Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xung Động – Chương 117

Xung Động

Tác giả: Hiểu Xuân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rốt cuộc chúng ta quyết định đẩy buổi công bố dự án lô đất số 9 lên trước thời hạn, nhân cơ hội này, giới thiệu luôn tổng thể khu căn hộ do ta phụ trách xây dựng, sau đó để Trịnh Diệu Dương và hai quan chức chính phủ cao cấp thuyết minh chi tiết thêm.

Chúng ta cũng đã dự liệu trong cuộc họp báo, phóng viên được tự do đặt câu hỏi rất có thể sẽ xảy ra những tình huống “đột xuất”.

Hai ngày sau đó, cuộc họp báo diễn ra.

Quả nhiên vừa công bố một giờ tiếp theo sẽ được phép tự do nêu câu hỏi, lập tức có một phóng viên của báo cảng đứng lên, ban đầu anh ta rào đón bằng những câu hỏi thông thường, một hồi đã lái ngay về vấn đề trọng tâm: “Trịnh tiên sinh, gần đây báo chí rất quan tâm đến sinh hoạt cá nhân của ngài, ngài có cảm thấy chuyện này sẽ thành tiền lệ, dẫn đến hậu quả xấu hay không?”

“Tôi không rõ anh nói “xấu” là về mặt nào?” Trịnh Diệu Dương ung dung đáp, áp lực từ cậu ấy lập tức khiến khán phòng yên tĩnh lại, “Các vị ngồi đây nghe thuyết minh về các dự án mới đều là bạn bè, ít nhiều mục đích của các vị là đánh giá thực lực của Trụ Phong hay tiềm năng của các dự án sắp tới chứ nhỉ? Có bao nhiêu vị tới đây để đánh giá sinh hoạt cá nhân của chủ tịch ảnh hưởng ra sao đến công việc làm ăn vậy?”

Bên dưới bắt đầu rộ lên tiếng cười.

Gã phóng viên kia bị bắt bí, nhất thời không cam lòng, lại chĩa mũi dùi sang ta: “Vậy Trần tiên sinh thấy sao? Ngài có nghĩ những tin tức gần đây ảnh hưởng đến ngài không? Nếu tin đưa sai sự thật, tại sao hai vị không công bố lập trường rõ ràng cho công chúng?”

Ta nhìn một lượt quanh khán phòng, mỉm cười nói: “Tôi cũng mạo muội hỏi các vị một vấn đề: mọi người tham dự hôm nay thường ngày có quan tâm đến những mục giải trí trên báo không?” Xung quanh bắt đầu có tiếng bàn luận xôn xao, nhưng không ai đứng lên trả lời, “Mọi người đều thấy thú vui này không đáng nói, đâu cần phải để ý những bài báo ấy viết gì. Cảng ta có vô số người sống rất khó khăn, nếu có thêm vài bài giải trí lúc trà dư tửu hậu, theo tôn chỉ phục vụ công chúng của Trụ Phong, bản thân tôi cũng sẵn sàng hy sinh.”

Khán phòng lại cười rầm lên.

Tiếp theo đến lượt một nữ phóng viên có vẻ già dặn đứng dậy: “Xin hỏi Trần tiên sinh, ý của ngài có phải là… ngài và Trịnh tiên sinh xác thực không chỉ có quan hệ công việc hoặc là bạn bè đơn thuần?”

Nhất thời mọi người đều im lặng nín thở nhìn lên vị trí chúng ta ngồi cách ghế thính giả chừng ba mét.

Lúc này Trịnh Diệu Dương đột nhiên xen vào: “Xin hỏi, vị tiểu thư này có phải từ “Tuần san X” tới để viết bài giật gân tiếp theo cho chúng tôi không?”

“Ồ không, tôi là phóng viên “Tuần san Nhân vật”.”

Cậu ấy gật đầu cười cười: “Chúng tôi rất sẵn sàng trả lời câu hỏi của cô.”

Ta không ngờ Trịnh Diệu Dương lúc này còn có bụng dạ hài hước, nhưng bầu không khí trong hội trường đã dịu xuống rất nhiều, cậu ấy đưa mắt nhìn sang ta, ánh mắt sáng lấp lánh kỳ lạ, ta hiểu ý tứ của cậu ấy, thực sự… không vấn đề gì chứ?

Ta lấy lại bình tĩnh, đáp: “Chúng tôi cùng hợp tác năm năm qua, cả hai đều coi nhau như nguồn cổ vũ lớn nhất, có rất nhiều việc chúng tôi đều ngầm thông cảm cho nhau, nhưng riêng công việc chắc chắn không bị tình cảm riêng ảnh hưởng.”

Trịnh Diệu Dương tiếp lời: “Tôi không định lảng tránh truyền thông, Trần Thạc là người quản lý đắc lực nhất của Trụ Phong, cũng là người tôi tin tưởng nhất cuộc đời, tôi không hy vọng mọi người soi mói xét nét sinh hoạt cá nhân của chúng tôi. Trụ Phong cho tới giờ đối ngoại đều dựa vào thực lực, nhưng nếu nhất định phải thỏa mãn lòng hiếu kỳ của công chúng, tôi có thể nói với các vị… gặp gỡ Trần Thạc là điều may mắn nhất với tôi.”

Toàn trường thoáng chốc như nổ tung, tiếng bàn luận rầm rộ, ánh đèn flash loang loáng liên hồi.

