Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Xuyên Thư] Ăn Mật – Chương 53

[Xuyên Thư] Ăn Mật

Tác giả: Công Tử Vu Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Truyện được đăng sớm nhất trên wattpad SKNTx2Qing. Mong mọi người ghé thăm ạ.

*

*

- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Người đầu tiên của Chu gia phát hiện Tiếu Dao ở Đào Hoa Nguyên Ký đánh đàn, cư nhiên là Chu Tư Ngữ.

Mấy bạn nữ lớp cô bé đang xem video trên di động, nói là đường Xuân Tô có một tiểu ca ca đánh đàn, lớn lên đặc biệt đẹp, cô bé đi qua nhìn thoáng qua, vừa thấy liền trợn tròn mắt. Trong video mặc tây trang đen đàn dương cầm, còn không phải là Tiếu Dao sao!

Mấy cô bé xem, là một cái video truyền rộng nhất của Tiếu Dao, cậu mặc âu phục màu đen, sơ mi trắng, trên dương cầm đặt một lọ hoa bách hợp hồng trắng, cậu trong vầng sáng m//ô//n//g lung, thần thái ôn nhu đánh đàn, bởi vì nguyên nhân ánh sáng, trong video xem không rõ ràng lắm, nhưng vẫn như cũ nhìn ra được môi hồng răng trắng, mặt mày tiên minh.

Cô bé lập tức liền đem video chia sẻ vào group chat nhà bọn họ. Chu Hải Quyền bận rộn làm việc, buổi chiều gửi video, buổi tối anh mới nhìn đến. Ngay sau video Chu Tư Ngữ gửi phía dưới, chính là Chu Đồng "?" Tốt, lại kế tiếp chính là Chu Hải Vinh, liên tiếp vài câu.

"Đây là ai?"

"Là cậu ta? Em đừng giỡn, cậu ta đàn như thế nào, em không nhìn thấy à."

"Lớn lên đẹp hơn cậu ta nhiều, video này quay căn bản là không rõ ràng lắm!"

"Đây là quay ở đâu đấy?"

"Có địa chỉ hay không? Anh phải mau chóng đến xem."

Chu Hải Quyền nhíu mày lại, click mở video xem thử, vừa xem liền sợ ngây người.

Là Tiếu Dao. Nhưng là một rất Tiếu Dao xa lạ. Cậu trầm tĩnh ngồi ở trước dương cầm, đàn một khúc nhạc lưu hành, thần thái thản nhiên, ngón tay linh hoạt, hoàn toàn không có cách nào liên hệ với Tiếu Dao lúc trước đàn như đấm vào tai.

Đừng nói Chu Hải Vinh giật mình, anh cũng rất giật mình.

Lúc anh về đến nhà, hỏi dì Vương: "Lão nhị đã về chưa?"

"Đã về rồi," dì Vương còn chưa biết tình hình, chỉ nói, "Chỉ là không biết cậu ấy có phải lại cãi nhau với Tô Lâm hay không, tâm tình không tốt, vẫn cứ ở trong phòng sầu não."

Chu Hải Vinh tâm tình là thực không ổn, bởi vì hắn lái xe tới Đào Hoa Nguyên Ký đường Xuân Tô, đi hỏi ông chủ trong tiệm, xác định bọn họ nơi này xác thật có một người gọi là Tiếu Dao. Hắn lại cho ông chủ xem video, ông chủ cười tủm tỉm mà nói: "Không sai, đây là người của nhà hàng chúng tôi, bất quá anh nếu muốn gặp cậu ấy, chờ đến buổi tối, cậu ấy làm việc buổi đêm."

Ông chủ gần đây suy xét để Tiếu Dao chuyển sang giờ cao điểm, bởi vì người tới xem Tiếu Dao càng ngày càng nhiều, mọi người đều cảm thấy thời gian Tiếu Dao đi làm có chút trễ. Nhà hàng bọn họ vốn dĩ chủ yếu đánh vào giờ đêm, gần đây ông chủ nổi ý chí, muốn mở rộng thời gian buôn bán ra, anh ta thậm chí muốn mở vườn trà chiều, đang chuẩn bị mời sư phụ chuyên môn làm điểm tâm ngọt.

Chu Hải Vinh tới mới hơn 6 giờ chiều, hắn ngồi ở trong xe, cứ chờ đến hơn 9 giờ tối, liền nhìn thấy Tiếu Dao đẩy xe đạp từ trước mặt hắn đi qua, hắn xuống xe, muốn gọi Tiếu Dao lại, rồi lại do dự, kỳ thật tới tình trạng này rồi, hắn trên cơ bản đã xác định đánh đàn chính là bản thân Tiếu Dao. Nhưng hết thảy rốt cuộc là chuyện như thế nào, hắn lại nghĩ không ra.

Là Tiếu Dao trước kia cố ý gạt hắn sao? Hay là Tiếu Dao mấy tháng này đột nhiên tiến bộ vượt bậc?

Hắn cách lớp pha lê, nhìn Tiếu Dao vào nhà hàng cùng ông chủ bọn họ nói chuyện, bên trong nhà hàng đã tới rất nhiều tiểu cô nương, còn có người cho tặng đồ uống Tiếu Dao.

Tiếu Dao này vô cùng xa lạ, Chu Hải Vinh bỗng nhiên cảm thấy mình không nên tới. Hắn đứng bên ngoài, cách pha lê nhìn Tiếu Dao ngồi xuống bên dương cầm, sau đó bắt đầu đàn tấu, âm nhạc từ bên trong truyền ra, mỗi một phím đàn cơ hồ đều đàn lên tim Chu Hải Vinh, tim hắn đập đặc biệt nhanh, bừng tỉnh như là đang nằm mơ. Tiếu Dao đàn tấu nhẹ nhàng, thuần thục, dương dương tự đắc như vậy. Hắn đột nhiên trong lòng phát trướng, nhanh chóng mà trở lại trên xe, lái xe rời khỏi nơi đó.

