Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xung Động – Chương 87

Xung Động

Tác giả: Hiểu Xuân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trịnh Diệu Dương lúc này khí lực tổn thương nghiêm trọng, nằm sấp một chỗ không nhúc nhích, chỉ có đầu vai khẽ nhấp nhô theo hơi thở dốc. Vừa lúc ấy, điện thoại bàn réo vang, nhìn ai đó cả cánh tay cũng không buồn nhấc lên, ta nhấc máy đưa đến bên tai cậu ấy, hiện giờ là thời điểm đặc biệt quan trọng, có khả năng phát sinh nhiều chuyện rắc rối, không thể mặc kệ được.

Quả nhiên, Trịnh Diệu Dương uể oải mở miệng, qua năm giây vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc, chống tay ngồi dậy.

“Ai để lộ ra?” Cậu ấy nhíu mày hỏi, trầm ngâm một lát rồi nói tiếp, “Hai tiếng nữa, hai tiếng nữa tôi đến, trước mắt các cậu giám sát thật kỹ, chuẩn bị ứng phó.” Cậu ấy dập máy, thở dài, mệt mỏi ngã đầu xuống gối, ta đứng cạnh đầu giường quan sát cậu ấy, cậu ấy cứ giả đà điểu như vậy hết vài phút, đột nhiên xoay đầu lại nhìn ta.

“Nhìn cái gì?”

Mớ tóc đen rối loạn, vành mắt ửng đỏ, biểu cảm mệt mỏi chán chường, cơ thể cao lớn tỏa ra một tia mê hoặc sau phút truy hoan, vừa mang theo dã tính vừa có chút ôn hòa, lại trộn lẫn sự uy hiếp tự vệ, ta biết… người đàn ông này bị nhục.

Cậu ấy rất hiếm khi bị nhục, bởi vậy lúc thất bại so với thành công chỉ càng gây ra đả kích mạnh mẽ hơn, ta khẽ nhích lại gần thêm một chút, cậu ấy rõ ràng đã cảm nhận được ý đồ của ta, vội vã nhỏm dậy muốn chạy trốn, ngay tức khắc đã bị ta giữ lại, thấy không thể lay chuyển được ta, rốt cuộc lại chủ động nhào tới bắt đầu một nụ hôn cuồng nhiệt.

Ta cúi đầu: “Sao hả?”, môi lướt qua vành tai cậu ấy, “Trịnh Diệu Dương, tôi cảnh cáo cậu, giờ tốt nhất nói tất cả cho tôi biết, đừng giấu giếm điều gì.”

Cậu ấy ngồi phịch xuống giường, cuối cùng cũng thẳng thắn: “Có người vời bọn sở liêm chính và cảnh sát đến điều tra sổ sách Trụ Phong.”

“Có nhược điểm gì để bọn họ tóm được không?”

“Tôi đậy điệm hết sức rồi.”

“Biết ai hở ra chưa?”

Cậu ấy nhìn ta, không đáp.

“Trương Ký Vân tạm không nhắc.” Ta nói thay cậu ấy, “Nhưng lần này nghiêm trọng đây, đủ bản lĩnh viện đến đầu não chính phủ hậu thuẫn, nhưng lại không sợ làm rùm beng sự việc, ô dù của cậu ta lớn hơn cậu rồi, chỉ cần bọn họ chăm chăm thọc sâu vào vụ này, Trịnh Diệu Dương cậu có cố che chắn đến đâu cũng chưa chắc đỡ được.”

“Ai~ Bị anh nói trúng rồi đây, ô dù của bọn chúng lớn hơn tôi.” Cậu ấy nhảy xuống giường, bỏ vào phòng tắm, ta cũng theo sau.

“Có dính dáng gì tới Trương Thủ Huy không? Chơi độc kiểu này không phải tác phong ông ta.” Tâm lý chống đối của Trịnh Diệu Dương rất nghiêm trọng, càng thô bạo càng không thể khống chế được cậu ấy.

“Được rồi, không liên quan gì đến Thành Nghiệp hết.” Cậu ấy vừa xối nước vừa quay lại nhìn ta, “Là một công ty đa quốc gia ở Hồng Kông, nghe tên tập đoàn Hanh Thông chưa?”

