Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 104

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng riêng, Lý Long, Lý Mặc chuẩn bị rượu ngon nổi tiếng.

Ba người Lâm Thiết Hàn, Lâm Nguyệt và Từ Linhai thì vô cùng căng thẳng.

Dù sao người tới cũng là ông chủ của tập đoàn Tứ Hải.

Đó là nhân vật rất ghê gớm đấy.

Người bình thường ngay cả việc gặp mặt ông ta còn không được chứ đừng nói tới việc cùng uống rượu.

Nếu thật sự có chút giao tình với ông ta thì nhà họ Lâm lại chẳng bám vội!

Nghĩ tới đây, trong lòng mấy người vô cùng kích động.

Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Nghe thấy tiếng bước chân, sắc mặt bọn họ tươi hẳn lên.

“Tới rồi!”

Lý Long vui vẻ đi tới, chuẩn bị nghênh đón.

Vừa đi tới cửa thì nhìn thấy Trần Tứ Hải mặc vest màu đen dẫn người đi vào. “Giám đốc Triệu à?”

Anh ta vội vàng cúi người, vẻ mặt xu nịnh.

Nhưng Trần Tứ Hải không thèm để ý tới anh ta mà là đi vào phòng riêng.

Lý Mặc cách đó không xa thấy Trần Tứ Hải thì biến sắc mặt

Ông ta đứng bật dậy như lò xo, sắc mặt trở nên rất khó nhìn,

“Tổng... Tổng giám đốc Trần!”

Tuy ông ta không có điện thoại của Trần Tứ Hải nhưng ông ta biết Trần Tứ Hải.

“Sao... Sao ông lại tới đây?”

Trong lòng Lý Mặc vô cùng chấn động.

Ông ta bỗng nhiên nhớ tới cuộc điện thoại trước đó của mình.

Mồ hôi lạnh nhất thời chảy ròng ròng!!!

Chẳng lẽ...

Cuộc điện thoại đó là thật?

Với suy nghĩ ấy, đồng tử Lý Mặc co lại, cơn sợ hãi trào ra từ trong lòng.

Cả người ông ta run rẩy, hai chân không khỏi loạng choạng.

Bằng không, trên thế giới này làm sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy?

“Ông chính là Lý Mặc!”

Ánh mắt Trần Tứ Hải như điện, mở miệng trước.

“Là... là tôi... Tổng... Tổng giám đốc Trần, sao... sao ông lại tới đây?"

Lý Mặc nói năng không lưu loát nổi nữa mà lắp ba lắp bắp.

Lý Long ở bên cạnh thấy kỳ lạ.

Không phải người tới là giám đốc Triệu à?

Sao lại là Trần Tứ Hải, ông chủ của tập đoàn Tứ Hải?

Nhưng dù là ai thì cũng là nhân vật lớn đáng để anh ta nịnh bợ.

Anh ta vội vã rót một ly rượu, đi tới cung kinh nói: “Tổng giám đốc Trần, tôi là Lý Long, lần đầu gặp mặt, xin được quan tâm nhiều hơn!”

Dứt lời, anh ta bưng ly rượu đi qua.

Nhưng!

Ánh mắt Trần Tứ Hải lạnh buốt, còn chưa đợi ông ta nói gì.

Vệ sĩ sau lưng ông ta đã hất văng ly rượu đi, sau đó đạp Lý Long nằm ra đất.

Vệ sĩ lạnh lùng nói: “Anh là cái thá gì mà có tư cách uống rượu cùng tổng giám đốc Trần?”

Lý Long nằm trên đất, sắc mặt vô cùng khó coi, biểu cảm ngơ ngác.

“Vừa rồi người nhận điện thoại của tôi là ông?”

Giọng Trần Tứ Hải rất trầm, đôi mắt đáng sợ như có thể nuốt hết thảy.

Sau khi Lý Mặc nghe xong thì trong lòng chấn động, nhất thời trở nên hoảng hốt!

Phịch!

Không chút do dự!

Ông ta quỳ xuống trước mặt Trần Tứ Hải!

Cho tới lúc này, ông ta mới hoàn toàn chắc chắn người vừa rồi gọi điện cho ông ta là tổng giám đốc Trần!

“Tổng giám đốc Trần, tôi sai rồi!”

“Tôi thật sự biết sai rồi, tôi không biết đó là ông mà!”

“Nếu tôi biết đó là ông, cho dù cho tôi một trăm lá gan tôi cũng không dám đắc tội ông!”

“Xin ông tha cho tôi, tha cho tôi lần này đi!”

Lý Mặc nằm bò trên đất, không ngừng dập đầu, vẻ mặt cầu xin.

Ánh mắt Trần Tứ Hải lạnh lùng, giọng nói trầm thấp: “Nếu tôi không nhớ nhầm thì người mắng tôi tên khốn là ông nhỉ?”

“Không phải ông bảo tôi tới tìm ông sao?”

“Bây giờ tôi đứng trước mặt ông, ông gi ết chết tôi đi!”

Giọng nói Trần Tứ Hải vang dội như sấm rền!

Trước đây Trần Tứ Hải là quân nhân!

Hơn nữa còn là quân quan có quân hàm đại úy!

Tuy bây giờ làm thương nhân nhưng sát khí và uy nghiêm trên người không hề giảm sút!

Cảm nhận được sự uy nghiêm như núi.

