Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 116

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong bệnh viện, Lý Long đang nằm trên giường, cánh tay bị gãy nọ đã được bó bột, cả khuôn mặt sưng phù như đầu heo.

Bên trong đôi mắt tràn ngập oán hận và căm thù!

Lâm Nguyệt Nguyệt đứng bên giường với vẻ mặt khó coi. Nhìn thấy dáng vẻ này của Lý Long, vẻ mặt cô ta trở nên phức tạp khó tả.

Để chuộc lại Lý Long, nhà họ Lâm đã chắp vá lung tung mới có được chín mươi tỷ đồng để chuộc anh ta ra ngoài từ chỗ Nguyên Bưu.

Nghĩ tới đây, trong lòng Lâm Nguyệt Nguyệt lập tức nổi giận đùng đùng!

Cô ta vốn tưởng rằng sau khi cưới Lý Long, mình sẽ phất lên như diều gặp gió, nhưng thực tế thì nhà họ Lâm đã sắp tán gia bại sản rồi.

Nếu không phải vì nhà họ Lý vẫn còn giá trị thặng dư thì Lâm Nguyệt Nguyệt đã sớm đá bay Lý Long - một kẻ ăn hại, thành công thì ít mà hỏng việc thì nhiều!

Theo góc nhìn của cô ta, quả thực Lý Long còn vô dụng hơn cả Tần Duy!

Ít nhất thì trong thời điểm còn ở nhà họ Lâm, Tần Duy đã không khiến nhà họ Lâm phải tổn thất tiền của.

“Lý Long, anh đã hứa với em như thế nào? Chẳng phải anh đã nói rằng lần này tuyệt đối không có sơ hở nào sao? Tại sao bây giờ anh lại thất bại?”

Lâm Nguyệt Nguyệt hỏi bằng giọng điệu trầm thấp.

Vừa nhắc tới chuyện này, Lý Long đã lập tức oán hận đến mức suýt cắn nát răng!

“Cái tên rác rưởi kia, anh nhất định phải giết anh ta!”

“Lý Long xin thề, nếu không kết liễu anh ta thì anh sẽ không làm người!”

Nghĩ tới đủ kiểu nhục nhã trước đó, Lý Long cực kỳ phẫn nộ, nóng lòng muốn chém Tần Duy thành vạn mảnh để trút nỗi căm hờn trong lòng!

“Lý Long, anh có thể đừng khoác lác nữa được không? Không đấu thắng chính là không đấu nổi. Anh đừng viện cớ cho mình nữa!”

Sắc mặt của Lâm Nguyệt Nguyệt trở nên khó coi.

Cô ta cũng hận Tần Duy nhưng tên phế vật như Lý Long hoàn toàn không phải là đối thủ của Tần Duy. Vậy cô ta còn có thể làm gì nữa đây?

“Không, tên khốn đó chỉ may mắn mà thôi. Anh ta chỉ là một kẻ vô dụng, không quyền không thể. Anh không tin vận may sẽ luôn ưu ái anh ta đâu!”

Lý Long nghiến răng nghiến lợi.

Lâm Nguyệt Nguyệt suy nghĩ một chốc rồi hỏi: "Lý Long, không phải anh có chú hai làm thanh tra ở thành phố của chúng ta hay sao?”

“Mời chú ấy ra mặt nhé? Vậy thì còn sợ không giết được Tần Duy hay sao?”

Nghe Lâm Nguyệt Nguyệt nói như vậy, sắc mặt của Lý Long sáng rỡ.

Anh ta có một người chú ruột làm thanh tra ở đồn cảnh sát, tên là Lý Thành Vũ.

Nếu có thể thuyết phục người này đối phó với Tần Duy thì cho dù có may mắn đến đâu, Tần Duy cũng sẽ chết chắc.

“Nguyệt Nguyệt, thực ra lời em vừa nói đã nhắc nhở anh đấy. Đợi xuất viện xong, anh sẽ mời chú hai của anh xuống núi để tiêu diệt tên khốn Tần Duy này!”

