Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 152

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Long kể ngắn gọn chuyện mình bị Tần Duy đánh gãy chân cho Lý Thành Vũ biết.

“Chú ơi, tên khốn đó rất ác độc, liên tục phá hỏng chuyện tốt của cháu thì thôi đi, còn đánh gãy chân cháu, cháu không cam lòng”

“Chú, chú nhất định phải giúp cháu chuyện này!”

Mặt mày Lý Long vô cùng thảm, cầu xin Lý Thành Vũ.

Anh ta vô cùng hận Tần Duy, thật sự hận thấu xương, ước gì có thể ăn thịt anh, uống máu anh.

Nhưng đã dùng thử vô số cách, không chỉ không thể báo thù rửa hận, mà còn nhiều lần rước bực vào người!

Cuối cùng, anh ta chỉ có thể tìm chú của mình là Lý Thành Vũ để nhờ ông ta giúp đỡ.

Nghe Lý Long nói xong, Lý Thành Vũ nhíu mày, sau đó nói: “Cháu muốn xử cậu ta như thế nào?”

“Càng thảm càng tốt!”

Mặt mày Lý Long tràn đầy ý hận.

Lý Thành Vũ lập tức suy nghĩ, sau đó nói: “Chúng ta không thể vô duyên vô cớ bắt người được, nhưng nếu có lý do, vậy mọi chuyện đều dễ làm rồi.

“Bình thường khi bị bắt vào, cháu muốn đối phó cậu ta thế nào cũng được, cháu có hiểu ý của chú không?”

Lý Thanh Vũ lộ ra nụ cười nham hiểm.

Lý Long không phải tên ngốc, mặt mày anh ta rạng rỡ, ngầm hiểu rồi nói: “Chú, ý của chú là, vu oan giá họa?" “Chú không nói cái đó, nên làm thế nào thì cháu tự xem mà làm, lúc cần ra tay thì chú sẽ giúp cháu.

Lý Thanh Vũ cười nói.

Trong lòng Lý Long mừng rỡ, chỉ cần chú mình đồng ý ra tay thì mọi chuyện dễ dàng.

Sau khi thỏa thuận xong, Lý Long mặt mày kích động dẫn Lâm Nguyệt Nguyệt rời khỏi đồn cảnh sát.

“Nguyệt Nguyệt, em có nghe thấy không, chú của anh đồng ý ra tay rồi, lần này Tần Duy chết chắc!”

Lý Long kích động ôm lấy Lâm Nguyệt Nguyệt rồi hôn vài phát.

Lâm Nguyệt Nguyệt lập tức tạt một chậu nước lạnh vào Lý Long: “Anh đừng vội kích động, anh quên chú của anh đã nói với anh thế nào rồi sao?”

“Cần phải có lý do, đây cũng chính là cần nhược điểm, chúng ta phải tìm được nhược điểm này thế nào?”

Nghe Lâm Nguyệt Nguyệt nói xong, Lý Long nhíu mày.

Đột nhiên, mặt mày anh ta rạng rỡ, nói thì thầm gì đó bên tai Lâm Nguyệt Nguyệt.

Sau khi nghe xong, ánh mắt Lâm Nguyệt Nguyệt lạnh lùng: “Hay cho Lý Long anh, thế mà lại muốn hy sinh em!”

Lý Long vội vàng nói: "Vợ à, chỉ là diễn kịch mà thôi, em yên tâm, anh bảo đảm sẽ không để tên phế vật đó đụng tới một đầu ngón tay của em!”

“Tên khốn Lý Long, anh đi mà tìm người khác đi!” Lâm Nguyệt Nguyệt vô cùng tức giận.

Lý Long lại nói: “Nguyệt Nguyệt à, chẳng lẽ em không hận tên phế vật Tần Duy đó sao? Anh thật sự bị anh ta đánh gãy chân đó, hiện tại cuối cùng cũng có cơ hội báo thù, em lại muốn bỏ cuộc lùi bước hả?”

Lâm Nguyệt Nguyệt hơi không nỡ, hơn nữa cô ta thật sự hận Tần Duy thấu xương.

Cuối cùng cô ta cũng gật đầu nói: “Em đồng ý phối hợp với anh, nhưng Lý Long, em nói cho anh biết, nếu lần này lại thất bại thì em không tha cho anh đâu!”

Lý Long hưng phấn nói: “Vợ à, em cứ yên tâm đi, lần này anh chắc chắn sẽ không thất bại nữa đâu!”

“Tên khốn Tần Duy kia chắc chắn sẽ chết!”

Hôm nay Tần Duy không ra ngoài, vẫn luôn ở nhà.

Lúc ăn cơm tối, mẹ Lý Lục Loan đột nhiên nói: “Con trai à, ngày mai chính là sinh nhật của con, con có dự định gì rồi?”

Tần Duy cười nói: “Mẹ, đám người của Thương Hổ và Tứ Hải nói đã sắp xếp cho con rồi, ngày mai chúng ta cùng đi"

Lý Lục Loan gật đầu: “Ừm, đúng rồi, đến lúc đó con không được quên dẫn theo Nhã Tinh đấy, có biết không?”

“Con biết rồi mẹ” Tần Duy gật đầu.

Nói đến Dương Nhã Tinh, Lý Lục Loan lại bắt đầu buôn chuyện: “Con trai à, con và Nhã Tinh thế nào rồi?”

“Bây giờ chúng con đã ở bên nhau rồi ạ. Tần Duy trả lời.

