Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xung Động – Chương 112

Xung Động

Tác giả: Hiểu Xuân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Muốn cùng giải quyết ổn thỏa cả hai việc, ta không thể vội vàng hành động, tạm thời cứ bình tĩnh quan sát đã. Tin tức một khi đã lan ra, đương sự càng phản ứng kịch liệt đối phương càng có cớ lấn lướt, tha hồ xào nấu bịa đặt, nếu có thể âm thầm dàn xếp êm xuôi, qua một thời gian tất cả sẽ mau chóng lắng xuống.

Lái xe tới Bán Đảo, ta vừa vào nhà hàng, quản lý đã xuất hiện chờ đón, anh ta nói Trịnh Diệu Dương dặn xuống đưa ta vào phòng khách lớn, trên đường ta cũng ngầm phỏng đoán mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại.

Vừa đẩy cửa, lập tức có hàng loạt ánh mắt chăm chú chĩa vào ta, ta trấn tĩnh bình thản bước vào. Chà, luật sư đôi bên đều có mặt, còn vài người không hiểu thuộc phe nào, Trịnh Diệu Dương ra hiệu bảo ta ngồi xuống bên cạnh cậu ấy. Ta gật đầu chào hỏi mọi người rồi ngồi xuống, không hề có màn đưa đẩy mào đầu, bầu không khí thực có phần căng thẳng.

Một vị luật sư lên tiếng: “Tình hình sức khỏe của Trương tiên sinh hiện nay vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, theo yêu cầu của ngài, tôi sẽ thông báo trước một phần di chúc về tài sản cho Trịnh tiên sinh được biết, chi tiết vấn đề xin ngài sang Mỹ trong thời gian tới để trực tiếp nhận chuyển giao quyền điều hành Thành Nghiệp.”

Chính ta cũng không ngờ, những văn bản tiếp theo được đưa ra tất cả đều cho thấy Trương Thủ Huy muốn đem lượng cổ phần áp đảo của Thành Nghiệp trao cho Trịnh Diệu Dương, ta quét mắt một lượt qua những người ngồi xung quanh, ai nấy đều đang che giấu sự kích động dưới khuôn mặt bình tĩnh.

Ta bắt đầu thấy khẩn trương, lòng bàn tay rịn rịn mồ hôi, những người ngồi quanh đây, chắc chắn không một ai thực sự tin khối tài sản kia sẽ thuận lợi đến tay Trịnh Diệu Dương. Sau cuộc bàn bạc ngắn gọn, đôi bên đứng dậy bắt tay ra về. Luật sư bên đó trước khi đi còn ghé tai thì thầm gì đó với Trịnh Diệu Dương, ta thấy cậu ấy nhếch môi cười, rõ ràng đáng báo động.

“Sao rồi?” Đến giờ mới thực sự bình tĩnh lại, ta bước tới bên cạnh cậu ấy, cùng nhìn theo những người đang đi ra.

“Phiền phức đấy.” Cậu ấy quay sang nhìn ta, “Người bên ông già đã bắt đầu rục rịch rồi.”

“Tốt nhất cậu lo chọn vệ sĩ đi.”

“Anh bắt đầu lo lắng rồi ha?” Cậu ấy cười cười đưa tay xoa xoa cổ ta.

Ta cũng chẳng có bụng dạ nói giỡn: “Đến giờ rồi, buông hay không cũng không ổn, cậu tính sao đây? Còn nữa, bọn A Đỉnh thế nào rồi?” A Đỉnh là nhánh đầu tiên chúng ta gài vào Thành Nghiệp.

“Thì một đám già đầu ngoan cố vô địch, coi vậy nhưng không lão nào mắt mờ tai điếc đâu, giờ sảy chân một bước cũng lĩnh đủ liền.” Cậu ấy đang nói thì di động đổ chuông, “À, là em à… ừ, anh biết vụ này không dễ đâu.” Cậu ấy đưa mắt nhìn ta rồi cúi đầu đi qua bên kia bàn, “Truyền thông thì thích dựng chuyện rồi… à ừ, cảm ơn em… vậy được, gặp sau.”

Thấy cậu ấy ngắt máy, ta hỏi: “Lương Mẫn Nghi hả?”

“Cô ấy hỏi vụ báo sáng nay.”

“Cô ta nghĩ sao?”

“Cô ấy nói chỉ là mánh cũ trong giới giải trí thôi, chúng ta đừng nên phản ứng gì hết.” Cậu ấy lắc đầu, “Mẹ nó bọn này đúng là rửng mỡ.”

“Vậy thôi đừng ăn chung, lại ảnh ọt rách việc, tôi đi trước đây.”

“Ừm, tối nói chuyện sau.”

Ta và Trịnh Diệu Dương, có thể đánh bạc mạng sống vì nhau, nhưng từ đầu tới cuối chưa bao giờ định công khai mối quan hệ này, có những khi chúng ta còn cố hết sức né tránh, cũng có những khi chỉ là đơn giản cảm thấy chẳng cần thiết. Nhưng giờ một việc quá sức tự nhiên đột nhiên bị người khác lấy ra làm mục tiêu viết lách, vấn đề sẽ khác hẳn, cứ như thể sắp phải viện lý lẽ phân bua với bọn họ, ta không thể chịu được viễn cảnh ta và Trịnh Diệu Dương bị một đám người gặng hỏi chúng ta có bình thường hay không. Thậm chí ta không thể tưởng tượng được chuyện riêng tư giữa hai chúng ta vì sao tự nhiên phải lôi ra báo cáo với thiên hạ, những trò thế này thực hại người ta điên đầu!