Lâm Nguyệt Nguyệt nghe vậy thì vừa tươi cười vừa đáp: “Chồng à, thế thì vết thương của anh phải mau mau lành lại đi!”

Hôm nay, một chiếc xe quân dụng màu trắng lái vào vườn hoa ở ven sông, dừng lại trước cửa nhà Tần Duy.

Cửa xe mở ra, Thương Hổ từ bên trong bước ra ngoài.

Ông ấy đi tới trước căn biệt thự.

Lý Lục Loan mở cửa ra.

“Ông là ai?” Nhìn người đàn ông mặc quân phục ở trước mặt, Lý Lục Loan lộ vẻ nghi ngờ.

“Tôi tới đây để tìm Duy Nhi. Hãy nói với thằng bé rằng tôi tên là Thương Hổ.

Ông ấy trả lời.

“Mời vào, Duy Nhi đã từng kể cho tôi nghe về ông mấy lần rồi. Duy Nhi nói ông là chiến hữu của ba ruột mình.

Lý Lục Loan nhiệt tình đón Thương Hổ vào nhà.

Trong sân, Tần Duy gặp Thương Hổ.

Nhìn thấy ông ấy, vẻ mặt của anh rất bình tĩnh.

“Duy Nhi, tôi đã tìm được tư liệu của Lưu Giang mà cháu yêu cầu rồi.

Thương Hổ lấy ra một túi tài liệu rồi đưa nó cho Tần Duy.

“Cháu cảm ơn nhé.

Tần Duy nhận túi tài liệu.

“Không sao đâu, đây là chuyện mà tôi nên làm mà” Thương Hổ đáp.

Tần Duy không nói gì.

“Đúng rồi. Cháu làm việc này là vì cô bé kia của nhà họ Dương, phải không?” Thương Hổ trông có vẻ đang hỏi han vu vơ nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Tần Duy.

Anh không nói nhiều mà chỉ gật đầu.

“Duy Nhi, nếu cháu thích cô bé kia của nhà họ Dương thì tôi và Tứ Hải có thể đến nhà họ Dương để đề nghị kết tình thông gia ngay lập tức, lễ nghi chu toàn.

Ánh mắt của Thương Hổ rất trang trọng và nghiêm túc.

Chỉ cần Tần Duy gật đầu một cái mà thôi.

Ông ấy sẽ dẫn đầu Thiên Vương vệ, mang theo bảo vật quý hiếm trên đời rồi đích thân đến nhà đề nghị kết thông gia!

Nó sẽ trở thành sự kiện trọng đại của Trung Hải!

Tuy nhiên, Tần Duy lại lập tức lắc đầu từ chối.

“Không cần đâu, cháu sẽ tự xử lý ổn thỏa chuyện của mình.

“Ngoài ra, cháu không muốn người khác biết rằng cháu là con trai của vị kia”

Nghe thấy lời nói này của Tần Duy, vẻ mặt của Thương Hổ hơi ảm đạm.

Ông ấy thở dài một hơi, gật đầu rồi nói: “Cháu yên tâm đi. Nếu không có mệnh lệnh của cháu thì chúng tôi sẽ không can thiệp đâu.

“Phải rồi, thứ bảy tuần này là sinh nhật của cháu. Đến lúc đó, tôi và Trần Tứ Hải sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho cháu, hy vọng cháu có thể đến đó”

Nói xong, ông ấy lại lấy ra một hộp quà tinh xảo khác để giao cho Tần Duy: “Đây là vật mà mẹ cháu đã để lại cho cháu, hãy giữ lại cho vợ tương lai của cháu nhé.

Nhắn nhủ xong xuôi, ông ấy tức khắc rời khỏi đây.

Sau khi Thương Hổ rời đi, Tần Duy bèn mở chiếc hộp trong tay ra.

Là một sợi dây chuyền rất đẹp.

Ngắm nghía nó trong chốc lát, Tần Duy sực nhớ tới những lời mà ông cụ Lâm đã nói trước khi qua đời.

Mẹ ruột của anh vô cùng tài hoa, là cô con gái được cưng chiều tận trời.

Nhưng sau khi sinh Tần Duy, mẹ anh lại ngọc nát hương tan.

