Xuyên Đến Thú Nhân Bộ Lạc – Chương 8: Dư Vị Sau Cơn Cao Trào
Xuyên Đến Thú Nhân Bộ Lạc
Hổ Vân kỳ quái gạt dương vật của Thần Dật xuống. Thần Dật vô lực vỗ tay hắn ra, đỏ bừng mặt: “Còn không phải tại ngươi sao, làm ta bắn nhiều lần như thế...”
Dương vật sử dụng quá độ sẽ không thể **** thành tia được nữa, tinh dịch chỉ rỉ ra từ mã mắt. Hơn nữa lần này Hổ Vân không hề chạm vào dương vật của cậu, bản thân cậu cũng không tự làm, hoàn toàn là bị thao hậu huyệt đến mức cao trào ****. Thần Dật vừa cảm thấy cơ thể như vậy thật xa lạ, lại vừa cảm thấy bộ dạng này thật sự quá sướng.
Cậu thỏa mãn cọ xát vào người Hổ Vân. Lông mao trên người Hổ Vân rất mềm mại, cọ vào rất thoải mái. Tinh dịch từ hậu huyệt nương theo động tác của hắn chảy ra từ lối vào đỏ tươi. Thần Dật co rụt lại, tinh dịch trong hoa huyệt lại được khóa chặt trong tử cung... Tinh dịch của Hổ Vân rất nhiều, mới bắn một lần mà bụng cậu đã nhô lên một chút, lúc xoay người thậm chí còn nghe thấy tiếng chất lỏng chảy róc rách.
Thần Dật thất thần tựa vào vòm ngực rộng lớn của Bạch Hổ, cơ thể mềm nhũn. Hổ Vân quệt lấy tinh dịch chảy ra từ hậu huyệt của cậu, bôi trét khắp cơ thể Thần Dật, khiến cho giống cái này toàn thân đều vương vấn mùi vị của hắn.
Lần sau phải bắn nhiều hơn nữa, rót đầy giống cái này từ trên xuống dưới mới được.
Qua một lúc lâu, Thần Dật mới cảm thấy hồi phục lại đôi chút. Cậu cảm nhận tinh dịch đang chứa đầy trong cơ thể, ôm lấy Hổ Vân, ghé sát vào tai hắn, thấp giọng nói: “Có biết trước đó ta ở một mình làm gì không?”
Hổ Vân ném cho cậu một ánh mắt nghi hoặc.
“Ta đang kiểm tra cơ thể,” Thần Dật ngậm lấy cánh môi Hổ Vân, thì thầm, “Vốn dĩ tử cung quá sâu nên không kiểm tra được, nhưng nhờ có khúc côn thịt lớn của ngươi giúp đỡ, ta đã hoàn thành việc kiểm tra rồi. Tử cung của ta phát triển rất hoàn thiện.”
Câu nói này ẩn chứa một sự ám chỉ vô cùng mãnh liệt.
Hơi thở của Hổ Vân nghẹn lại. Thần Dật có lẽ không biết dáng vẻ hiện tại của cậu mê người đến mức nào. Sau khi cao trào, khóe mắt đuôi mày cậu đều tràn ngập mị thái, đôi mắt ướt sũng. Khi chuyên chú nhìn một người, biểu cảm tựa như đang vũ mị ngóng nhìn, lúc cười nhạt trêu đùa lại chính là sự câu dẫn tột bậc.
Vốn dĩ hắn vẫn chưa thỏa mãn, bộ phận sinh dục đang bán cương lại trướng to lên. Hổ Vân ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của Thần Dật, tì vào người cậu thong thả cọ xát.
Cơ thể Thần Dật cứng đờ. Trận hoan ái này đã vắt kiệt thể lực của cậu, nếu không cậu cũng muốn cùng Hổ Vân làm thêm vài nháy nữa. Làm tình với hắn không chỉ thỏa mãn về mặt thể xác, mà tâm hồn cũng vô cùng dễ chịu.
“Tối mai, tối mai ngươi lại đến nhé.” Thần Dật dùng hai tay xoa nắn ngực hắn, bôi tinh dịch dính đầy trên đó ra khắp nơi, làm cho lớp lông mao mềm mại trở nên bẩn thỉu.
Hổ Vân nuốt nước bọt. Hắn biết mình không thể nhịn được đến tối mai đâu.
“Hổ lớn, ngươi thật tốt.” Thần Dật tựa vào người hắn, ánh mắt trầm tĩnh lại, giọng nói nhàn nhạt, nhưng lại có thể cảm nhận được sự trịnh trọng trong đó.
Hổ Vân thầm nghĩ, vậy thì nhịn đến ban ngày ngày mai đi.
Thần Dật nói chuyện một lúc rồi dần chìm vào giấc ngủ. Hổ Vân ôm cậu, in một nụ hôn lên trán cậu. Hai người tay chân giao triền nằm trên giường, được bao bọc bởi hơi thở ấm áp.
Ngày hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, Thần Dật tỉnh dậy thì Hổ Vân đã rời đi. Cậu sờ sờ bụng, tinh dịch đã không còn nữa, hình như đã bị hấp thụ hết rồi. Thần Dật mở cửa sổ nhìn ra xa, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Sư Lâm đang đứng bên ngoài hàng rào tre.