Ta quay sang nhìn cậu ấy, thực sự có chút hoảng hồn. Trong lòng như trút được gánh nặng, nhưng nhìn ánh đèn chớp nhoáng xung quanh ta cũng hiểu, một câu mập mờ vừa rồi kinh thiên động địa đến mức nào, rốt cuộc chưa từng nghĩ mối quan hệ giữa ta và cậu ấy sẽ công khai đến thế này. Kể từ nay, xem ra không bao giờ yên ổn được…

“Trần tiên sinh, ngài sẽ phát biểu cảm tưởng chứ?”

“Trước kia hai vị vẫn né tránh nhắc đến chuyện tình cảm, phải chăng vì có bí mật gì khác? Hay các vị muốn dùng thái độ im lặng để thừa nhận với công chúng?”

“Người nổi tiếng khi công khai vấn đề tình cảm rất có thể dẫn đến những phản ứng trái chiều, vậy là hai vị đã thừa nhận tin đồn là xác thực, giữa hai người có mối quan hệ rất thân mật?”

“Hôm nay hai vị đã công bố rõ ràng như vậy, có phải đây là phương án bất đắc dĩ vì áp lực truyền thông gây ra những ngày gần đây?”

“Trịnh tiên sinh, ngài có lo lắng dư luận sẽ suy diễn sai lệch từ những lời nói của ngài hôm nay không?”

“Xin hỏi sự tin tưởng chắc chắn giữa hai người được tạo lập trên cơ sở nào vậy? Có thể nói cụ thể hơn được không?”

Cho đến khi người chủ trì họp báo tuyên bố kết thúc, những câu hỏi và ánh đèn flash vẫn không hề có dấu hiệu ngừng lại. Vệ sĩ và nhân viên bảo vệ hội trường phải hộ tống chúng ta rời khỏi phòng, vừa vào đến phòng nghỉ khách sạn, Phùng Bằng Phi đã gọi đến.

“Mẹ nó, các cậu làm trò gì vậy!?” Anh ta rõ ràng giận điên người, rủa xả luôn bằng tiếng Nhật, tới giờ mới được nghe anh ta xài giọng điệu kiểu này nói chuyện với ta, “Họp báo kiểu này thà không tổ chức còn hơn!”

“Phụ ý tốt của anh, rất xin lỗi.”

Anh ta tiếp tục bốc hỏa: “Tôi không cần cậu xin lỗi, mấy người đúng là được thể làm loạn! Này là quyết định của cậu hay cậu ta hả? Công chúng có phải đồ ngu đâu.”

“Bịt miệng không được thì đành ngả bài thôi.” Vừa nói vừa đưa mắt nhìn Trịnh Diệu Dương, cậu ấy cũng đang bị giám đốc tài chính gặng hỏi vụ vừa rồi.

Phùng Bằng Phi đột nhiên im lặng, vài giây sau mới hạ giọng nói: “Trần Thạc, tôi chỉ có chút kinh ngạc thôi, thật không ngờ các cậu…” có lẽ cảm thấy không ổn lắm, anh ta lại ngừng lời, cười khổ một tiếng, “Chậc, tính cách hai người mà có thể hòa hợp lâu như vậy, tôi cũng phục thật.”

“Này là phê bình hả?” Còn đang nói, Trịnh Diệu Dương đã ra hiệu bảo ta cùng nhân viên bảo vệ đi ra ngoài.

“Các cậu cứ không kiêng dè như vậy, sớm muộn cũng sinh chuyện.”

“Chúng tôi còn chưa sinh đủ chuyện nữa sao? Còn chưa nói vụ này.” Ta tự giễu, đi theo mấy người ra khỏi phòng nghỉ.

Phùng Bằng Phi chốt lại: “Tôi sẽ nghĩ cách dẫn dắt dư luận, không để đến mức tràn lan đưa tin bất lợi cho Trụ Phong, các cậu phải nắm chắc tình hình, cần thiết mạnh tay mới mạnh tay, trên thương trường không nên để lộ nhược cho người khác lợi dụng.”

“Cảm ơn anh.” Ở một mức nào đó, ta đã không còn cách nhìn phiến diện và ác cảm với Phùng Bằng Phi nữa, không thể phủ nhận anh ta đã giúp đỡ ta rất nhiều, nếu còn cố tình giữ khoảng cách nữa thì ta hẳn là quá không biết điều.

Thấy ta ngắt máy, trợ lý Avril bước tới, đưa cho ta một tập giấy mỏng: “Một số đối tác tiềm năng vừa dự họp báo để lại thông tin liên lạc, trong này có cả đại biểu hiệp hội thương mại Malaysia, anh có muốn lựa chọn họ luôn không?”

“Để bộ phận mời đối tác xác minh lại thông tin của họ đã.”

“Được.” Nụ cười chuyên nghiệp của Avril cũng có sức sát thương không tầm thường, cô ấy thường đảm nhận những vụ lấy một chọi mười đặc biệt khó xơi.

Tất cả chúng ta đều vào trong xe công vụ của khách sạn, Trịnh Diệu Dương ngồi ghế đầu, ta đang định vào ngồi bên cạnh đột nhiên Avril ghé đầu qua, hạ giọng thì thào: “Là thật đấy ạ?”

“Cái gì?”

“Anh và chủ tịch bảnh trai như vậy, ngó chỗ nào cũng thấy đẹp, vốn đã rất đáng để chị em mơ mộng rồi a, giờ thêm chút scandal lại càng hấp dẫn, cũng không tệ đâu nha.” Cô tiểu thư này tính tình bộc trực, đâu ai ngờ cũng kỳ quái thế này.

“Chậc.” Ta thật là dở khóc dở cười.

Cô ấy nhìn ta lắc đầu ngán ngẩm thì bật cười khanh khách: “Phụ nữ thật là đáng ngạc nhiên ha~”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xung Động
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