Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xướng Môn Nữ Hầu – Chương 227

Xướng Môn Nữ Hầu

Tác giả: Tần Giản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Dương công chúa cố nhịn xuống, nhưng cuối cùng vẫn rơi lệ: “Các ngươi dám liên thủ bắt nạt ta?”

Giang Tiểu Lâu nhìn thấy hai người này đối đầu, đáy mắt lạnh lẽo mơ hồ lay động: “Cố Lưu Niên, ta không rảnh nghe ngươi tố khổ, lần sau đừng khiến ta gặp phải chuyện này nữa, nếu không thì…” nàng còn chưa dứt lời đã không chút do dự xoay người đi ra ngoài. Bọn hộ vệ của công chúa muốn ngăn cản, nhưng Sở Hán chỉ rầm một cái bóp nát cánh cửa, sau đó phủi phủi tay như đang phủi bụi: “Tiểu thư, mời.”

Đám hộ vệ đang nhúc nhích lập tức ngây người, đứng thẳng bất động.

Cố Lưu Niên nheo mắt lại, đang muốn đuổi theo nàng, Hoa Dương công chúa lập tức cản lại: “Cố Lưu Niên, huynh đứng lại.”

Cố Lưu Niên quay đầu nhìn Hoa Dương công chúa, gương mặt lạnh lùng: “Không biết công chúa điện hạ còn có chuyện gì?”

Đôi mắt lạnh lùng của Hoa Dương công chúa cố che giấu hận ý: “Huynh dám bước ra khỏi cánh cửa này, ta sẽ chặt đứt hai chân huynh.”

Nụ cười của Cố Lưu Niên càng sâu: “Công chúa điện hạ cần gì làm vậy, xưa nay ngài ở thâm cung, quen sống trong nhung lụa, chỉ sợ còn không biết thói đời hiểm ác. Hôm nay không phải ta cứu Giang Tiểu Lâu, mà là đang cứu ngài…”

“Huynh nói cái gì?”

Ý cười bên môi Cố Lưu Niên dần sâu sắc thêm, không chút hoang mang nói: “Giang Tiểu Lâu là hôn thê của Thuần Thân Vương, nếu ngài động thủ với nàng ta thì Thuần Thân Vương sẽ thế nào?”

“Biểu ca ở trước mặt ta vẫn phải nhường nhịn ba phần, huynh ấy thì làm được gì?”

“Công chúa điện hạ quá không hiểu Thuần Thân Vương rồi, nếu hắn là một nhân vật đơn giản thì bệ hạ cần gì phải kiêng kỵ?” Ánh mắt Cố Lưu Niên lóe lên, không ngờ lại chủ động tới gần một bước, tiếp cận Hoa Dương công chúa, đáy mắt không mang ý cười: “Ngài thật cho rằng bệ hạ vì hổ thẹn mới sắc phong Thuần Thân Vương sao?”

Hoa Dương công chúa giật mình, trong nháy mắt ý thức được gì đó: “Ý của huynh là?”

Đôi mắt Cố Lưu Niên chuyển động trên người Hoa Dương công chúa: “Người này nhiều năm qua bày mưu tính kế, trong bóng tối nắm giữ một thế lực lớn, cho dù bệ hạ không sắc phong, hắn cũng có cách để văn võ bá quan đứng ra tiến cử mình. Đối đầu với Thuần Thân Vương rất nguy hiểm, Giang Tiểu Lâu là người hắn coi trọng, công chúa phải nhượng bộ, đừng tùy tiện chạm đến cấm kỵ của hắn…”

“Ăn nói bậy bạ.” Hoa Dương công chúa lạnh lùng cắt ngang hắn, nhưng khó nén chấn động trong lòng, hai vai hơi run.

Cố Lưu Niên chỉ khẽ cười một tiếng, đáy mắt có tâm tình kỳ dị, thờ ơ nói: “Nếu công chúa không tin có thể thử một lần, Cố Lưu Niên cáo từ.”

Hoa Dương công chúa mở to mắt nhìn bóng lưng Cố Lưu Niên biến mất, tâm tư hỗn loạn phức tạp, đứng yên không nhúc nhích.

