Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xung Động – Chương 91

Xung Động

Tác giả: Hiểu Xuân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thật sự không thể ngờ, bọn vừa đập chai kia đang lại đang hùng hổ xông về phía chúng ta. Ba bốn thằng cùng một bộ dạng đầu gấu đứng lố nhố sau thằng đầu nhuộm vàng, thằng tóc vàng trợn trừng mắt hung hãn, cầm lăm lăm cổ chai lởm chởm trong tay nhào tới, miệng chửi loạn: “Mẹ nó, cuối cùng cũng để ông tóm được, đại ca bị chúng mày dồn tận đường cùng, anh em chúng ông không dưng thành chuột bọ ngoài phố, uất chó má này mà không ói được ra, ông chịu không thấu!”

Cùng đứng bật dậy, ta và Trịnh Diệu Dương liếc nhau, đã hiểu tên kia là người của ai: Tề Hổ! Là gã Tề Hổ bị Trịnh Diệu Dương trục xuất! Đám tay chân tới giờ còn chưa chịu yên, trước kia tha cho một đường chạy, giờ không dưng ôm nợ vào thân!

“Đừng làm bậy khéo chết người a, đại ca, chúng tôi ở đây là chỗ buôn bán…” Bà chủ quán đanh đá cũng vội ra mặt, có vẻ níu kéo vô cùng chật vật.

Gã tóc vàng xô bà ta ra: “Không phải việc của bà, cút ngay mụ già! Anh em, lên!”

Nói dông dài nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, ngay khi cái cổ chai vỡ nhằm thẳng mặt Trịnh Diệu Dương lao tới, ta theo bản năng lập tức vọt lên đỡ, nhưng cậu ấy cũng nhanh không kém, xô ta bật ra mấy mét, tay kia đã vung lên đỡ thứ sắc nhọn nguy hiểm kia… Xung quanh một trận la hét ầm ĩ, cả đám đông đều bị dọa cứng người…

Ta mở trừng mắt nhìn đầu nhọn đ//â//m ngập trên cánh tay Trịnh Diệu Dương, máu tươi phun túa ra, tim ta đã muốn vọt khỏi lồng ngực.

Trịnh Diệu Dương nghiến răng, vung chân hung hăng đá trúng bụng đối phương, đám người phía sau đã vằn mắt, vội vàng xông tới hỗ trợ, bọn chúng cũng biết động vào Trịnh Diệu Dương là gây họa lớn, đã coi như liều mạng bất chấp, hết thằng này tới thằng khác nhảy xổ vào, chớp mắt đã thành một đám đánh nhau loạn xạ. Xung quanh vướng bàn ghế, tay chân không thể đấm đá tùy ý, bọn côn đồ cũng không thể nói phải trái gì, ta và Trịnh Diệu Dương nhất thời ăn đòn không ít, ta vừa đánh vừa giận muốn phát điên, nhìn vết thương trên tay Trịnh Diệu Dương, bụng chỉ muốn nhanh chóng kết thúc trận lộn xộn này.

Lúc ấy mấy tên có vẻ được tập tành đàng hoàng trong bọn chúng sấn lên, ra tay cực kỳ thô bạo độc địa, ta vừa cầm cự với hai thằng vừa cố lui về phía Trịnh Diệu Dương, cậu ấy cũng nhận ra, đột nhiên quát lớn một tiếng: “Trần Thạc, cẩn thận!”

Chỉ kịp cảm thấy một luồng gió nặng nề vụt tới sau gáy, ta ý thức được nguy hiểm, vội vã xoay người cản lại, nhưng chân ghế sắt đã giáng mạnh xuống, trong chớp mắt… má phải ta hứng một đòn nghiêm trọng, thực sự không thể trụ được nữa, đau đớn khiến ta lảo đảo mấy bước, trước mắt tối sầm, tay ta vô thức ấp lên mặt, đã chạm được một dòng dịch thể ấm ấm rỉ ra.

Tiếng Trịnh Diệu Dương rống lên sau lưng: “Mẹ kiếp lũ khốn nạn chúng mày!!!”

Hình như cậu ấy cũng vơ lấy một cái ghế, điên cuồng quật lại lũ côn đồ, bọn chúng đều đã bị thương, có chút hoảng hồn, nhất thời còn bị khí thế của cậu ấy áp đảo, chúng cũng biết nếu gây tai nạn chết người, không đứa nào thoát rắc rối, bởi vậy đều có ý lùi lại. Gã tóc vàng thấy ta đột nhiên khuỵu rạp xuống đất, cũng bị luống cuống theo, lại nhìn thái độ hung tợn như muốn giết người của Trịnh Diệu Dương, rốt cuộc đành căm tức hô tay chân bỏ chạy.

Trịnh Diệu Dương kéo ta dậy từ mặt đất, gác tay ta lên vai cậu ấy, ta chưa từng nghe thấy giọng cậu ấy vừa kiên định, vừa pha lẫn sự run rẩy nặng nề đến vậy: “Trần Thạc, không được gục, chịu đựng, nghe không hả?! Mẹ nó anh không thể vô dụng thế được, Trần Thạc!”

