Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 170

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bởi vì vừa rồi bị đ//â//m ngã nên giờ phút này toàn thân Tần Gia Lệ rất đau nhức, trên cánh tay và đầu gối đầu bị trầy xước khiến cô ấy hơi hoa mắt chóng mặt.

Nhưng Tần Gia Lệ không dám chậm trễ, trong lúc chạy trốn khỏi sự đuổi bắt của đám người kia, cô ấy vội cầm điện thoại lên gọi cho Tần Duy.

Bấy giờ Tần Duy đang ở công viên Trung Hải để tập luyện.

Trong quá trình tập luyện, anh cảm thấy mắt phải giật rất mạnh, cứ như có điều gì đó chẳng lành sắp đến.

Không thể nào tập trung được.

Anh rất tin vào giác quan thứ sáu của mình, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.

Đúng lúc ấy, điện thoại của anh bỗng đổ chuông.

Là Tần Gia Lệ gọi tới.

Tần Duy thấy thông báo cuộc gọi thì không khỏi cau mày.

Không phải Gia Lệ đi với mẹ anh sao? Sao con bé lại gọi cho mình?

“Sao vậy Gia Lệ? Mẹ anh có đi với em không?” Tần Duy hỏi.

“Anh ơi không hay rồi, thím đang gặp chuyện, anh mau tới đi!”

Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng khóc nức nở của Tần Gia Lệ.

Tựa như một con nai con đang hoảng loạn sợ hãi.

Nghe thấy vậy sắc mặt Tần Duy thay đổi.

“Gia Lệ, em đừng lo lắng. Giờ hãy nói cho anh vị trí của em, anh sẽ qua đó ngay.”

Khi biết được vị trí chính xác, Tần Duy vội chạy ra khỏi công viên rồi bắt một chiếc taxi, nhanh chóng đến đấy.

Nhìn thấy mặt mũi Tần Gia Lệ đầy vết thương, trong lòng Tần Duy càng thêm lo lắng.

“Gia Lệ, rốt cuộc đã có chuyện gì? Mẹ anh đâu?”

Tần Duy hoảng hốt.

Tần Gia Lệ khóc nấc rồi nghẹn ngào đáp: “Vừa rồi có kẻ muốn bắt bọn em, thím vì cứu em mà đã cản đám người đó lại...

“Giờ bọn chúng đang ở đâu?”

Tần Duy lo lắng, trong lòng lại đang đầy giận dữ.

“Em dẫn anh đi!”

Tần Gia Lệ dẫn theo Tần Duy tới nơi Lý Lục Loan vừa xảy ra chuyện.

Nhưng nơi đó trừ mấy vết máu dưới đất ra thì không còn một ai hết!

"Me!"

Tần Duy gào to, đôi mắt ngày càng lạnh giá đến đáng sợ!

Anh biết, chắc chắn mẹ đã xảy ra chuyện rồi!

“Là do em, nếu không phải em thì thímai sẽ không bị bắt.

Tần Gia Lệ càng khóc lớn hơn.

Tần Duy an ủi: “Gia Lệ, chuyện nàyng không trách em được. Em mau kể lại mọi chuyện cho anh nghe, những người đó rốt cuộc là ai? Tại sao lại muốn bắt mẹ anh?”

Tần Gia Lệ thuật lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra.

Nghe xong, ánh mắt Tần Duy ngày càng buốt giá.

Anh đã hiểu, mẹ bị kẻ khác bắt cóc rồi!

Chết tiệt, rốt cuộc là kẻ nào?

Tại sao bọn chúng phải làm như thế?

Đúng lúc này, điện thoại của Tần Duy bỗng vang lên.

Anh cầm lên xem, là số lạ.

Không chút do dự, Tần Duy nhấn nút nghe.

“Ha ha ha Tần Duy, bây giờ chắc mày căm phẫn lắm đúng không? Không sai, mẹ mày đang ở trong tay tao đây!”

Bên kia điện thoại vang lên giọng nói rất ngang tàn.

Âm thanh này đã được sóng điện tử xử lý nên rất khó phân biệt là ai.

“Khốn kiếp! Thả mẹ tao ra, có bản lĩnh thì nhằm vào tao đây này!”

Tần Duy phẫn nộ gào thét.

“Ha ha, trong trò chơi lần này, mẹ mày là một nhân vật rất quan trọng, không có bà ta thì trò chơi không còn gì vui nữa rồi.”

Giọng nói bên đầume dây bên kia vừa ngông cuồng vừa xảo quyệt.

Nghe thấy thế, cơn giận dữ của Tần Duy càng tăng thêm, mặt mũi đằng đằng sát khí: “Rốt cuộc các người là ai?”

“Rốt cuộc các người muốn làm gì?”

“Tôi cảnh cáo mấy người, nếu dám làm tổn thương mẹ tôi thì tôi sẽ giết cả nhà các người!”

Giọng nói khàn khàn vang lên từ bên kia: “Tám giờ tối nay, gặp nhau ở khu nhà kho sắt phía thành Tây, không gặp không về!”

“Muốn cứu mẹ mày thì tự tới một mình, nếu không thì chờ mà nhặt xác bà ta đi!”

Nói xong, đầu bên kia lập tức cúp máy.

“Chết tiệt!”

Gương mặt Tần Duy đầy giận dữ!

