Xuyên Thành Tiểu Thiếp – Chương 211
Xuyên Thành Tiểu Thiếp
Tiêu Duệ nói: "Sáng sớm ngày mai, gia đưa ngươi đi Pháp Hoa Tự một chuyến, cho ngươi đi gặp Trường Bình Hầu Vu Quốc Đống phu nhân một mặt."
Nét mặt Dư Lộ đầy hưng phấn, "Gia có chuyện gì cần ta giúp một tay sao?"
"Sao thế, rõ ràng là chuyện ngươi nên cảm ơn gia chứ, sao ngươi lại nói thành giúp gia làm việc rồi?" Tiêu Duệ bật cười, "Trường Bình Hầu, Vu Quốc Đống, ông ta họ Vu."
Họ Dư?
Dư Lộ mờ mịt, họ thì có quan hệ gì, không phải cô cũng họ Dư sao? Không đúng, họ Dư! Cô nháy mắt nhìn Tiêu Duệ, vành mắt lập tức đỏ lên, "Gia, ngươi, ngươi là..."
Vân Mộng Hạ Vũ
"Không cho khóc!" Tiêu Duệ nói nặng với cô một câu trước, sau đó thấy lời còn chưa dứt mà nước mắt Dư Lộ đã rơi xuống, hắn thở dài, kéo Dư Lộ vào lòng dịu dàng nói: "Chỉ là không phải họ Dư kia của ngươi, là Vu trong kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân* cơ. Gia đã bàn bạc xong với Vu Quốc Đống rồi, sau này, ngươi sẽ trở thành con gái nuôi mới của Chính thê ở Tô Châu, cũng không thể gọi Dư Lộ nữa mà là đổi thành Vu Lộ."
*Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân: Đây là câu nói của Khổng Tử, có nghĩa là cái gì mình không thích thì đừng làm cho người khác, hay nói khác hơn, mình muốn gì thì cho người khác cái đó. Nhân là yêu người, yêu người khác như yêu... bản thân mình.
Giải thích chút về họ Vu và họ Dư ở đoạn trên. Trong tiếng Hán, Vu và Dư đều phát âm là [yú] nhưng có cách viết khác nhau, Vu là 于, còn Dư là 余.
Có thân phận như vậy, cô không cần làm tiểu thϊếp nữa. Trường Bình Hầu Vu Quốc Đống, đích nữ của hầu phủ, hẳn sẽ được ngồi vào vị trí trắc phi.
Tiêu Duệ đang muốn cho cô một thân phận.
Nhưng cho cô thân phận mới cũng có nghĩa là hắn lại tìm một cha vợ nữa cho mình.
Nhìn Tiêu Duệ mặt đầy ý cười, Dư Lộ vừa muốn cười vừa muốn khóc. Tâm trạng cô rất ngổn ngang, cô không biết phải nói cảm ơn với Tiêu Duệ như thế nào. Lúc trước là cảm ơn thay Tôn Vân Hạo, nhưng còn cô, cô và Tiêu Duệ là hai người gần gũi nhất, nếu nói cảm ơn thì giống như người lạ vậy.
Nhưng không nói cảm ơn, Tiêu Duệ cho cô người, lại cho cô thân phận; cho cô sủng ái, lại cho cô tôn trọng; Dư Lộ cô có tài có đức gì đâu, cô chẳng qua chỉ là một cô gái bình thường, thậm chí trên người còn có rất nhiều khuyết điểm mà cô gái khác không cô, cô có tài đức gì chứ?
"Tiêu Duệ." Dư Lộ không biết, thì ra giọng nói của cô có thể dịu dàng như vậy, "Tiêu Duệ, ta yêu chàng, ta yêu chàng, ta yêu chàng, ta yêu chàng c.h.ế.t mất."
Tiêu Duệ ôm hôn của Dư Lộ, tay cũng mất tự nhiên siết chặt lại, "Gia cũng yêu ngươi, cũng yêu ngươi c.h.ế.t mất."
Tình đến chỗ nồng, Dư Lộ cũng mất lý trí, len lén đưa tay dọc theo bắp đùi của Tiêu Duệ để đi lên, cuối cùng dừng ở chỗ quan trọng.
Toàn thân Tiêu Duệ cứng đờ, "Tiểu Lộ Nhi, giờ còn chưa đến tối đâu." Hắn cực lực nói ra câu này với vẻ nhạo báng.
