Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 64

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn thấy Dương Nhã Tinh, Tần Duy có chút ngoài ý muốn.

Nhưng điều khiến anh bất ngờ nhất chính là, Dương Nhã Tinh lại cùng mẹ Lý Lục Loan xuống bếp.

Bây giờ thức ăn đã nấu xong.

Thấy Tần Duy, Dương Nhã Tinh đưa tay lau tạp dề, sau đó cười nói: "Ngài Tần, anh đã về rồi."

Lý Lục Loan cũng đi ra khỏi phòng bếp, cười nói: "Duy Nhi, mau đi rửa tay ăn cơm"

Tần Duy vẻ mặt mơ hồ, sau khi rửa tay xong bèn ngồi bên cạnh bàn ăn.

Anh không khỏi hỏi: "Nhã Tinh, sao cô lại tới đây?

Dương Nhã Tinh còn chưa lên tiếng, Lý Lục Loan đã trừng mắt nhìn Tần Duy.

Không vui nói: "Con trai nói chuyện kiểu gì đó, sao Nhã Tinh không thể tới đây được."

Nghe thấy lời này, Tần Duy mặt đầy ngạc nhiên.

Từ khi nào mà mẹ mình và Dương Nhã Tinh lại thân thiết như vậy?

Dương Nhã Tinh hé miệng cười một tiếng, sau đó nói: "Ngài Tần, tôi cũng không phải không biết nhà tôi ở ngay bên cạnh, qua qua lại lại thường xuyên nên tôi và dì đã quen nhau.

"Hơn nữa dì thấy tôi ở nhà một mình bèn mời tôi tới chơi.

Lời giải thích của Dương Nhã Tinh khiến Tần Duy có chút bất ngờ.

Anh luôn cảm thấy hình như Dương Nhã Tinh cố ý.

Chẳng qua nhìn thấy hai người phụ nữ này gần gũi như thế, Tần Duy cũng không tiện nói cái gì.

Bản thân thường xuyên không ở nhà, mẹ ở trong một căn nhà lớn như vậy, gần đây lại không có một người bạn nào, nếu Dương Nhã Tinh có thể thường xuyên đến thăm mẹ.

Ngược lại anh cầu còn không được ấy chứ.

Cơm nước xong xuôi, Tần Duy thu dọn bát đũa chuẩn bị rửa chén.

Nhưng rất nhanh anh đã bị Dương Nhã Tinh đẩy ra khỏi phòng bếp, cười nói: "Anh là một người đàn ông tay chân thô kệch, loại chuyện này để tôi làm cho."

Nhưng cô là khách mà, nào có lý lẽ để khách làm việc chứ?"

Tần Duy cười nói.

"Dì đã coi tôi là con gái, chỉ có anh mới coi tôi là khách thôi!"

Dương Nhã Tinh vẻ mặt bất mãn đi vào phòng bếp.

Tần Duy đầu đầy vạch đen.

Hai người phụ nữ này đã quen thuộc đến trình độ này rồi ư?

Tần Duy bất đắc dĩ lắc đầu, anh cầm một quả táo ngồi trên sô pha.

Mà lúc này, mẹ Lý Lục Loan mang vẻ mặt mờ ám tươi cười đi tới.

"Con trai, thành thật cho mẹ, rốt cuộc con và Nhã Tinh có quan hệ gì? Quan hệ người yêu ư?"

Nhìn ngọn lửa hóng hớt đang nồng đậm của mẹ, vạch đen trên trán Tần Duy càng đậm hơn.

"Mẹ, mẹ nói bậy bạ gì vậy, con với cô ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi" Tần Duy nói.

"Thật sự chỉ là bạn bè bình thường thôi sao? Sao mẹ lại thấy không giống chứ?"

Lý Lục Loan nhíu mày, rất thất vọng.

Nói thật, bà thật sự đặc biệt thích Dương Nhã Tinh, tính cách tốt, tự nhiên hào phóng, có tri thức hiểu lễ nghĩa, tao nhã...

Đây chính là con dâu tốt đốt đèn cũng tìm không thấy đâu!

Tần Duy bất đắc dĩ lắc đầu: "Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ nhiều quá, con và Nhã Tinh chỉ là bạn bè bình thường thôi."

"Mẹ cũng đừng nói bừa, nếu không người ta sẽ bị mẹ dọa chạy mất dép đấy"

Tần Duy thật sự rất sợ mẹ nói bậy.

Quan hệ giữa anh và Dương Nhã Tinh bây giờ có chút phức tạp.

Tin tức kia bây giờ còn đang treo trên bảng tìm kiếm, nếu lại làm ra chút chuyện gì đó sẽ không dễ kết thúc.

Tần Duy có thể không quan tâm đ ến danh tiếng của mình.

Nhưng anh không thể không quan tâm đ ến danh tiếng của Nhã Tinh.

Sau khi Dương Nhã Tinh rửa bát xong, Tần Duy mời cô tản bộ trong sân.

Lý Lục Loan rất biết điều cho hai người không gian riêng.

"Ngài Tần, hình như anh không hoan nghênh tôi đến nhà anh làm khách.

Dương Nhã Tinh chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu đi về phía trước, sóng vai đi cùng Tần Duy.