Cậu ấy dốc hết sức đưa ta lên xe, nhấn ga phóng như bay tới bệnh viện, tốc độ xé gió kinh hoàng, không biết xe chạy bao lâu, đầu ta dựa vào thành ghế, đau đớn cùng cực, cổ họng không nhịn được bật ra mấy tiếng r//ê//n rỉ, nhưng trong đầu ta chỉ chăm chăm nhắc đi nhắc lại: không được để cậu ấy thất vọng, chịu đựng, chịu đựng!

Thật không ngờ một tên lưu manh đầu đường xó chợ lại khiến ta thê thảm đến vậy, đúng là mạt vận, mà cũng chỉ trách mình đánh đấm không nên hồn. Đến khi bị đẩy vào phòng giải phẫu, ta đã hoàn toàn rơi vào một vùng xám xịt u ám, màn đen tối thì ra lại quen thuộc đến vậy, mới không lâu trước, ta đã từng trải qua một lần, nhưng trí não trong giây phút này lại tỉnh táo vô cùng.

Khi ý thức khôi phục một lần nữa, ta mới biết chắc mình vẫn chưa chết, nhưng so với chết còn kinh khủng hơn nhiều, đầu ta bị bọc trong tầng tầng kín mít, trong lòng một trận hoảng hốt… tay cố sức quờ quạng nắm bắt drap giường, cảm giác bất an dồn dập như sóng cuộn.

Tay của ai? Mạnh mẽ ấm nóng, không ngừng rót năng lượng xuyên thấu qua lòng bàn tay ta… “Trịnh Diệu Dương… tôi bị sao vậy?”, ta nghe chính giọng mình khàn khàn yếu ớt.

“Anh không làm sao hết, nằm yên, tuần sau xuất viện được rồi, phải nghe lời tôi.”

“Cậu là bác sĩ a? Tôi đang nghe đây. Gần đây đúng là có duyên với bệnh viện.”

Cậu ấy có chút giận dữ, không biết là giận ta hay tự giận mình: “Nói bậy bạ gì đó, hết lần này tới lần khác không coi mạng mình ra gì, tính cố tình chống đối tôi hả?! Tự bảo vệ mình cũng không nên! Mẹ nó lần sau còn dám làm loạn vậy nữa, không cần chờ người khác xử anh!”

Ta khẽ cười ngắt lời cậu ấy: “Ha, cậu còn bao nhiêu kẻ thù chưa mò đến cửa nữa? Cũng phải nói tôi biết trước đặng chuẩn bị tâm lý chứ, lần này bất quá lúc lắc não một chút, lần sau không chừng…”

“Anh đúng là muốn ăn đập!” Cậu ấy gắt lên, hình như đột nhiên nhào về phía ta, rất nhanh lướt môi trên môi ta, ta ngẩn người, “Nằm yên ở đây cho tôi, tôi đi giải quyết bọn khốn kia.”

“Bỏ đi, đừng mạo hiểm vì loại ấy.”

“Yên tâm, tôi không ngốc như anh đâu.”

Cậu ấy đi rồi, ta giơ tay sờ lớp băng dày trên mặt, có hỏng mặt không? A~ Rồi sao đây? Trịnh Diệu Dương sẽ làm gì? Ta thật có chút mụ mị, tuy nói đàn ông trên mặt thêm vài vệt hoa văn cũng chẳng sao, nhưng không phải ai ai cũng có thể ung dung thích ứng những chuyện thế này.

Nằm không thật tệ, ngày dài lê thê, chán nản uể oải, nhưng ta ráng chịu đựng. Trịnh Diệu Dương ngày nào cũng tới, nói ta biết tình hình công ty, việc hòa giải đã đạt được thỏa thuận, song phương đều lùi một bước, phát hiện có thể đáp ứng nhu cầu lẫn nhau, Trụ Phong rốt cuộc cũng tạm vượt qua ải khó khăn, người của sở liêm chính và cục cảnh sát đã dần rút về, chỉ còn một phần tài sản đang bị phong tỏa chờ điều tra, cũng không quá tệ.

Ta cười khổ: “Đúng lúc hệ trọng tôi lại thành thế này, quả nhiên tôi với cậu xung quá thể.”

“Im đi không, Trần Thạc, lời lẽ kiểu này từ sau nuốt hết xuống họng cho tôi, coi bộ đúng là não bị đập hư rồi.”

Ta bật cười.

Cậu ấy đột nhiên nói: “Ngày mai tháo băng.”

“Ừm.” Ta cũng không hỏi cậu ấy bác sĩ có nói gì đến chuyện hỏng mặt không.

Hôm sau, ta bình tĩnh ngồi trên giường chờ tháo băng, nhịp thở đã muốn gấp gáp, dự cảm bất an càng lúc càng mãnh liệt, đến khi lớp băng trắng được tháo hết xuống, làn da tiếp xúc với không khí lạnh lẽo, trái tim cũng thình lình bùng nổ…

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xung Động
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...