Hai mắt Sư Lâm đỏ ngầu, khuôn mặt dữ tợn. Nhìn thấy Thần Dật bước ra, hắn tức giận hừ một tiếng rồi quay lưng bỏ đi. Biểu cảm của không ít thú nhân bên ngoài cũng không được tự nhiên cho lắm, giống như đang rất tức giận, nhưng lại không thể làm gì được.
“Thật khó hiểu.” Thần Dật lẩm bẩm.
Giống cái mang cơm đến hôm qua lại tới. Bà mang theo bữa sáng kiêm bữa trưa, biểu cảm vẫn ôn nhu như ngày hôm qua.
Thần Dật ăn đồ ăn, không nhắc đến sự khác thường của Sư Lâm, nhưng giống cái tên Nhuận này lại bật cười lên tiếng.
“Con vừa tới có lẽ không rõ lắm, thính giác và khứu giác của thú nhân cực kỳ nhạy bén.”
Thần Dật nghi hoặc, vậy thì có chuyện gì sao? Cậu nhìn nụ cười kỳ lạ của Nhuận, đột nhiên hiểu ra, thính giác cực kỳ nhạy bén...
“Tối qua bọn họ đều nghe thấy hết sao!?!”
“Không chỉ nghe thấy đâu, mùi vị động dục của con còn lan truyền khắp cả bộ lạc, đám thú nhân trẻ tuổi phỏng chừng đã trải qua một đêm khó quên đấy.”
“Ta, ta làm gì có động dục...” Thần Dật lắp bắp, không chỉ mặt, mà ngay cả cổ cũng đỏ bừng.
Trời ạ, nói vậy chẳng khác nào bảo tối qua cậu đã biểu diễn một màn xuân cung sống trước mặt mọi người sao! Cho cậu tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống đi! Tối qua làm sướng quá, cậu cũng không thèm kiềm chế tiếng ****. Nửa đêm canh ba, vị trí ngôi nhà gỗ của cậu lại hẻo lánh, cậu chưa từng nghĩ đến việc những thú nhân khác lại có thể nghe thấy.
Cậu chợt nhớ ra con hổ lớn kia hình như từ đầu đến cuối đều rất trầm mặc, không nói mấy câu, tên khốn đó vậy mà không thèm nhắc nhở cậu!
Nhìn dáng vẻ đỏ mặt của Thần Dật, Nhuận không khỏi thầm nghĩ, giống cái này so với những giống cái bà từng gặp trước đây còn mê người hơn nhiều, e rằng bộ lạc sắp vì cậu mà dấy lên một phen sóng gió rồi. Nhuận mỉm cười hỏi: “Tối qua là Hổ Vân đúng không.”
Thần Dật gật đầu. Khứu giác nhạy bén như vậy, ngửi ra là Hổ Vân cũng chẳng có gì lạ.
Nhuận đánh giá sắc mặt Thần Dật một chút, thấy cậu không có biểu hiện gì khác thường, nhịn không được nhắc nhở: “Con không cảm thấy ngoại hình của Hổ Vân có chút khác biệt so với các thú nhân trong bộ lạc sao? Thú nhân trong bộ lạc có thể tự do chuyển đổi giữa hình người và hình thú, còn Hổ Vân lúc trước dị hóa thất bại, ngoại hình của hắn vĩnh viễn giữ nguyên ở cái bộ dạng nửa người nửa thú đó.”
Thần Dật chăm chú lắng nghe. Những điều này cậu cũng đoán được phần nào. Hổ Vân sống trong rừng rậm, không mặc váy da thú, chỉ dám lén lút vào phòng cậu lúc đêm khuya thanh vắng, quả thực rất khó hòa nhập với tập thể thú nhân trong bộ lạc.
Nhuận tiếp tục nói: “Thú nhân dị hóa thất bại không xứng đáng được gọi là thú nhân, tất cả mọi người đều coi thường hắn, Hổ Vân đã bị đuổi khỏi bộ lạc.”
“Thật quá đáng!” Thần Dật phẫn nộ đứng phắt dậy. Từ những tiếp xúc ngắn ngủi của cậu, biểu hiện của Hổ Vân có thể nói là rất thân sĩ, tốt hơn đám thú nhân trong bộ lạc không biết bao nhiêu lần, sao có thể bị đối xử bất công như thế.
Nhuận nói xong vẫn luôn quan sát phản ứng của Thần Dật. Nhìn thấy biểu hiện của cậu, bà vui mừng mỉm cười.
“Nhìn thấy con như vậy ta cũng nhẹ nhõm phần nào. Hổ Vân cũng là con của ta, nó đã phải sống một mình quá lâu rồi.”
Thần Dật không thể hiểu nổi. Nếu Hổ Vân cũng là con của bà, vậy sao bà có thể nhẫn tâm nhìn hắn lưu lạc một mình bên ngoài cơ chứ.
Tiễn Nhuận đi xong, Thần Dật ngồi hờn dỗi một lúc, định ra ngoài tìm con hổ lớn. Nhưng vừa mở cửa nhìn thấy đám thú nhân đang canh gác bên ngoài, lại nhớ đến chuyện xuân cung sống tối qua, cậu đành hậm hực đóng cửa lại.
Thần Dật bực bội ở lì trong phòng. Khi lại nhìn thấy Hổ Vân xuất hiện ở cửa, cậu vừa mừng vừa sợ, vừa phẫn hận lại vừa xấu hổ, xen lẫn chút thương xót, ngũ vị tạp trần.
“Ban ngày ban mặt sao ngươi lại tới đây.”
“Đưa ngươi đi chơi.”













