Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 67

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt tên đàn ông tóc xanh dữ tợn, hiển nhiên đã có chút thẹn quá hóa giận.

Hắn ta không ngờ Dương Nhã Tinh còn dám cắn hắn ta.

"Thả tôi ra! Tên khốn kiếp!"

"Anh muốn làm gì!"

"Cứu mạng!"

Dương Nhã Tinh mặc dù uống say nhưng vẫn còn lý trí, cô biết mình đã đụng phải sắc lang!

"Cô kêu đi, ở chỗ này cho dù cô có kêu rách cổ họng cũng vô dụng thôi!"

Tên tóc xanh nhe răng cười, đưa tay muốn ôm Dương Nhã Tinh đi.

Nhưng Dương Nhã Tinh cực lực giãy dụa dụa, chỉ chốc lát sau, trên tay tên đàn ông tóc xanh đã bị cào rách vài lỗ.

"Mẹ nó, còn rất dữ dội đó, chờ lên trên giường rồi hi vọng cô còn có thể bảo trì như thế!"

Tên tóc xanh châm biếm một tiếng, bắt lấy hai tay Dương Nhã Tinh chuẩn bị gọi tay sai tới! "Dừng tay!"

Đúng lúc này, một tiếng quát vang lên!

Tên đàn ông tóc xanh vô thức quay đầu lại.

Nhưng vừa quay đầu lại đã thấy một nắm đấm từ nhỏ biến thành lớn mà đến

Loảng xoảng!

Hắn ta còn chưa kịp phản ứng, nắm đấm đã nện vào đầu hắn ta

Á!

Hắn ta hét thảm một tiếng, thân thể bay ngược ra sau, máu mũi chảy ròng ròng.

Người chạy tới chính là Tần Duy.

Mới vừa đi vào quán bar là anh đã thấy được một màn này.

Đầu óc Tần Duy trong nháy mắt đã nổ tung, anh xông lên không chút do dự!

"Nhã Tinh, Nhã Tinh, cô không sao chứ"

Tần Duy đánh bay tên tóc xanh bằng một quyền rồi đỡ Dương Nhã Tinh dậy.

"Chú cả!"

Nhìn thấy Tần Duy, Dương Nhã Tinh mừng rỡ.

Vẻ mặt cô vui sướng ôm lấy Tần Duy.

"Mùi rượu thật nồng quá, cô đã uống bao nhiêu rồi?"

Tần Duy nhíu mày, trầm giọng nói.

Ở không xa!

Tên tóc xanh giãy dụa từ trên mặt đất đứng lên.

Vẻ mặt hắn ta oán độc!

Mấy tay sai của hắn ta cũng đều đi tới bên cạnh hắn ta.

"Con mẹ nó, dám đánh ông đây, con mẹ nó mày chán sống rồi à!"

Vẻ mặt tóc xanh dữ tợn, cầm một chai bia chỉ vào Tần Duy với vẻ mặt đầy lửa giận.

Tần Duy cũng lạnh lùng nhìn hắn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo!

"Chú cả, hắn ta bắt nạt tôi, chú giúp tôi giáo huấn bọn chúng đi!"

Trong đôi mắt say nhập nhèm của Dương Nhã Tinh đầy phẫn nộ, chỉ vào tên tóc xanh nói.

"Cô ngồi yên đây đừng nhúc nhích"

Nói xong câu đó, Tần Duy bèn đứng lên.

Ánh mắt anh lạnh như băng đi về phía mấy tên tóc xanh.

"Cho bọn bây một cơ hội, trong vòng ba giây rời khỏi nơi này, bằng không tao sẽ không khách khí với bọn bây đâu!"

Giọng nói Tần Duy lạnh như băng, ánh mắt sắc bén, trầm giọng cảnh cáo.

"Đệt!"

"Gi ết chết hắn cho tao!"

Tóc xanh ra lệnh!

Mấy tay sai của hắn ta, người thì lấy chai bia, người thì lấy băng ghế, lấy gậy!

Vẻ mặt hung tợn vọt về phía Tần Duy!

Sắc mặt Tần Duy tỏa ra sự lạnh lẽo, anh bước về phía trước một bước.

Đột nhiên đạp ra một cước.

Binh.

Một tên đàn ông bị anh đá một cước trúng ngực, thân hình giống như diều đứt dây bay ngược ra ngoài.

Ngay sau đó, lại là một cú đá xoáy, đá trúng hàm dưới của một tên tóc đỏ khác.

Tóc đỏ kia bị đá bay lên giống như quả bóng, nhổ ra răng cửa khắp trời.

Tiếp theo, Tần Duy cầm lấy một chai bia tiện tay ném đi.

Chai bia ở giữa không trung lướt một biên độ duyên dáng, đoàng một tiếng nện vào trên đầu tên cuối cùng.

Máu chảy ròng ròng!

U đầu bể sợ!

Cuối cùng, chỉ còn lại tên đàn ông xanh kia còn đứng tại chỗ.

Thấy một màn như vậy, hắn ta biết mình đã đụng phải tấm sắt rồi.

"Nhãi ranh kia, con mẹ nó mày biết tạo là ai không?"

"Dám xen vào việc của tao, mày muốn chết sao?"

Tóc xanh vẫn kiêu ngạo như trước, vẻ mặt dữ tợn.

Bùm!

Tần Duy lười cùng nói nhảm với hắn ta, anh đá ra một cước đá hắn ta bay xa mấy mét.

Tóc xanh đau đớn lăn lộn trên mặt đất, rất nhanh hắn ta lại gian nan đứng lên.