Tần Duy cười nói: "Làm gì có chuyện đó"

"Trực giác của phụ nữ rất chuẩn nha

Dương Nhã Tinh quay đầu nhìn Tần Duy, cười nói.

Tần Duy vẻ mặt xấu hổ, cũng không biết nên nói cái gì.

"Ha ha, còn không phải là muốn tránh hiềm nghi sao? Tin tức kia nhất định đã mang đến cho cô không ít phiền não"

Tần Duy nói.

"Thì ra anh nói đến cái này, nhưng tôi không quan tâm, tin tức kia viết quá giả, tôi không thèm tin đâu"

"Nhưng người khác tin" Tần Duy nói.

"Đó là chuyện của người khác, liên quan gì đến tôi chứ?"

Tần Duy không nói gì.

"Nhã Tinh, thật ra không phải ý này"

Tần Duy dừng bước, trầm ngâm một lát sau đó nói: "Nhã Tinh, tôi chỉ là một người bình thường, hơn nữa lại là một người đã ly hôn, thanh danh gì gì đó, tôi đã sớm không thèm để ý đến nữa rồi"

"Nhưng cô không giống vậy, cô là thiên kim của nhà họ Dương, mỗi lời nói cử chỉ đều được mọi người chú ý, người thích cô nhiều như vậy, không thể bởi vì tôi mà hủy đi thanh danh cô"

Vẻ mặt Tần Duy trở nên nghiêm túc.

"Chẳng lẽ ngay cả chính ngài Tần cũng cho rằng mình là một người rất tệ sao?"

"Không phải, chỉ là.." Tần Duy lại không biết nên nói gì.

"Ngài Tần, đêm hôm đó khi tôi tuyên bố anh là bạn trai tôi, tất cả chuyện này đã được định trước rồi, tôi đã nghĩ tới hậu quả, nhưng tôi vẫn làm việc nghĩa không chùn bước.

"Ngài Tần, ở trong mắt tôi, anh không phải kẻ vô dụng, lại càng không phải là phế vật, trước mắt, chỉ có tôi mới phát hiện ánh sáng trên người anh, nhưng tôi biết sớm muộn gì cũng có một ngày, ánh sáng của anh sẽ bao phủ khắp thế giới!"

"Dương Nhã Tinh tôi, tin tưởng vào ánh mắt của mình!"

Những lời này làm cho Tần Duy hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Anh không ngờ trong cảm nhận của Dương Nhã Tinh, mình lại được đánh giá cao như vậy.

"Ngài Tần, nếu như anh cũng thích tôi, vậy phải dũng cảm một chút nha!"

Nói xong, Dương Nhã Tinh đi ra khỏi biệt thự.

Tần Duy sững sờ đứng đó.

Không bao lâu, mẹ Lý Lục Loan đi tới bên cạnh anh.

"Con trai, con gái người ta còn dũng cảm hơn con, con cũng đừng làm kẻ nhu nhược trong tình cảm nữa"

Lý Lục Loan nói.

"Mẹ, con vừa mới ly hôn với Lâm Nguyệt Nguyệt, hơn nữa ngay cả một công việc có thể diện cũng không có."

"Con không xứng với người ta."

Tần Duy củi đầu nói.

"Không, con trai mẹ xứng với bất cứ ai, đừng quên, mẹ con năm đó cũng là tiểu thư nhà giàu"

"Không phải cũng bị ba con theo đuổi thành công rồi sao?"

Lý Lục Loan nở nụ cười.

Người Lý Lục Loan nói chính là ba nuôi đã qua đời của Tần Duy.

Tần Duy ngẩng đầu nhìn về phía trước, phảng phất như đang ra quyết định nào đó.

"Mẹ, con biết rồi"

"Ừm, con trai, nhớ kỹ lời mẹ nói, cả đời này quan trọng nhất là làm theo trái tim của mình"

"Nhất định không nên để lại cho mình bất kỳ tiếc nuối nào, cho dù cuối cùng có thất bại đi nữa thì ít nhất cũng đã từng cố gắng." "Người chủ động theo đuổi hạnh phúc chưa bao giờ sai!"

Tần Duy gật đầu thật mạnh.

Con mẹ nó, lời này anh đã nghe lọt rồi.

Sau khi Dương Nhã Tinh rời khỏi nhà Tần Duy, cô nhận được điện thoại của ba cô, Dương Đình Lâm.

"Bây giờ con tới bổn bộ gia tộc một chuyến, có chuyện cần nói với con!"

Cúp điện thoại, sắc mặt Dương Nhã Tinh đột nhiên ảm đạm hắn.

Ánh mắt cô mệt mỏi, thở dài một tiếng: "Chuyện nên tới cuối cùng vẫn tới"

Thật sự rất không cam lòng mà!

Một chiếc Mercedes rất nhanh đã dừng lại trước mặt cô.

"Tiểu thư, lên xe đi, hiện tại tộc nhân của cả gia tộc đều đang chờ cô đấy."

Một người đàn ông vẻ mặt cung kính đi ra nói.

Sắc mặt Dương Nhã Tinh trắng bệch, cô gật gật đầu, cuối cùng ngồi vào trong xe Mercedes.

Bùm!

Động cơ gào thét, chiếc xe rời khỏi hoa viên ven sông.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...