Hắn muốn chất vấn Tiếu Dao, rốt cuộc lừa hắn bao nhiêu, nhưng lại cảm thấy hết thảy đều không có ý nghĩa.

Nhưng là Chu Tư Ngữ còn chưa biết gì, buổi tối còn nhắn tin trong nhóm hỏi han: "Anh hai, anh đi xem à, có phải chính Tiếu ca ca hay không a?"

Liên tiếp đã gửi mấy cái dấu chấm hỏi, Chu Hải Vinh cũng chưa hồi.

Nhưng là Chu Hải Quyền và Chu Đồng đều biết, khẳng định đúng rồi, bởi vì Chu Hải Vinh ở nhà biểu hiện rất bực bội, hiển nhiên chính là bực bội hoài nghi được chứng thực.

Cho nên bọn họ đều rất giật mình. Chu Hải Quyền cũng không dám tin tưởng đây là thật sự. Anh rất muốn đi xem một lần, nhưng lại có chút do dự, chỉ ở trên mạng tìm kiếm vài video của Tiếu Dao, nhưng anh không quá quen thuộc mấy thứ này, tất nhiên không tìm được tin tức hữu dụng gì.

Mùa đông rất nhanh đã tới rồi, trận tuyết đầu năm nay, rơi sớm hơm một chút so với năm ngoái, 24tháng mười hai, đêm Bình An, trường học Chu Tư Ngữ tổ chức tiệc tối, cô bé có tham dự diễn xuất, Chu Hải Quyền liền đi cổ động, chờ diễn xuất kết thúc, anh định dẫn Chu Tư Ngữ đi ra ngoài ăn cơm: "Em muốn đi đâu?"

"Em muốn đi Đào Hoa Nguyên Ký," Chu Tư Ngữ nói, "Em thật sự rất tò mò, Tiếu Dao ca dương cầm hiện tại sao lại đàn tốt như vậy, em vẫn luôn nói muốn đi, cũng chưa thời gian."

Chu Hải Quyền do dự một hồi, nói: "Quá xa."

"Lại không gấp," Chu Tư Ngữ nói, "Dù sao hôm nay là đêm Bình An, còn là ngày rơi tuyết đầu mùa, em mới không cần ngủ sớm như vậy."

Ma quỷ trong lòng Chu Hải Quyền rốt cuộc tìm được lý do phóng thích, Chu Tư Ngữ lôi kéo cánh tay anh: "Đi đi mà đi đi, em cũng đã lâu không gặp anh ấy, anh ấy chia tay với anh hai, chẳng lẽ chúng ta liền không thể gặp mặt sao?"

Chu Hải Quyền rốt cuộc gật gật đầu, nói: "Được."

Đêm Bình An, là ngày lễ thuộc về trẻ con và tình nhân, đường Xuân Tô náo nhiệt phi phàm, rất nhiều người bày hàng trên phố bán táo, Chu Tư Ngữ mua một quả lớn nhất, nói muốn tặng cho Tiếu Dao.

"Em rất thích anh ấy sao?" Chu Hải Quyền hỏi.

Chu Tư Ngữ nói: "Đương nhiên, em mua một quả có phải không tốt hay không, cần mua hai quả không, một quả anh tặng, một quả em tặng."

Chu Hải Quyền nói: "Em tặng một quả là đủ rồi."

Tiếu Dao hôm nay kỳ thật không thiếu táo, bởi vì "Fans" của cậu tặng rất nhiều rất nhiều táo cho cậu, đêm Bình An, mọi người không phải tặng một cành hay một đóa hoa hồng nhỏ, chính là tặng táo, bày thành một cái núi nhỏ bên cạnh dương cầm.

Trải qua thời gian mấy tháng, Tiếu Dao thật sự thành tiểu soái ca nổi nhất trên phố này, bởi vì là đêm Bình An, nhà hàng âm nhạc kín người hết chỗ, rất nhiều người đều vây quanh ở bên ngoài nhà hàng, cách thủy tinh cầm di động chụp ảnh, còn có hai bảo an ở đây duy trì trật tự. Chu Tư Ngữ kéo khăn quàng cổ, nói: "Thật nhiều người a."

Đúng vậy, rất nhiều người, không thể tưởng tượng Tiếu Dao đã từng trầm tĩnh thẹn thùng như vậy, có thể đứng tại nơi nhiều người vây quanh như vậy, chúng tinh củng nguyệt*.

*Sao vây quanh trăng: nhiều người ngưỡng mộ, nổi bật giữa đám đông.

Theo càng đi càng gần, thanh âm dương cầm cũng càng ngày càng rõ ràng lên, gió bắc thổi, cuốn vụn bông tuyết nhỏ, Chu Tư Ngữ nhón mũi chân, chính là đằng trước quá nhiều người, cô bé nhìn không thấy. Cô bé hâm mộ anh cả mình, người lớn lên cao như vậy, đứng ở trong đám người, liếc mắt một cái liền có thể thấy Tiếu Dao.

Vụn bông tuyết nhỏ sau lưng, Tiếu Dao choàng khăn quàng cổ màu đỏ, đàn dương cầm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25: .2
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30: .1
Chương 30: .2
Chương 31
Chương 31: .1
Chương 31: .2
Chương 32
Chương 32: .1
Chương 32: .2
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 34: .2
Chương 35
Chương 35: .1
Chương 35: .2
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48: .2
Chương 48: .3
Chương 49
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 50: .2
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56: .1
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62: .1
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Xuyên Thư] Ăn Mật
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...