Ánh mắt hắn ta lạnh như băng, uy h*p nói với Tần Duy: "Mẹ nó mày chờ đấy cho tao!"

Bỏ lại những lời tàn nhẫn này, hắn ta xoay người rời khỏi nơi này.

Tóc xanh vội vàng đi tới lầu hai!

Hắn ta là tay chân của quán bar này, lần này bị người ta đánh bèn muốn đi tìm người báo thù!

Hắn ta đến một phòng vip trên lầu hai.

Anh Mãnh Hổ lão đại của hắn ta đang ở trong phòng vip trái ôm phải ấp, chơi đến quên cả trời đất!

Nhìn thấy tóc xanh đột nhiên xông vào, sắc mặt gả ta cực kỳ không vui.

Trầm giọng nói: "Tóc xanh, mày đi vào làm gì, không phải tạo đã cho mày đi canh giữ địa bàn rồi sao?"

Mãnh Hổ trầm giọng nói.

Tóc xanh vội vàng nói: "Anh Hổ, phía dưới có một tên khốn gây sự trong quán bar, ra tay đánh mấy anh em chúng em, ngay cả em cũng bị đả thương!"

"Anh nhất định phải báo thù cho anh em!"

Tóc xanh nới với vẻ mặt khóc tang.

"Đối diện có bao nhiêu người?"

Mãnh Hổ nghe xong sắc mặt phát lạnh, đứng lên mặt đầy sát khí.

"Một người!"

Tóc xanh đáp.

"Cái gì? Một người?"

Mãnh Hổ hơi sững sờ, lập tức lạnh lùng nói: "Đi, con mẹ nó tao muốn nhìn xem người nào dám ở địa bàn của tao gây sự!"

Nói xong lời này, Mãnh Hổ mang theo mấy chục anh em, trùng trùng điệp điệp đi tới lầu một của quán bar.

"Cô uống nhiều rượu như vậy làm gì?"

"Hơn nữa cô còn là một cô gái, cô tới chỗ này làm gì?"

"Như vậy rất nguy hiểm, cô biết không?"

Tần Duy ngồi bên cạnh Dương Nhã Tinh, trầm giọng nói.

Cả người Dương Nhã Tinh không có sức, bây giờ hơi rượu dâng lên khiến cô nhìn cái gì cũng bị lặp bóng.

"Chú cả, anh đang lo lắng cho tôi sao?"

"Anh thích tôi đúng không, nếu không tại sao anh lại lo lắng cho tôi?"

"Anh đúng là thích tôi rồi, chú cả, anh là tên lừa đảo, rõ ràng thích tôi còn cự tuyệt tôi."

Dương Nhã Tinh nói xong, một đôi tay đã sờ lên x* n*n khuôn mặt của Tần Duy.

Tần Duy bất đắc dĩ đến cực điểm.

Cô có trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi không vậy?

Hơn nữa bình thường không phải cô rất thục nữ sao?

Bây giờ uống rượu xong, sao lại... đáng yêu như vậy chứ?

"Đừng uống nữa, tôi đưa cô về nhà"

Mà ngay lúc đó.

Tiếng bước chân dày đặc truyền đến.

Một đám đàn ông mặc đồ đen khí thế hung hăng trùng trùng điệp điệp đi đến bên này.

Dẫn đầu, rõ ràng chính là cái tên tóc xanh bị Tần Duy đánh cho một trận!

"Khốn kiếp!"

Nhìn thấy Tần Duy, sắc mặt tóc xanh lúc này trở nên dữ tợn.

"Nhãi con à, vừa rồi không phải mày rất cuồng vọng sao?"

"Hiện tại con mẹ nó mày cuồng vọng lại một lần nữa cho tao xem!"

"Hôm nay con mẹ nó nếu tao không gi ết chết mày, con mẹ nó tao sẽ quỳ xuống gọi mày là ba!"

"Tóc xanh cầm một ống thép, mặt mày đầy khí thế!"

Tên nhãi này có giỏi đánh nhau thì đã thế nào?

Hiện tại có anh Mãnh Hổ làm chỗ dựa cho hắn ta, hắn ta không sợ gì cả!

Tần Duy nhíu mày, ánh mắt lộ ra sát ý, lạnh giọng nói: "Con mẹ nó mày thật làm người ta chán ghét mà!"

"Cái đệt!"

Sắc mặt tóc xanh đầy giận dữ, hắn ta cầm ống thép trong tay chỉ vào Tần Duy.

"Đồ chó! Nếu không muốn chết, bây giờ quỳ xuống xin lỗi tao ngay!"

"Còn người phụ nữ kia, đêm nay sẽ thuộc về tao!"

"Nếu không!"

"Nếu không thì sao?"

Lúc này ánh mắt Tần Duy nhìn về phía Mãnh Hổ trong đám người, khóe miệng không khỏi lộ ra một tia cười lạnh trêu tức. "Nếu không ông đây sẽ đánh gãy tứ chi mày, cho mày muốn sống không được muốn chết không xong!"

Ánh mắt tóc xanh dữ tợn, vẻ mặt hung thần ác sát!

Nói xong lời này, hắn ta lại quay đầu nói với Mãnh Hổ: "Anh Mãnh Hổ, chính tên nhãi ranh này gây chuyện tại quán bar!"

"Anh có thấy không, tên nhãi này kiêu ngạo như vậy, rõ ràng không để anh vào mắt mà!"

"Loại người này không hung hăng cho hắn ta chút giáo huấn, hắn ta sẽ thật sự cho rằng chúng ta ăn chay sao?"

Sắc mặt tên tóc xanh âm trầm nói.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...