Trong giai đoạn nhạy cảm như bây giờ, một tin đồn thất thiệt cũng có thể gây bất lợi cho Trịnh Diệu Dương, ta không thể cho phép mình làm bừa.

Thực sự không nhận ra mình đã lái xe tới Ngân Thuẫn, nghe nói Phùng Bằng Phi còn đang họp, ta bình tĩnh vào phòng khách ngồi chờ, trợ lý của anh ta nhận ra ta, anh ta vào mời một tách trà rồi báo trước: “Cuộc họp của Phùng tiên sinh có lẽ phải đến một tiếng rưỡi nữa, ngài có đợi…”

“Tôi chờ được.”

Ta ngồi tại chỗ, nhớ lại mấy năm trước cũng từng một lần ngồi đúng chỗ này, như một thằng khờ đợi Phùng Bằng Phi ra gặp, rồi thuyết phục anh ta đứng ra giúp đỡ Trụ Phong. Còn lần này, ta cũng không hiểu anh ta sẽ nghĩ sao.

Dự tính không sai, đợi hết khoảng một tiếng bốn mươi phút, tính nhẫn nại của ta cũng hay thật.

“Trần Thạc?” Phùng Bằng Phi bước vào, thái độ có vẻ hơi ngạc nhiên, “Nghe nói cậu đợi tôi lâu rồi.”

“Không sao.” Ta đứng lên tự giễu, “Mỗi lần tôi tới, dự cảm của anh luôn tệ nhỉ.”

Anh ta mỉm cười, bước lại phía ta: “Chuyện ấy thì không lo, tôi chỉ lo cậu gặp chuyện rồi chẳng nhớ ra còn có một người bạn như tôi.” Không biết qua bấy nhiêu năm, trình độ xã giao của Phùng Bằng Phi tiến bộ đến mức nào đây.

Ta thực tình cũng coi như nói chuyện phiếm với bạn bè, điểm lại một lượt nguyên do vụ bài báo cho anh ta nghe.

“Tôi không cần tính toán, chỉ muốn dẹp yên vụ này thôi.”

Anh ta gật đầu: “Tôi sẽ cố hết sức.”

Ta đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Anh và Mary có…”

Anh ta bình thản nhìn lại ta: “Cậu lo cho cô ấy sao?”

Ta thực có chút xấu hổ: “Không phải ý đó, tôi tin anh.”

“Trần Thạc, chí ít đến giờ cậu cũng nói được với tôi mấy câu chân tình, không như trước kia, nửa lời cũng không chịu nói, với tôi lại càng vậy.”

Ta bật cười, nói: “Tôi vô lối vậy thật sao? Tôi thấy chỉ vì mấy người cứ ưa hiểu lầm tôi đấy chứ.”

“Lần này cũng vậy hả? Là báo chí họ hiểu lầm sao?”

Ta cảnh giác nhìn anh ta: “Anh cho rằng tôi và cậu ấy đáng bị lôi ra cho người ta soi đèn phán xét hả? Chuyện này căn bản không phải hiểu lầm gì hết, mẹ nó đây là xâm phạm riêng tư!”

“Ở Hồng Kông này, không có riêng tư, điều này cậu tự biết. Ngay từ đầu các người đã luôn bị đặt dưới ánh mắt công chúng, cậu cũng có thể đoán trước được tình huống này sẽ xảy ra.” Anh ta bình tĩnh nhìn ta, những lời này khiến ta không thể phản bác, “Trừ khi có một cái cớ hoàn hảo, nếu không sớm muộn cũng có ngày mọi chuyện bị người ta lôi ra xào nấu.”

“Hừ, thật không hiểu nổi nữa, tình cảm của mình tự nhiên còn phải để kẻ khác xông vào bàn tán!” Ta đứng dậy, tính kết thúc cuộc nói chuyện, “Bằng Phi, cảm ơn lời khuyên của anh, tôi sẽ cẩn trọng đối phó.”

“Muốn dẹp yên ổn cũng cần vài ngày, phải chuẩn bị sẵn tâm lý.”

“Cảm ơn.”

Lúc ấy, anh ta đột nhiên sải chân bước tới đứng ngay trước mặt ta, cánh tay vươn ra ôm choàng qua vai ta, thoáng áp sát lại… hôn phớt lên môi ta rồi lập tức buông ra, lùi về khoảng cách an toàn.

“Hả?!” Ta căn bản không hề đề phòng, bị hành động đột ngột của anh ta hại phát hoảng, người này rốt cuộc làm sao vậy, nước ngấm nhũn não hả!?

“Anh làm gì hả?!”

“Chỉ là muốn làm vậy mà thôi.”

“Anh tính để bọn họ có thêm cơ hội dựng chuyện nữa sao?!” Ta trừng trừng nhìn anh ta, “Phùng Bằng Phi, tôi thật không hiểu có nên tin tưởng anh hay không.”

“Tôi không có ý gì khác đâu, sorry.” Anh ta cười bất đắc dĩ, “Trần Thạc, cậu có thể tin tôi.”

Ta lắc đầu bỏ đi, rốt cuộc vẫn nói nốt một câu: “Nếu không định nghiêm túc thì đừng để Mary ôm hy vọng, đây… là lời khuyên của tôi

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xung Động
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...