Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 3

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng bệnh, tình trạng của Dương Thiệu Sơn đã khá hơn, ông ăn một tô mì lớn, nửa năm nay ông chưa bao giờ cảm thấy no như vậy.

"Ông nội, ông cảm thấy thế nào?" Tâm trạng Dương Nhã Tinh rất tốt, cười hỏi.

"Không tệ, ông đã khôi phục không ít khí lực, vừa rồi người thanh niên đó rất có bản lĩnh." Dương Thiệu Sơn khua tay, rất hài lòng.

"Đúng rồi, bác sĩ triệu, ông có thể giúp ông nội tôi kiểm tra cẩn thận thêm lần nữa được không?" Dương Nhã Tinh hỏi bác sĩ Triệu.

"Không thành vấn đề, cô Dương."

Bác sĩ Triệu rất ngạc nhiên, ông ấy chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy trong nhiều năm hành nghề y.

Sau khi khám xong, bác sĩ Triệu xem báo cáo khám bệnh rồi nói: "Dương lão tiên sinh, tình trạng của ông đã khá hơn nhưng khối u trong não vẫn còn đó. Tuy nhiên, nếu ông phẫu thuật với tình trạng hiện tại thì tỷ lệ thành công của phẫu thuật sẽ cao hơn so với trước đây rất nhiều, tỷ lệ thành công ít nhất sẽ là năm mươi phần trăm."

"Cái gì? Ý ông là bệnh của ông nội tôi vẫn chưa khỏi hẳn à?" Dương Nhã Tinh lại tỏ ra lo lắng.

Bác sĩ Triệu cười: "Người thanh niên vừa rồi quả thật có chút bản lĩnh, nhưng hiệu quả chữa trị của anh ta chỉ là kéo dài tuổi thọ của ông nội cô mà thôi. Căn nguyên của căn bệnh này vẫn không thể chữa khỏi, muốn thực sự chữa khỏi thì phải tiến hành phẫu thuật."

"Rủi ro khi phẫu thuật quá lớn, có còn cách nào khác không?" Dương Nhã Tinh hỏi.

"Thật xin lỗi, hiện tại phẫu thuật là biện pháp duy nhất." Bác sĩ Triệu tiếc nuối lắc đầu.

Dương Nhã Tinh đột nhiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt sáng bừng lên nói: "Vừa rồi Ngài Tần kia là một bác sĩ không tầm thường, hẳn là anh ấy có cách gì đó. Ông nội, con lập tức đi tìm anh ấy."

Bác sĩ Triệu lại cười rộ lên: "Cô Dương, tôi là bác sĩ trưởng khoa ung thư chuyên nghiệp, tôi sẽ không nói dối cô chuyện này. Người thanh niên đó mặc dù biết một số thủ đoạn bàng môn nhưng muốn chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh cứng đầu của Dương lão tiên sinh, căn bản chính là xa rời thực tế."

Dương Thiệu Sơn cũng cảm thấy bác sĩ Triệu nói có lý: "Ừ, Nhã Tinh, sống hay chết đều tùy vào vận mệnh, ông nghĩ phẫu thuật vẫn tốt hơn, ít nhất có một nửa hy vọng có thể chữa khỏi."

"Ông nội, dù thế nào đi nữa, con vẫn muốn thử một lần." Dương Nhã Tinh nói xong bèn chạy ra khỏi phòng bệnh.

Dương Thiệu Sơn lắc đầu mỉm cười.

Cô gái này từ nhỏ đã biết quan tâm đ ến mình, nhưng quan tâm quá mức sẽ loạn.

"Bác Phúc, ông bí mật bảo vệ tiểu thư, thuận tiện điều tra danh tính cùng lai lịch của thanh niên kia, cẩn thân kẻo tiểu thư bị lừa." Nụ cười của Dương Thiệu Sơn nhạt dần, ông ấy nói với một ông già mặc tây trang bên cạnh.

"Vâng thưa lão gia."

Bác Phúc kính cẩn gật đầu rồi bước ra khỏi phòng bệnh.

"Bác sĩ Triệu, khi nào Trần thần y trở về?" Dương Thiệu Sơn hỏi bác sĩ Triệu.

