Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Qua Thú Thế: Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn – Chương 22

Xuyên Qua Thú Thế: Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

( Chương này có yếu tố xôi thịt - Đọc giả cẩn thận khi vào)

- Không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi -

Sau một đêm dài náo nhiệt dưới ánh trăng, Khương Mạn trở về hang đá của mình trong trạng thái rã rời.

Cô cảm thấy cổ họng khô khốc, liền vớ lấy một bầu rượu bằng da thú đặt trên bàn gỗ, tưởng đó là nước trái cây thanh mát mà Hồ Phỉ thường chuẩn bị.

Nhưng cô không biết rằng, đó là "Túy Tình Nồng" – một loại rượu ủ từ trái cây rừng lên men cực mạnh, vốn chỉ dành cho các cặp đôi trong đêm tân hôn của tộc Sói để "tăng thêm phần hăng hái".

Khương Mạn uống liền một hơi nửa bầu rượu.

Ánh trăng bạc rọi qua khe đá của hang động, soi rõ một bầu không khí đặc quánh sự ám muội.

Khương Mạn ngồi trên giường ngọc, đôi mắt bạc vốn lạnh lùng giờ đây phủ một tầng sương mù đỏ rực.

"Nóng... sao trong hang lại nóng thế này?"

Cùng lúc ấy, bốn thú nhân của cô vừa dọn dẹp xong lễ hội và trở về.

Khương Mạn khẽ ngoắc tay, Hắc Diêm là người đầu tiên quỳ sụp dưới chân cô.

Gã Báo Đen hung hãn thường ngày giờ đây run rẩy, đôi mắt đỏ rực tràn đầy khao khát nhưng không dám cử động mạnh.

Khương Mạn dùng bàn tay lạnh lẽo nâng cằm hắn lên, thô bạo kéo hắn vào một nụ hôn mang theo vị rượu nồng.

Hắc Diêm r//ê//n rỉ một tiếng thấp đục, toàn bộ sức mạnh cơ bắp của hắn dường như tan chảy dưới sự càn quét của cô.

Không dừng lại ở đó, Khương Mạn đẩy Hắc Diêm sang một bên như một món đồ chơi đã thỏa mãn.

Cô liếc nhìn Vân Triệt và Hồ Phỉ.

Vân Triệt bị cô kéo mạnh vào lòng, đôi cánh vàng kim của hắn rũ xuống, che giấu sự hổ thẹn nhưng đôi tay lại run rẩy bám c.h.ặ.t lấy vai cô.

Trong khi đó, Hồ Phỉ dùng chín cái đuôi mềm mại bao bọc lấy cả hai, tiếng r//ê//n rỉ ám muội vang vọng khắp hang đá khi Khương Mạn tùy ý hưởng dụng sự phục tùng của họ.

Cả ba nam nhân, những kẻ hô phong hoán vũ bên ngoài, giờ đây chỉ như những đóa hoa yếu ớt dưới cơn bão của Khương Mạn.

Họ chỉ có thể thở dốc, chịu đựng sự càn quấy mạnh bạo và quyền lực tuyệt đối của vị thú nữ đang chìm trong men say.

Dược tính của rượu không những không vơi đi mà còn bùng phát dữ dội hơn khi Khương Mạn nhìn về phía Kim Ngạo.

Vị Sư Vương đang cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng bằng linh lực hệ Kim, nhưng ánh mắt của Khương Mạn đã khóa c.h.ặ.t lấy hắn.

"Ngươi... lại đây."

Khương Mạn bước xuống giường, mỗi bước đi mang theo một luồng uy áp nặng nề.

Kim Ngạo định lùi lại nhưng đôi chân hắn như bị đóng băng trên sàn đá.

Cô tiến sát, dùng một tay bóp c.h.ặ.t cổ họng hắn, ép hắn ngã xuống chiếc trường kỷ bằng lông thú.

"Đại nhân... người say rồi..."

Kim Ngạo thều thào, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.

"Ta nói... ta không say."

Khương Mạn đè nghiến Kim Ngạo xuống thân mình.

Sức mạnh của Sói Đen Ba Đầu bùng nổ, khiến linh lực hệ Kim của hắn hoàn toàn bị trấn áp.

Kim Ngạo chỉ có thể nằm đó, nhìn Khương Mạn thô bạo x.é to.ạc chiến giáp của mình.

Cô không dịu dàng như với ba người trước, sự phản kháng yếu ớt của Kim Ngạo càng kích thích bản năng chinh phục trong cô.

