tiếng nổ vang!

Đây là tiếng nổ vang đặc biệt của những chiếc xe sang trọng.

Quay lại nhìn.

Chỉ thấy từng chiếc xe Rolls Royce màu đen dừng ở ven đường!

Cửa xe mở ra, từng hàng đàn ông mặc trang phục màu đen, đeo kính râm từ trong xe đi ra!

Thấy trận thế này.

Đám người Tần Phúc Tài, Tần Mạnh Đinh Tần Tịch Lan ai nấy đều vô cùng khiếp sợ.

"Trời ạ, đây đều là xe Rolls Royce! Mỗi một chiếc đều phải hơn ba mươi tỷ đấy!"

Tần Phúc Tài khiếp sợ nói.

"Hơn nữa đây còn là đoàn xe, thật hâm mộ quá đi mất! Có thể có được hàng người phô trương này, khẳng định là nhân vật tầm cỡ cực kỳ!" Triệu Đường Ân cũng đầy vẻ hâm mộ.

"Nói nhảm, nói không chừng có thiếu gia của đại gia tộc nào đó ra khỏi cửa, toàn bộ Trung Hải này, người có thể hưởng thụ đãi ngộ này cũng không được mấy người!" "Cũng không biết là thiếu gia nhà ai đây?"

Tần Mạnh Đinh cũng mang vẻ mặt đầy hâm mộ.

Loại cuộc sống xa hoa này, cả đời này ông ta cũng không dám nghĩ tới.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...