Độc Cô Liên Thành ôn nhu văn nhã, không có dã tâm, phụ hoàng ủy nhiệm trọng trách cho hắn, nhưng hắn luôn lui bước, thay vì nói hắn là một thân vương được sủng ái, không bằng nói là một kẻ nhàn tản trong đám người quyền quý. Vốn dĩ Thái tử rất cảnh giác với hắn, bây giờ cũng đã dần thả lỏng giám thị. Nhưng hôm nay nghe khẩu khí Cố Lưu Niên, rõ ràng Độc Cô Liên Thành là ngụy quân tử giả dối, chuyên dùng vẻ ngoài ôn hòa để dụ dỗ kẻ địch, thầm mưu đồ gây rối.

Không được, mình phải sớm nhắc nhở Thái tử, không được trúng kế của Độc Cô Liên Thành.

Hoa Dương công chúa chậm rãi ngồi xuống, nhìn cây chủy thủ trên bàn, trong lòng ngày càng cáu giận, hất tay ném nó xuống đất: “Hồi cung.”

Dưới lầu, Cố Lưu Niên đuổi theo Giang Tiểu Lâu, hơi thở gấp gáp: “Thật sự xin lỗi, gây phiền toán cho nàng.”

Sở Hán dùng ánh mắt dị thường cảnh giác nhìn chằm chằm Cố Lưu Niên, nhưng đối phương chỉ ngoảnh mặt làm ngơ, dĩ nhiên không để hắn vào trong mắt.

Giang Tiểu Lâu dừng chân, lông mày hơi nhíu lại, lạnh lùng nhìn Cố Lưu Niên: “Phiền phức mình gây ra phải tự mình giải quyết, ta không có nghĩa vụ giúp ngươi giải quyết chuyện của Hoa Dương công chúa.”

Dung mạo như ngọc của Cố Lưu Niên lóe lên ánh sáng khác thường: “Chuyện này…ta cũng không ngờ công chúa lại làm khó dễ nàng.”

“Ngươi không ngờ? Không, rõ ràng là ngươi cố ý.” Giang Tiểu Lâu lại bật cười, gương mặt bình tĩnh như nước, nhưng lại ẩn chứa sắc bén: “Nếu ngươi thật lòng thích ta thì sẽ không để cho Hoa Dương công chúa biết, chẳng qua là ngươi muốn dựa vào chuyện này để chọc giận Độc Cô Liên Thành, khiến huynh ấy đối nghịch với hoàng thất.”

“Sao nàng lại nghĩ ta xấu như vậy? Ta cho rằng, ít nhất trên đời này còn có nàng hiểu ta.” Âm thanh Cố Lưu Niên dần trầm xuống.

“Nếu ngươi thật sự xem ta là bằng hữu, là tri kỷ, ngươi sẽ không để ta bị bại lộ trước mặt Hoa Dương công chúa. Cố Lưu Niên, ngươi biết mình đang làm gì sao?” Nàng bỏ lại câu nói này, trực tiếp lướt qua người hắn.

Cố Lưu Niên đột nhiên mạnh mẽ nắm chặt cánh tay Giang Tiểu Lâu, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Nàng phải biết rõ ta muốn cái gì chứ.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lạnh lùng, chậm rãi rút tay ra khỏi tay hắn: “Giang sơn, thiên hạ, hay là ta? Cố Lưu Niên, đừng tự đánh giá mình quá cao, không phải cái gì ngươi muốn thì đều có được.”

Cố Lưu Niên chỉ cảm thấy ánh mắt đối phương lạnh lẽo làm đông cứng trái tim mình, ánh sáng mãnh liệt lưu chuyển trong đáy mắt, không tự chủ được run rẩy: “Giang Tiểu Lâu, ta biết rõ mình có khả năng thế nào, cũng biết mình có thể đi được đến đâu, chỉ là thiếu một người đi cùng mà thôi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn thấy rất rõ, đôi mắt kia đang có ngọn lửa dã tâm thiêu đốt hừng hực, trong nháy mắt có thể thiêu cháy hết tất cả.