Sát khí vô tận không ngừng tuôn ra.

Sắc mặt của anh trở nên cực kỳ khó coi!

Mẹ là điểm yếu của anh, là người thân thiết nhất của anh!

Anh tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào làm tổn thương bà ấy!

Sau khi đưa Tần Gia Lệ đến bệnh viện, Tần Duy mới từ từ bình tĩnh lại.

Quan tâm ắt sẽ loạn, đạo lý này anh vẫn hiểu!

Càng gặp phải việc khó thì càng phải bình tĩnh!

Mặc dù anh không biết ai là kẻ bắt cóc mẹ.

Nhưng từ đoạn đối thoại vừa rồi, anh có thể đoán được.

Bọn chúng đến với mục đích là nhằm vào Tần Duy anh!

Trầm ngâm một chút, Tần Duy bấm gọi cho Thương Hổ.

Lý Lục Loan mơ màng mở mắt. Bà ấy cảm thấy đầu đau dữ dội.

Trên mặt vẫn còn vệt máu đã khô, sắc mặt bà ấy tái nhợt, mặt mũi nhợt nhạt tiều tụy.

Trừ vết thương trên đầu ra thì toàn thân bà ấy cũng rất đau đớn, đây là do di chứng ban nãy bị ngã xe điện...

Mắt bà ấy lờ đờ, nhìn cái gì cũng thấy rất mơ hồ...

Nhưng bà ấy vẫn nhận ra mình đang bị nhốt trong một căn phòng chỉ có chút ánh sáng lờ mờ, trong đây rất ẩm ướt và còn vô cùng cũ nát.

Nhưng tay của bà ấy đã bị trói chặt lại rồi, không thể động đậy được!

Sắc mặt bà ấy đầy hoảng sợ.

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?

Cồm cộp cồm cộp...

Tiếng bước chân ngày càng đến gần.

Vì sàn nhà đã cũ kĩ nên có thể nghe được cả tiếng vụn đất.

Trong khung cảnh yên tĩnh và tối tăm này, lại càng toát lên sự kỳ lạ và đáng sợ vô cùng.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân đã ngừng lại.

Song Lý Lục Loan lại nhìn thấy có mấy bóng người mơ hồ đứng trước mặt bà ấy.

“Các người là ai, tại sao lại bắt cóc tôi!”

“Tôi không có tiền, tôi chỉ là người bình thường!”

Lý Lục Loan hét to.

Tách.

Tiếng bật đèn pin vang lên.

Tia sáng chói mắt xuyên thủng bóng tối, chiếu lên mặt Lý Lục Loan.

Lý Lục Loan vội nhắm mắt lại.

Người đàn ông cầm đèn pin trong tay ngồi xổm trước mặt Lý Lục Loan.

Khóe miệng gã lộ ra sự đùa cợt lạnh lùng: “Tôi biết bà không có tiền, tôi cũng chưa bảo là bắt cóc bà vì tiền.

Nghe xong lời ấy, vẻ mặt Lý Lục Loan chợt thay đổi: “Vậy là vì cái gì? Tôi không biết là tôi đã đắc tội ai cả!”

“Bà không đắc tội ai hết, nhưng con của bà là Tần Duy thì có đấy!”

Người đàn ông cười gắn.

“Duy Nhi!”

Đôi mắt Lý Lục Loan chợt co lại.

“Rốt cuộc mấy người là ai? Muốn làm cái gì?!”

Lý Lục Loan hét to.

Sắc mặt người đàn ông tàn nhẫn, cười khẩy: “Tôi vừa gọi cho con của bà rồi. Tôi nói cho anh ta biết giờ bà đang nằm trong tay tôi, nếu không muốn bà chết thì anh ta phải một mình đến đây cứu bà.

“Bà nghĩ sao, liệu con của bà có đến không?”

Nghe thấy vậy, đôi mắt Lý Lục Loan bỗng trợn trừng.

“Các người là lũ hèn hạ vô liêm sỉ! Con tôi sẽ không tới đâu, nó sẽ không tới!”

Tuy nói thế nhưng Lý Lục Loan biết rất rõ.

Chắc chắn Duy Nhi sẽ tới!

Nhưng đây rõ ràng là một cái bẫy.

Nếu thằng bé thực sự đến thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

"Ha ha ha ha ha ha!!!"

Người đàn ông phá lên cười.

Ánh mắt gã lạnh lẽo, khóe miệng nở nụ cười đầy gian xảo.

“Không quan tâm tới cả sống chết của mẹ mình thì có khác gì súc sinh đâu? Chẳng lẽ bà mong con trai bà là một con súc sinh à?”

Nói xong, gã lại nói tiếp: “Nhưng tôi tin là con trai bà nhất định sẽ tới.

“Đứa con trai này của bà tuy nổi danh là kẻ vô dụng nhưng hiếu thuận thế nào thì chắc bà còn hiểu rõ hơn tao”

Người đàn ông cười lạnh.

“Hay chúng ta cược xem, tôi cược con bà nhất địnhec sẽ tới cứu bà”

Ánh mắt của gã nhìn thẳng vào Lý Lục Loan.

Sắc mặt bà ấy tái nhợt.

Trong lòng thầm cầu nguyện: Duy Nhi à, con nhất định đừng tới đây!

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 170

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 170
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...