Lý Mặc bị dọa sợ ướt hết cả quần.

Ông ta tè ra quần rồi.

“Tổng giám đốc Trần, tôi sai rồi, tôi sai thật rồi, xin ông tha cho tôi lần này, chỉ lầnng này thôi, tôi dập đầu lạy ông!!”

Lý Mặc quỳ trên đất không ngừng dập đầu, máu tươi chảy ra từ trên trán.

Lý Long bên cạnh cùng mấy người nhà họ Lâm đều trố mắt ra.

Đây chính là tới tìm Lý Mặc tính sổ mà!

Bọn họ bỗngme nhớ lại cuộc điện thoại Tần Duy gọi trước đó.

Chẳng lẽ tên vô dụng Tần Duy kia thực sự quen biết Trần Tứ Hải?

Phải biết đây là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Tứ Hải đấy.

“Đắc tội tôi, tôi có thể tha cho ông, nhưng đắc tội cậu Tần, ông chết vạn lần không hết tội!”

Ánh mắt lạnh lùng của Trần Tứ Hải lóe lên sát ý.

“Cậu Tần?”

Trong chớp mắt, Lý Mặc bỗng nhớ tới Tần Duy, lúc này mới biết tổng giám đốc Trần ra mặt thay Tần Duy.

Ngay cả Trần Tứ Hải cũng xưng là cậu Tần

Người này phải đáng sợ nhường nào!

Vậy...

Vừa nghĩ tới đây, ông ta nhanh chóng nói: “Tổng giám đốc Trần, tôi sai rồi, tôi sai rồi. Bây giờ tôi sẽ đi xin lỗi cậu Tần, cầu xin cậu ấy tha thứ!”

Ông ta r*n r* đứng dậy rồi lao ra khỏi phòng riêng, tới một phòng riêng khác.

Trongec phòng riêng kia.

Tần Duy đang uống rượu với Quách Phàm.

Lúc này, Lý Mặc mang vẻ chật vật vội vã xông vào.

“Ông muốn làm gì!”

Sắc mặt Quách Phàm trầm xuống.

Ngay sau đó, Lý Mặc quỳ bịch xuống trước mặt Tần Duy.

“Cậu Tần, tôi sai rồi!”

“Xin cậu tha thứ cho tôi, tôi sai rồi!”

“Tôi nghe cậu hết, bây giờ sẽ hủy bỏ hợp đồng với tên khốn Lý Long kia!”

“Từ nay về sau, tôi và nhà họ Lý không còn quan hệ gì nữa!”

Dứt lời, ông ta không ngừng dập đầu với Tần Duy.

Vẻ mặt vô cùng hối hận.

Quách Phàm thấy cảnh này thì đờ ra.

Thế mà lại bị Tần Duy nói trúng rồi.

Lý Mặc thật sự tới cầu xinh anh Duy.

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Quách Phàm vẫn chưa hiểu ra.

Trần Tứ Hải cũng vào phòng riêng ngay sau đó.

Lâm Nguyệt Nguyệt, Lý Long, vợ chồng Lâm Thiết Hàn cũng bị người ta đưa vào.

Thấy Tần Duy, sắc mặt mấy người kia xanh lét!

Bọn họ có nằm mơ cũng chẳng ngờ Tần Duy lại quen biết Trần Tứ Hải!

Xong đời rồi!

Tất cả tiêu đời rồi!

Lý Mặc đã rớt đài, hợp đồng trị giá gần nghìn tỷ đồng của họ chắc chắn sẽ tan tành!

Nghĩ tới đây, Lý Long đau lòng không thôi!

Vì dự án này mà anh ta đã bỏ ra biết bao tâm huyết!

Bỏ ra biết bao vốn liếng!

Thế mà giờ hủy hết cả rồi!

Hủy ở trong tay của Tần Duy!

Lâm Thiết Hàn cũng vô cùng đau lòng!

Ông ta cũng đầu tư hơn ba trăm tỷ vào đấy!

Đây chính là toàn bộ gia sản của nhà họ Lâm!

Số tiền này lỗ thì cả nhà họ Lâm sẽ rơi xuống vực sâu ngàn trượng!

Từ Linh càng hối hận không thôi!

Trước đó nếu bà ta không tỏ ra đắc ý trước mặt Tần Duy thì tất cả đã không xảy ra!

Lúc đó bà ta không nên lắm mồm!

Từ Linh hận đến mức muốn tát mình mấy cái.

“Duy Nhi.”

Trần Tứ Hải đi tới trước mặt Tần Duy, nói: “Mấy người này chú đã dẫn tới cho cháu rồi, cháu muốn xử lý thế nào?”

Tần Duy cười nhìn đám người Lý Long, Lâm Nguyệt Nguyệt.

Bọn họ cũng đang nhìn Tần Duy, sắc mặt vô cùng phức tạp!

Có thù hận, có không cam lòng, có phẫn nộ, càng nhiều hơn là nghi hoặc!

Bọn họ không hiểu!

Tại sao Tần Duy lại quen Trần Tứ Hải!

Tên phế vật này!

Sao anh lại quen Trần Tứ Hải, chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Tứ Hải chứ!

“Thật đúng là không ngoài dự tính của tôi, nhanh vậy chúng ta đã lại gặp nhau rồi.”

Ánh mắt Tần Duy đầy vẻ trêu chọc, lộ ra ý cười chế nhạo.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...