Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Không Ký Sự – Chương 27

Xuyên Không Ký Sự

Tác giả: Quân Tản Du
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quách

Hành Chân khi nhỏ đã là cô nhi, lúc năm tuổi, mẫu thân khó sinh mà chết, không

bao lâu sau phụ thân cũng đau buồn mà chết theo, chỉ để lại hắn cùng một đệ đệ

tròn tháng tuổi. Nhưng hắn không chán ghét đệ đệ chút nào, đối với người thân

duy nhất trên đời này, hắn yêu thương vô hạn. Cha cùng nương đã đi đến nơi

khoái hoạt…Ô, đạo trưởng nói thế nào nhỉ? Đúng rồi, là hóa thành mưa lên làm

tiên.

Đạo

trưởng là bạn tri kỉ của phụ thân lúc còn sống, cũng là chủ của một đạo quán

rất lớn ở Trường An, nghe nói bạn tốt bất hạnh qua đời liền tới an ủi một phen,

không nghĩ tới lại chậm một bước, chỉ thấy được khuôn mặt cuối đời của bạn.

Quách

Hành được sự giúp đỡ của đạo trưởng cùng thôn nhân mà an táng cha mẹ, trước một

ngày khi cùng đạo trưởng đến Trường An, hắn ôm đệ đệ đến trước mộ cha mẹ cáo

biệt.

Quách

Hành Chân đem đệ đệ để ở một bên, đệ đệ mới sinh được một tháng rất yếu ớt lại

không nặng lắm, hắn cũng có thể ôm đệ đệ thật lâu, nhưng ôm đệ đệ leo lên đỉnh

núi Mộ Huyên này hắn cũng tốn không ít sức. Quách Hành Chân vuốt ve bia mộ, mặt

dù có hai chữ hắn còn chưa biết, nhưng đạo trưởng nói cho hắn biết, những chữ

trên bia là: “Nhất sinh nhất thế nhất song nhân.”

Nhất,

sinh, nhất, thế, nhất, song, nhân.

Sau

khi cáo từ với cha mẹ xong, Quách Hành Chân ôm đệ đệ chuẩn bị xuống núi, không

nghĩ tới đột nhiên trời nổi mưa to, Quách Hành Chân ôm đệ đệ chạy đi nhưng lại

bị trượt chân, cả người ngã về trước, đệ đệ cũng rời khỏi tay. Quách Hành Chân

ngẩng đầu, chỉ thấy trước mặt có một đạo ánh sáng lóe lên.

Đệ

đệ không thấy nữa! Thân nhân duy nhất…Thân nhân duy nhất! Đệ đệ! Đệ đệ!

Đứa

nhỏ ở trong mưa tìm kiếm điên cuồng, núi Mộ Huyên không cao, độ dốc sườn núi

không lớn, thậm chí cây rừng cũng không tươi tốt, nhìn ra không gian mênh m//ô//n//g

không thấy đệ đệ đâu. Quách Hành Chân từng bước đi khắp cả ngọn núi, mưa khiến

hắn té ngã không ngừng, đứng lên, lại té ngã, đứng lên, cứ như thế, trên mặt

cùng quần áo đều dính bùn lầy lội.

Cuối

cùng, Quách Hành Chân mơ mơ màng màng lại về tới trước mộ cha mẹ: “Cha… Nương…

Các người bỏ lại ta… Không sao, nhưng vì sao lại mang cả đệ đệ đi… Đệ đệ là

người thân duy nhất bên cạnh ta…Đệ đệ cũng đi, sau này chỉ mình ta cô độc… Một

mình, cô độc một mình… Vì sao… Vì sao…”

Chạng

vạng, đạo trưởng phát hiện thấy bất thường liền lên núi tìm kiếm, chỉ thấy

Quách Hành Chân đang hôn mê trước mộ cha mẹ.

Sau

này, đạo trưởng nói với Quách Hành Chân, hắn từng bốc cho đệ đệ của Quách Hành

Chân một quẻ. Đứa nhỏ này, vốn không nên tồn tại… Mẫu thân liều mạng sinh ra

hắn, phụ thân đổi mạng vốn tưởng rằng có thể giấu giếm được trời cao. Không

nghĩ tới…Cuối cùng vẫn không được…

“Sinh

tử có mệnh, phú quý tại trời, huống chi đứa nhỏ đó ở thế giới kia còn sống rất

tốt.” Hắn an ủi Quách Hành Chân.