"Thầy tôi ngày kia sẽ trở về, tôi gọi điện thoại cho thầy ấy, hễ thầy vừa trở về sẽ sắp xếp phẫu thuật cho ông ngay." Bác sĩ Triệu vẻ mặt cung kính nói.

Mẹ của Tần Duy đang ở bệnh viện khác.

Anh bắt taxi đến bệnh viện đó.

Khi đến phòng bệnh, Lý Cẩm Mạt mẹ anh vẫn đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh.

Để không chậm trễ, Tần Duy đặt tay lên trán Lý Cẩm Mạt, nhắm mắt lại thi triển "Cửu Khiếu Y Quyết".

Trong khoảnh khắc, đã cảm thấy một sức mạnh thần bí tràn vào đầu Lý Cẩm Mạt.

Sức mạnh đó bắt đầu khơi lên sự sống mới, không ngừng chữa lành vết thương trong đầu Lý Cẩm Mạt, làm tan máu bầm và sửa chữa các tế bào thần kinh bị tổn thương.

Mấy phút sau, Tần Duy thở dài một hơi.

Anh mở mắt ra, thấy mẹ anh đã khỏi bệnh.

"Mẹ, mẹ thấy thế nào rồi?" Tần Duy vui vẻ nói khi thấy mẹ mình đã tỉnh.

"Con trai... Con trai, mẹ thấy khỏe hơn nhiều rồi."

Lý Cẩm Mạt yếu ớt mấp máy môi.

Bệnh xuất huyết não của bà đã được chữa khỏi nhưng cơ thể vẫn còn quá yếu, vẫn cần phải tĩnh dưỡng một thời gian.

"Mẹ, bệnh của mẹ vừa khỏi, tạm thời đừng nói chuyện, để con đút cho mẹ chút cháo."

Sau khi đút cho mẹ một bát cháo lớn, Lý Cẩm Mạt nhìn con trai đã sụt cân rất nhiều, đau lòng nói: "Con trai, mẹ đã làm liên lụy đến con rồi, con phải tốn rất nhiều tiền để chữa khỏi cho mẹ đúng không."

Tần Duy nắm lấy bàn tay thô ráp của Lý Cẩm Mạt, ánh mắt trở nên đỏ bừng: "Mẹ, chỉ cần mẹ khỏi bệnh, bỏ ra bao nhiêu tiền cũng đáng."

"Trong thời gian mẹ nằm viện, nhà họ Lâm đã làm khó con không ít phải không."

Lý Cẩm Mạt lo lắng nhìn con trai mình, vẻ mặt đầy đau lòng.

Bà biết con trai bà đã chịu nhiều khổ cực trong những năm qua kể từ khi gả vào nhà họ Lâm, lần này bà nhập viện, con trai bà nhất định sẽ đến nhà họ Lâm vay tiền để chữa bệnh cho mình.

Nhưng vì đức hạnh của những người trong nhà họ Lâm, con trai bà chắc chắn sẽ bị họ chế giễu và bắt nạt.

Hễ nghĩ tới con trai trung hậu lương thiện của mình lại gặp phải lũ khốn nhà họ Lâm!

Bị bắt nạt suốt hai năm ròng rã!

Nghĩ đến đây, Lý Cẩm Mạt có cảm giác như bị dao cứa vào.

"Mẹ, con và nhà họ Lâm không còn liên quan gì đến nhau nữa." Tần Duy cúi đầu, cố gắng bình tĩnh lại cảm xúc của mình.

Nhưng khi nghĩ đến tất cả những tủi nhục mà mình đã phải chịu trong nhà Lâm, Tần Duy không khỏi siết chặt nắm đấm.

Anh nhớ rõ ràng tất cả mọi chuyện.

Một ngày nào đó, anh sẽ đòi lại món nợ này không thiếu một xu!

Lý Cẩm Mạt im lặng vài giây rồi nói: "Được rồi, ly hôn là tốt rồi. Loại con dâu như vậy, loại thông gia như thế, nhà họ Tần chúng ta không thèm. Nếu như mẹ biết trước nhà họ Lâm có đức hạnh như vậy, ngay từ đầu có nói gì mẹ cũng sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này."