“Nếu là Hanh Thông, phiền phức của cậu không phải lớn thường đâu.” Ta tiến lại, “Làm sao lại đi mắc vào bọn to đầu ấy?”

Cậu ấy cười khổ: “Tháng trước Trụ Phong bắt đầu tiến quân vào thị trường bất động sản, lúc đấu thầu Trụ Phong ra giá thấp hơn nên giành được hai miếng đất lớn ở Cửu Long từ Hanh Thông, khiến bọn họ rất tức tối, ngay sau đó đã giở đủ trò ép buộc dụ dỗ, bệnh chung của các ông lớn thôi, anh cũng biết tôi không đời nào chịu, bọn họ đã hùng hổ xua chó dữ ra.”

“Dùng món kếch xù để mua chuộc Trương Ký Vân hả?”

“Người vì lợi lộc cả thôi, tôi cũng không có quyền bắt ai trung thành cả đời, biết đâu ngày thường chiếu cố cậu ta chưa đủ, hay vô ý chọc giận cậu ta lúc nào.” Trịnh Diệu Dương buột ra một hơi thở mạnh.

“Để đất cho bọn họ đi.”

“Anh nói cái gì?!”

Ta bước tới sau lưng cậu ấy, một tay vuốt ve trên bụng cậu ấy, nhắc lại lần nữa: “Để đất cho bọn họ.”

“Hiện giờ không phải tôi muốn đấu đá, là bọn họ quyết tâm chọi với tôi, nếu dè dặt như anh, Trụ Phong ngày trước đã không thể cất đầu lên được.” Thật bất ngờ, tính xấu của cậu ấy còn chưa phát tác, “Vụ này, tôi không nắm chắc.”

“Cậu thắng đủ lâu rồi, Trịnh Diệu Dương, có lúc cũng cần dè dặt một chút.”, bàn tay ta trượt lên trước ngực cậu ấy, “Tôi muốn thấy cậu thành công, nhưng lần này tốt nhất cậu nên thận trọng.”

“Anh cho rằng tôi hành động thô lỗ?”

“Không, hành động của cậu luôn được tính toán tỉ mỉ kỹ càng, nhưng phương pháp quá cương, khiến cho người khác cảm thấy cậu quá kiêu ngạo, bọn họ vốn không thể không đối đầu với cậu.”

“Tôi cần chuyên gia đàm phán.”

“Tôi ra mặt được chưa?”

Cậu ấy đột nhiên quay lại nhìn ta chăm chú: “Tôi không muốn anh dính vào vụ lộn xộn này.”

Ta mặc kệ cậu ấy: “Tôi và cậu cùng tới Trụ Phong, ngày mai tuyên bố tôi tham gia Ban giám đốc, còn nói thêm một câu vô ích, tôi trở mặt với cậu.”

“Đừng có hối hận.” Cậu ấy khẽ nhếch khóe môi cười cười, có chút đen tối.

“Có một số phẩm chất của cậu tôi thực là ngó không vừa mắt được, để xem có ai tới chỉnh được cậu, tôi đứng sau dồn sức cho, coi đã thấy chí cốt chưa?”, cũng nổi hứng giỡn theo cậu ấy.

“Dẹp, chờ sau sẽ đến lượt anh.” Cậu ấy xối nước lên người ta, “Đừng chạy nữa, Trần Thạc, đồng ý với tôi đi.”

“Để xem cậu đãi ngộ tôi ra sao.”

“Anh kiếm còn chưa đủ hả? Biệt thự ngoại ô Pháp cũng có rồi, thỏ khôn phải có ba hang, còn chừa đường lui nữa chứ.” Cậu ấy đột nhiên cười cười nhìn ta, “Phải rồi, chìa khóa Lệ Nguyệt Cung anh vẫn giữ hả?”

Ta đẩy cậu ấy ra: “Nói nhảm vừa, nhanh tay lên chút đi.”

“Tính lảng chuyện sao?”

“Bậy bạ, đúng là thường ngày còn quá khách khí với cậu.” Ta vừa mắng vừa bỏ ra khỏi phòng tắm.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xung Động
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