Bàn tay Cố Lưu Niên càng nắm càng chặt, đốt ngón tay mơ hồ trắng bệch, hắn đang chờ đợi, đợi nàng trả lời.

Câu trả lời này rất quan trọng với hắn, vô cùng quan trọng.

Nếu nàng chịu đi cùng hắn, hắn sẽ biến nàng trở thành nữ nhân vinh quang tối cao, chỉ cần nàng đồng ý mà thôi.

“Cho nên, ngươi đang ép ta sao?” Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn hắn, thật lâu sau khóe miệng mới toát ra ý cười lạnh nhạt.

“Phải, ta đang ép nàng, nếu nàng có thể lựa chọn Thuần Thân Vương, thì sao không thể lựa chọn ta? Các người chẳng qua là cần có nhau mới đi chung với nhau chứ không phải thật lòng yêu thương, còn ta thì thật lòng thỉnh cầu nàng…” Hắn nhìn nàng, đáy mắt mang vẻ trong suốt hiếm thấy, biểu hiện không hề che dấu.

Giang Tiểu Lâu xì cười một tiếng, mang theo trào phúng không nói hết: “Ta chưa từng yêu thích ngươi, ngươi thật lòng thì có ích gì?”

Tay Cố Lưu Niên chợt run lên một cái, trong lòng có trăm ngàn lời nói nhưng không thốt ra được chữ nào, cuối cùng cắn răng nói: “Chỉ cần nàng cho ta thời gian, ta sẽ khiến nàng yêu ta. Độc Cô Liên Thành không đơn giản như nàng nghĩ, hắn mưu đồ cả thiên hạ, dã tâm rất lớn, nàng là người thông minh, sao lại bị hắn lừa chứ? Sao nàng không mở to mắt nhìn thật kỹ, rốt cuộc hắn là loại người gì?”

“Hắn là loại người gì trong lòng ta hiểu rõ, không phiền Cố công tử bận tâm.” Trong lòng Giang Tiểu Lâu hơi động, trên mặt vẫn không một gợn sóng.

Ngón tay Cố Lưu Niên nắm chặt, gần như muốn vỡ nát: “Giang Tiểu Lâu, nàng sẽ hối hận.”

Giang Tiểu Lâu đang lên xe ngựa, nghe thấy lời ấy cũng không quay đầu lại mà nói: “Không, mãi mãi cũng không.”

Xe ngựa chạy đi thật xa Tiểu Điệp mới thả rèm cửa xuống, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, Cố Lưu Niên còn đứng đó nhìn chằm chằm chúng ta.”

Thần sắc Giang Tiểu Lâu phức tạp: “Mặc kệ hắn.”

“Nhưng mà…vì hắn mà tiểu thư đắc tội với công chúa.”

Khóe miệng Giang Tiểu Lâu hiện ra ý cười lạnh lùng: “Những năm này số người ta đắc tội còn ít sao?”

“Tiểu thư, Hoa Dương công chúa rất được bệ hạ sủng ái, bây giờ người không được Hoàng hậu nương nương quan tâm, sau này chúng ta nên làm sao đây?” Tiểu Điệp nhìn thấy rõ mọi chuyện, cho nên rất kiêng kỵ Hoa Dương công chúa.

Nụ cười của Giang Tiểu Lâu chậm rãi biến mất, hai mắt ngưng kết thành băng. Người nàng lo lắng không phải Hoa Dương công chúa, mà là Cố Lưu Niên bụng dạ khó lường. Dã tâm của hắn từ lâu đã rõ ràng, nhưng theo thế cục trước mắt, hắn hoàn toàn không có khả năng đạt được mục đích, vì sao hắn lại tự tin như vậy?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46: Nhà lao sâu thẳm
Chương 47
Chương 48
Chương 48: Ác quan khó trêu (1)
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 53: Mỏi mắt mong chờ (1)
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 57: Giao phó sinh tử
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116: Đại tướng Bùi Tuyên (1)
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 120: An Hoa chết (1)
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xướng Môn Nữ Hầu
Chương 227

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 227
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...