"Ôi chao, tất cả đều là lỗi của người ba đã chết của con, nếu ông ấy không kiên quyết để con đến ở rể, hai năm qua con đã không phải chịu đựng nhiều sỉ nhục như vậy!"

"Mẹ, chuyện này đã qua rồi, sau này chúng ta đừng nhắc tới nữa."

Để tránh nói quá nhiều sẽ k1ch thích đến mẹ, Tần Duy không nói nhiều.

Anh đứng dậy đặt bát đĩa xuống, nhưng mới đi được hai bước, anh đã phát hiện đầu óc choáng váng, hai chân mềm nhũn.

"Có vẻ như tôi đã tiêu hao quá độ."

Tần Duy lẩm bẩm một tiếng.

Hai lần điều trị liên tiếp đã khiến cơ thể anh kiệt quệ nghiêm trọng.

Nhưng vào lúc này.

Một y tá bước vào.

Giọng nói lạnh lùng nói: "Gia đình giường 302, xin hãy dọn giường ra và chuyển nó ra hành lang. Phòng bệnh hiện đang khẩn trương, sắp có bệnh nhân mới nhập viện."

Tần Duy lập tức nổi giận: "Chúng tôi đang ở đàng hoàng, dựa vào cái gì có bệnh nhân mới tiếp nhận thì bọn tôi phải dọn đi?"

Nữ y tá thờ ơ liếc nhìn Tần Duy, giọng nói lạnh lùng như máy móc: "Số dư trong thẻ bảo hiểm y tế của anh không đủ, nếu không nhanh chóng nộp thêm vào, chẳng lẽ để các anh ở miễn phí à? Coi bệnh viện là nơi tiếp nhận à?"

"Thẻ bảo hiểm y tế còn dư tiền một ngày bệnh, muốn đóng ngày mai đóng, dựa vào đâu mà bây giờ muốn đuổi chúng tôi ra ngoài?"

Vẻ mặt Tần Duy tràn ngập lửa giận.

Mặc dù bệnh của mẹ anh đã khỏi nhưng sức khỏe bà vẫn còn yếu.

Nếu di chuyển đến hành lang bệnh viện, còn không bằng về nhà tĩnh dưỡng.

"Kêu anh dời thì cứ dời đi, sao phải lắm lời như thế làm gì!"

Trên mặt y tá đầy vẻ mất kiên nhẫn, cô ta biết tình trạng bệnh của Lý Cẩm Mạt, bà bị xuất huyết não và chỉ có thể sống được vài ngày nếu không tiến hành phẫu thuật.

Hơn nữa nhìn tình hình này, sao con trai bà lại có nhiều tiền như vậy để phẫu thuật chứ?

Thay vì lãng phí giường bệnh, chi bằng kêu bọn họ chuyển ra hành lang.

"Ôi chao, đây chẳng phải là chồng cũ vô dụng của tôi sao? Mẹ anh a sắp chết rồi, sống ở đâu chẳng được? Ngay cả tiền viện phí cũng không trả nổi, anh làm con trai cũng quá mức thất bại rồi đó?"

Đúng lúc này có ba bóng người bước vào.

Tần Duy nhìn sang thì thấy đó là đám người nhà họ Lâm.

Lâm Nguyệt Nguyệt, Từ Linh, Lý Long.

Nhìn thấy ba người này, hai mắt Tần Duy lập tức đỏ ngầu.

"Các người tới đây làm gì? Tôi và các người đã không còn quan hệ gì nữa rồi, các người còn muốn đem tôi ra làm trò cười nữa ư?" Tần Duy tức giận nói, hai mắt đỏ ngầu.

"Đem anh làm trò cười? Anh cho rằng anh là cái thá gì? Đáng để chúng tôi cười nhạo sao?"

Lâm Nguyệt Nguyệt cười lạnh một tiếng rồi nói tiếp: "Mẹ tôi gần đây lượng đường trong máu hơi cao nên tôi đưa mẹ đến bệnh viện truyền mấy bình Glucose."

Nhưng Từ Linh cũng không nhìn Tần Duy lấy một cái, vẻ mặt chán ghét xua tay nói: "Được rồi được rồi, nhanh dọn giường bệnh đi! Tôi đang vội, truyền nước xong phải quay về ngay."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...