Tần Duy kiềm chế cảm xúc rồi mới mở túi tài liệu kia ra.

Anh đã nhờ Thương Hổ đi điều tra chi tiết về Lưu Giang.

Không ngờ nhiệm vụ này lại được hoàn thành nhanh chóng đến vậy.

Không xem thì chẳng biết, nhưng vừa nhìn vào thì anh đã bị sốc.

Trên tư liệu có ghi chép tỉ mỉ về chuyện Lưu Giang tham ô ở nơi làm việc cùng với bằng chứng.

Có lợi dụng quyền lực để trục lợi cá nhân.

Có sự thông đồng giữa các doanh nghiệp nhà nước.

Cũng có những hành vi vi phạm kỷ luật và trái pháp luật...

Vân vân!

“Đúng là một kẻ súc sinh!”

Tần Duy ghét nhất loại người này!

Với số tư liệu này thì sẽ không khó để hạ bệ tên khốn kiếp này.

Tần Duy vừa mới cất tư liệu xong thì Dương Nhã Tinh đã bước vào biệt thự.

“Nhã Tinh, sao em lại tới đây?”

Tần Duy mỉm cười, bước qua đó rồi hỏi.

“Sao nào? Ông chú không chào đón em hả?”

Dương Nhã Tinh cau mày, tỏ vẻ không vui.

Tần Duy bật cười: “Làm gì có. Anh ước ngày nào em cũng tới đây mà”

“Có thật không? Vậy thì em sẽ đến đây mỗi ngày nhé” Dương Nhã Tinh nhìn anh với vẻ mặt chờ mong.

“Đương nhiên là được rồi.

Tần Duy gật đầu.

“Ông chú à, tối nay anh có rảnh không?” Dương Nhã Tinh đột nhiên hỏi.

“Có, sao thế?”

Tần Duy hỏi.

“Tối nay có một buổi tiệc kinh doanh. Ba mẹ bảo em nhất định phải đến đó một chuyến nhưng em không muốn đi một mình. Ông chú ơi, anh có thể đi cùng em được không?”

Dương Nhã Tinh hỏi.

“Được.

Tần Duy vui vẻ đồng ý.

Khoảng tám giờ tối.

Tần Duy đến nhà Dương Nhã Tinh như đã hẹn.

Dương Nhã Tinh ăn vận chỉn chu. Cô mặc một bộ váy màu tím.

“Địa điểm ở đâu?” Tần Duy hỏi.

“Ba em nói ở Tiên Cư các. Bọn họ nói chuyện một cách ấp a ấp úng nên em cũng không biết buổi tiệc kinh doanh tối nay do ai tổ chức nữa"

“Nhưng cứ mặc kệ đi. Chúng ta tới đó rồi sẽ biết thôi.”

Dương Nhã Tinh lên tiếng.

"Ùm."

Tần Duy gật đầu rồi lái xe đến Tiên Cư các.

Chiếc xe vừa dừng lại, họ đã nhìn thấy Dương Đình Lâm và Trần Tuệ Hòa sang đây đón tiếp.

“Con gái à, sao con tới muộn thế? Ba mẹ đã đợi lâu lắm rồi đấy”

Trần Tuệ Hòa lên tiếng với vẻ oán trách.

Sau khi dứt lời, hai người lại thấy Tần Duy xuống xe.

Sắc mặt bọn họ lập tức tối sầm.

“Tần Duy! Một kẻ vô dụng như cậu tới đây làm gì? Ai cho cậu tới!”

Sắc mặt của Dương Đình Lâm u ám, khế quát lên.

Tần Duy hơi cau mày.

Anh còn chưa kịp nói gì thì Dương Nhã Tinh đã vội thốt lên: “Anh ấy là bạn trai của con mà, sao lại không thể tới cơ chứ?"

“Nhã Tinh, con hồ đồ quá! Con có biết đây là nơi nào không? Con dẫn thứ rác rưởi này tới đây để người khác chê cười chúng ta sao?”

Dương Đình Lâm hỏi lại với biểu cảm phẫn nộ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...