Dư Lộ đỏ mặt, đánh bạo nói: "Sợ cái gì, đóng cửa, kéo rèm, không phải là buổi tối sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Thật sao?" Bàn tay nhỏ mềm mềm, lại còn không chịu yên như vậy, sao Tiêu Duệ có thể chịu được. Hắn hỏi xong, căn bản không cho Dư Lộ thời gian trả lời, trực tiếp bế Dư Lộ dậy đi đá cửa, đóng cửa sổ rồi kéo rèm xuống, khi về giường hắn cũng thả màn lụa xuống.
Dư Lộ ôm cổ hắn, chủ động đưa lên nụ hôn.
Tiêu Duệ thấp giọng nói: "Đúng là muốn ăn đòn mà."
Nói xong, chiếc giường lập tức đung đưa kịch liệt.
Bên kia, ở biên cương đã bắt đầu nóng lên, Trần Chiêu mặc kệ mồ hôi rơi đầy mặt, đứng canh giữ ở ngoài doanh trướng của Đoan Vương Tiêu Viêm, dáng người thẳng tắp nhưng lòng đã bay về kinh thành.
Lúc suy nghĩ lung tung, hắn cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại, cẩn thận nhớ đến bộ dáng của công chúa Ngu Văn khi xuống xe ngựa và bị gió thổi qua khăn che mặt lúc nãy.
Tuy tuổi lớn hơn ít, khí sắc cũng kém hơn, thậm chí làn da cũng hơi đen vì khí hậu bên này nhưng ngũ quan ấy, vóc người ấy giống Dư Lộ đến bảy tám phần.
Công chúa Ngu Văn, nghe nói vốn chỉ là quận chúa, mất đi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên ở trong cung của Huệ Phi nương nương. Như vậy, nàng ấy lớn lên với Thành Vương Tiêu Duệ từ nhỏ, cho nên, từ lúc rất nhỏ, Tiêu Duệ đã bắt đầu thích công chúa Ngu Văn sao?
Cho nên thật ra Dư Lộ chỉ là một thế thân thôi sao?
Bởi vì công chúa Ngu Văn bị gả xa nơi biên cương, Tiêu Duệ không có được người trong lòng, một lần tình cờ gặp được Dư Lộ có dáng dấp tương tự, vội mang nàng ta về phủ?
Nếu vậy, đời trước và đời này, ở cả hai đời cuộc sống của Dư Lộ hoàn toàn là trò cười!
Trần Chiêu không khỏi cười lạnh. Đời trước hắn không biết việc này, nếu đời này không phải hắn bị ép phải rời đi kinh thành, đến nương nhờ Đại Hoàng tử Tiêu Viêm sau này thua Thái tử, chỉ sợ hắn cũng sẽ không biết được việc này.
Hắn quay đầu nhìn cửa lều lớn, bỗng nhiên có niềm hy vọng vô cùng mãnh liệt rằng công chúa Ngu Văn sẽ đồng ý về kinh. Đến lúc ấy, Tiêu Duệ biết người trong lòng trở về, kích động lưu luyến cả ngày. Mà Dư Lộ, hắn thật muốn nhìn xem, đến lúc đó Dư Lộ biết rồi thì sẽ phản ứng thế nào.
Đời trước và đời này, Tiêu Duệ đều không thích nàng ta.
Nàng ta chối bỏ mình cả hai đời, còn tưởng rằng đời này có thể vào mắt Tiêu Duệ thật sao? Hoặc là... hoặc là không cần công chúa Ngu Văn, tính tính thời gian bây giờ, chắc Tiêu Duệ đã thu dùng Minh Nguyệt rồi đi?
Dưới hai sự đả kích như vậy, Dư Lộ sẽ thế nào đây?
Chạy trốn bị bắt trở lại, nàng ta có thể tránh thoát nghiêm phạt, nhưng lần này lại không có ai cam tâm tình nguyện cho nàng sử dụng, nàng ta nhìn Tiêu Duệ trước có tình cũ, sau có tình mới, liệu có suy sụp hay không đây?
Độ cung nơi khóe miệng Trần Chiêu càng lớn hơn, đúng là một việc khiến người ta vui vẻ mà.
--------------------------------------------------