Nghe thấy tin này, Lý Lục Loan vui mừng không khép được miệng.

Nhưng ngay sau đó, bà ấy lại có hơi lo lắng: “Mẹ rất thích con bé Nhã Tinh kia, nếu con bé có thể làm con dâu của mẹ thì mẹ vô cùng hài lòng.

“Nhưng mẹ nghe nói con bé là thiên kim tiểu thư của gia tộc lớn, chuyện đó...

“Con trai à, con đừng suy nghĩ nhiều, mẹ không có ý gì hết, chỉ là những tai nạn mà nhà họ Lâm mang tới cho chúng ta vẫn còn rành rành trước mắt, nhiều khi, hôn nhân của hai người không đơn giản vậy đâu.

Đây là nỗi băn khoăn của Lý Lục Loan.

Trước đây, Tần Duy đến nhà họ Lâm, bởi vì không môn đăng hộ đối mà nhận đủ mọi sỉ nhục.

Dù hiện tại con trai đã có chút tiền.

Nhưng chút tiền đó hoàn toàn không lọt nổi vào mắt nhà họ Dương.

Không môn đăng hộ đối, nếu hai người họ thật sự muốn ở bên nhau thì sẽ gặp phải vô số vấn đề.

Tần Duy đương nhiên biết nỗi băn khoăn của mẹ già, anh đặt đũa xuống.

Cười nói: “Mẹ à, con và Nhã Tinh là thật lòng thích nhau, con sẽ không phụ cô ấy đâu.”

“Nhưng mà người nhà con bé?” Lý Lục Loan vẫn luôn lo lắng vấn đề này.

Trước kia bà ấy cũng là con gái của gia tộc lớn.

Lúc đó bà ấy và ba nuôi của Tần Duy - Tần Lê Đán là tình đầu ý hợp nhưng lại bị gia tộc ngăn cản.

Lý Lục Loan vì muốn ở bên cạnh Tần Lê Đán mà vứt bỏ hết mọi thứ.

Mặc dù cuối cùng hai người vẫn kết hôn nhưng phải trả một cái giá cực lớn.

Bà ấy gần như cắt hết mọi liên lạc với nhà mẹ đẻ.

Bà ấy không muốn con trai lại đi vào vết xe đổ.

Tần Duy cầm tay mẹ mình rồi cười nói: “Mẹ à, con trai mẹ đã không còn là người từng tới cửa nhà họ Lâm khi xưa nữa rồi”

“Con tin con có thể khắc phục mọi khó khăn”

Tần Duy vô cùng tự tin.

Lý Lục Loan cười nói: “Con trai, mẹ tin tưởng con.

Sau khi ăn cơm xong, Tần Duy dạo bộ trong vườn hoa.

Đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại.

Cầm ra xem, thế mà lại là Lâm Nguyệt Nguyệt gọi điện tới.

Anh nhíu mày, có hơi nghi ngờ, cô ta gọi điện tới làm gì?

Nghe điện thoại, Tần Duy trầm giọng nói: “Lâm Nguyệt Nguyệt, cô gọi điện thoại cho tôi làm gì?”

Đầu dây bên kia, Lâm Nguyệt Nguyệt vừa nghe thấy giọng của Tần Duy đã thấy vô cùng hận thù.

Cuối cùng cô ta nghiến chặt răng, bình tĩnh lại.

“Tần Duy, tôi có chuyện muốn nói với anh, đêm nay anh rảnh không?”

Tần Duy càng nhíu mày chặt hơn, hỏi: “Có chuyện gì không thể nói trong điện thoại được sao?”

“Trong điện thoại không nói rõ được, Tần Duy, mặc dù chúng ta đã ly hôn nhưng anh cũng không cần phải tuyệt tình như vậy chứ, ông nội của tôi mới vừa qua đời chưa được

bao lâu đâu đấy, cho dù không nể mặt tôi thì cũng nể mặt ông nội, mà đồng ý với tôi thì có sao đâu?”

Lâm Nguyệt Nguyệt nén giận, nói.

“Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

Tần Duy có hơi mất kiên nhẫn.

“Về chuyện của ông nội tôi, anh có muốn nghe không?”

Lâm Nguyệt Nguyệt nói.

“Đêm nay mấy giờ? Ở đâu?” Tần Duy trầm giọng nói.

“Chín giờ, tôi đợi anh ở Hộp Nhạc.

Lâm Nguyệt Nguyệt nói.

“Được.”

Tần Duy cúp máy.

Mặc dù không muốn biết Lâm Nguyệt Nguyệt đang làm cái gì, nhưng nể mặt ông cụ Lâm đã mất, anh vẫn dự định đi một chuyến.

Nếu có thể, chấm dứt hoàn toàn mọi chuyện với nhà họ Lâm cũng được!

Chín giờ tối.

Tần Duy lái xe tới địa điểm Lâm Nguyệt Nguyệt đã nói.

Bên trong phòng riêng đã hẹn sẵn, anh nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyệt.

Vốn tưởng rằng có cả Lâm Thiết Hàn và Từ Linh, nhưng bất ngờ thay lại chỉ có một mình Lâm Nguyệt Nguyệt.

Lâm Nguyệt Nguyệt đã chờ từ trước, cô ta trang điểm lồng lộn, mặc một chiếc váy hở hang ôm m//ô//n//g, khi nhìn thấy Tần Duy đi vào thì tiến về phía anh.

“Chỉ một mình cô?”

Tần Duy nhìn Lâm Nguyệt Nguyệt, trầm giọng hỏi.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...