Đêm đó, tiếng gầm nhẹ đầy đau đớn và khoái cảm của Kim Ngạo hòa cùng hơi thở dồn dập của Khương Mạn.

Dưới tác động của rượu, Khương Mạn hoàn toàn chiếm quyền chủ động, cô hưởng dụng vị vua của tộc Sư T.ử một cách triệt để, khiến hắn hoàn toàn khuất phục dưới thân thể mình.

Giữa đỉnh điểm của sự nồng cháy, linh lực Thôn Phệ của Khương Mạn bỗng nhiên bộc phát mạnh mẽ.

Cô cúi xuống, hàm răng sắc nhọn c.ắ.n mạnh vào xương quai xanh của Kim Ngạo.

"Ư... hộc!"

Kim Ngạo cong người, một luồng năng lượng đen - vàng hòa quyện bùng nổ.

Một hình xăm Sói Đen Ba Đầu đang đạp trên đầu Sư T.ử Vàng từ từ hiện lên, khắc sâu vào da thịt hắn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ rồi lặn sâu vào xương tủy.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng len lỏi vào hang, Khương Mạn tỉnh dậy với cái đầu đau nhức.

Cô nhìn thấy ba nam nhân Hắc Diêm, Vân Triệt, Hồ Phỉ đang nằm rải rác xung quanh giường với dáng vẻ kiệt sức, quần áo xộc xệch.

Và ngay bên cạnh cô, Kim Ngạo đang nằm sấp, tấm lưng trần chi chít những dấu hôn và một dấu ấn đen đậm nét ngay xương quai xanh.

Vị Sư Vương lạnh lùng ngày nào giờ đây nhìn cô với ánh mắt vừa e thẹn, vừa sùng bái, khẽ thầm thì:

"Đại nhân... người đã đ.á.n.h dấu ta... ta vĩnh viễn là của người."

Khương Mạn đưa tay che mặt, thầm mắng chén rượu c.h.ế.t tiệt của tộc Sói.

Cô – một kẻ lười biếng muốn làm cá mặn – giờ đây chính thức phải chịu trách nhiệm với "bốn tòa đại sơn" này rồi.

—------------------------------------

Sau đêm "Túy Tình Nồng" chấn động, bốn dấu ấn rực rỡ trên cơ thể bốn nam nhân cấp cao không chỉ là lời khẳng định về chủ quyền của Khương Mạn, mà còn là một bản "án t.ử" cho bất kỳ thú nam nào dám có ý định bén mảng lại gần cô.

Dù bình thường họ hay kèn cựa, tị nạnh nhau từng chút một, nhưng trước nguy cơ "hậu cung" bị pha loãng bởi những kẻ không mời mà đến, bốn vị phu quân đã đạt được một thỏa thuận ngầm:

Thiết lập chế độ "Nội bất xuất, ngoại bất nhập" quanh Khương Mạn.

Khương Mạn vẫn lười biếng như cũ, nhưng giờ đây cô cảm thấy không gian cá nhân của mình bỗng nhiên trở nên... chật chội lạ thường.

Một buổi sáng, sứ giả của bộ lạc Gấu Đại Lực – một thú nhân cấp 5 cao to, vạm vỡ – mang theo mật ong rừng quý hiếm đến để tạ ơn Khương Mạn đã cứu giúp trong trận chiến trước.

Hắn vừa bước vào cổng bộ lạc Sói Xám với vẻ mặt hăm hở, định bụng sẽ dùng vẻ ngoài phong trần của mình để gây ấn tượng với vị thú nữ huyền thoại.

Thế nhưng, hắn chưa kịp bước quá ba bước...

Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.

"Dừng lại."

Hắc Diêm hiện ra từ bóng tối, thanh đại đao cắm phập xuống đất ngay trước mũi chân sứ giả.

"Quà để lại, người cút."

Sứ giả chưa kịp hoàn hồn thì Vân Triệt đã hạ cánh từ trên cao, giọng lạnh lùng:

"Cánh của ngươi quá to, che mất ánh nắng của đại nhân rồi."

Kim Ngạo từ trong hang bước ra, tay vuốt ve dấu ấn ở xương quai xanh, ánh mắt đầy sát khí:

"Muốn gặp nàng ấy? Đánh bại ba người bọn ta trước đã."

Sứ giả nhìn ba vị cường giả cấp cao đang vây quanh mình, mồ hôi hột chảy ròng ròng.

Hắn run rẩy đặt hũ mật ong xuống đất rồi vắt chân lên cổ mà chạy, thề rằng cả đời này không bao giờ dám đến gần bộ lạc Sói Xám thêm lần nào nữa.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Qua Thú Thế: Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...