“Thế

giới kia? Là ở cùng với cha mẹ sao?”

“Không...

Là một thế giới khác, có lẽ, hai người cũng có cơ duyên gặp lại nhau.”

“Kia...

Đạo trưởng, ta có thể theo ngươi tu đạo sao?”

“Ân?

Vì sao nghĩ như vậy?”

“Tu

đạo, bói toán, nếu đệ đệ có đến trước mặt ta, ta cũng không bỏ lỡ!”

“Ngươi

còn nhỏ... Qua hai năm rồi nói sau.” Đạo trưởng nhìn về phần mộ cố nhân ở

phương xa cúi đầu, không nói thêm gì nữa.

Diệp

Dương vừa xuất hiện, Quách Hành Chân chỉ biết đây là đệ đệ là hắn luôn chờ đợi.

Bói

toán qua vô số quẻ, suy xét qua vô số khả năng, khi lão đạo sĩ kia còn sống

luôn cười nhạo hắn, tâm rối loạn sao có thể xuất ra quẻ đúng.

Kỳ

thật khi lão nhân kia còn sống hắn còn thấy phiền, nhưng sau khi ông ấy mất đi,

Quách Hành Chân mới hiểu được bản thân hắn đã sớm xem đạo sĩ kia như phụ thân.

Ngô...

Lại độc thân rồi, Quách Hành Chân cảm thấy bản thân thật sợ cô đơn, vì thế càng

mong đệ đệ của hắn mau đến.

Đệ

đệ vừa xuất hiện, Quách Hành Chân liền quyết định làm dáng vẻ anh trai tốt ôn

nhu bình thản chăm sóc cho đệ đệ. Về sự thật, không cần nói với đệ đệ ngốc kia,

kỳ thật hắn biết tâm đệ đệ đã không còn thuộc về thế giới này, không nên để

thân thế của hắn trở thành một sự vướng bận vô duyên ở nơi này.

Quách

Hành Chân thừa nhận bản thân có chút cố ý khi không nói cho Diệp Dương biết, hắn

rất vui vẻ khi ở bên cạnh thấy đệ đệ vừa bận rộn vừa sốt ruột. Dù sao đệ đệ này

sớm hay muộn cũng vứt bỏ hắn trở lại thế giới kia, để bản thân hắn hưởng thụ

một thời gian đi.

Ngô,

thì ra đệ đệ đã không còn thuộc về thế giới này, ngẫm lại đúng là thương cảm.

Nhưng

mà Quách Hành Chân đang đầu xem có thể giúp gì cho đệ đệ hay không thì nó đã

vội vàng đi trêu chọc Võ hậu, vội vàng tiến vào hoàng gia.

Xúc

động! Lỗ mãng! Tiểu tử ngốc này rốt cuộc sống trong hoàn cảnh đơn thuần thế nào

mà an toàn lớn lên được a! Hắn cho rằng hắn có mấy cái mạng để mạo hiểm như

vậy!

Trước

đó có nhắc nếu có vấn đề gì thì hắn có thể giúp, hắn có nghe vào tai không a?

Nhưng

mà nghĩ đến biểu hiện của tiểu tử kia trước đây cùng quẻ bốc của bản thân,

không chừng là hắn sắp làm cha nên mới không biết chừng mực như vậy chứ?

Ngô,

cháu nhỏ của hắn a, không biết đáng yêu như thế nào?

Quên

đi, cứ để tiểu tử kia làm, thật sự không làm được thì hắn sẽ giúp. Quách Hành

Chân lau mồ hôi trên trán, cứ vào hoàng cung nguy hiểm kia vài lần nữa chắc bản

thân hắn sẽ sớm đi gặp cha mẹ cùng lão đạo sĩ kia quá. Hắn còn muốn giữ mạng để

có thể thấy đứa cháu đáng yêu nha. Dù sao huyết thống tương liên, cháu nhỏ đáng

yêu cũng rất có khả năng đến đây với hắn a.....

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Không Ký Sự
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...