Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân Yến – Chương 90

Xuân Yến

Tác giả: An Ni Bảo Bối
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô kể với Tống cả những câu chuyện quá

khứ chưa từng kể với Hứa Thanh Trì. Chưa kể với bất cứ ai. Đối với cô,

lịch sử không chỉ là kí ức qua thời gian, mà còn là lương thực tiêu hóa

trong cơ thể. Kết cấu của cô được ghép từ những khối đen do đau đớn,

thiếu sót, ly biệt và tử vong phân giải ra. Sự tồn tại của cô là minh

chứng hoàn chỉnh cho sự tồn tại của những chuyện cũ ấy.

Cô kể, vào năm cô mười hai tuổi, bà nội phát bệnh tim, ra đi trong giấc ngủ.

Bà nuôi nấng cô rất nhiều năm. Cô học được ở bà khía cạnh chất phác đôn hậu. Bà rất yêu thương cưng chiều cô, thi thoảng làm trứng vịt bắc

thảo, bà đều đợi Khánh Trường ăn hết, bản thân chỉ lấy phần tương sót

lại để trộn cơm. Trong tương có vụn trứng, bà không muốn lãng phí. Những tiểu tiết này, Khánh Trường chưa bao giờ quên, vì thế ở cô hình thành

tấm lòng ấm áp dành cho mọi người, biết nghĩ cho người khác, nhường nhịn phần lợi cho người khác, cố gắng không tăng thêm phiền phức cho ai. Bà

nội có tính cách cứng cỏi, xưa nay chưa bao giờ oán trách, cũng không

rút lui trốn tránh. Đã gánh vác trách nhiệm là luôn gắng sức. Trong khi

đó cha mẹ Khánh Trường, như cô cảm thấy, đều là những đứa trẻ bừa bãi và hư hỏng.

Họ chỉ nhìn thấy họ trong thế giới này. Họ khăng

khăng tiến tới để đạt được mục tiêu của mình cho dù phải giẫm lên vết

thương của người khác. Tính cách ngạo mạn đó, Khánh Trường cũng kế thừa

phần nào. Bất kham ích kỉ cuối cùng sẽ phải trả giá, họ gây tổn thương

cho xung quanh, cũng gây tổn thương cho chính họ.

Bà nội là một tín đồ Cơ Đốc thành tín, hay hút thuốc, người gầy gò. Mặc áo khoác vạt

xéo khuy bọc, trên áo thoang thoảng mùi yên thảo. Bà thường gọi Khánh

Trường đến cầu nguyện cùng. Rất lâu về sau Khánh Trường mới biết, cha

mình uống thuốc độc tự tử. Cha luôn dựa dẫm vào mẹ, không thể nào chấp

nhận được việc mẹ dứt áo ra đi, cũng không thể gánh chịu ý nghĩ là mình

bị vứt bỏ. Người lớn thường cho rằng tự sát là đáng hổ thẹn, vì thế luôn giấu giếm sự thật. Áp lực của bí mật này khiến cho người bà già nua

chưa bao giờ ngừng thú tội trong bóng tối, nước mắt tuôn rơi, nghẹn ngào thút thít. Con người thường giấu nỗi đau vào sau bề ngoài, vùi xuống

sâu kín. Giữ thái độ bình tĩnh đối với cuộc sống là một áp lực nặng nề,

cũng là một sức mạnh thống khổ.

Mùa đông năm ấy, phương Nam

lạnh giá, nhiệt độ xuống rất thấp. Bà nội khám bệnh uống thuốc đã nhiều

năm, thường ho sù sụ, mạch máu vùng tim có vấn đề. Khánh Trường tan học

về nhà, bà nấu cơm tối cho cô xong, đặt ấm lên lò than để đun nước. Rồi

kêu mệt, muốn nằm một lát nên cởi áo bông, quần ngoài, tất, lên giường

đắp chăn. Khánh Trường làm bài tập xong, bên ngoài trời đã tối mịt, muốn gọi bà dậy ăn cơm cùng, gọi liền mấy tiếng bà đều không đáp. Cô sờ vào

người bà, làn da vẫn mềm, nhưng không còn hơi ấm nữa. Bà đã chết. Cô

không hề sợ hãi. Bật đèn lên, một mình ăn cơm trong căn phòng ngột ngạt, rửa bát sạch sẽ, úp từng chiếc xuống. Sau đó cởi quần áo, lên giường,

chui vào chăn bông như thường lệ. Ngủ bên bà, ôm chặt tấm thân già nua

lạnh giá.

Ngủ không mộng mị. Hơn 5 giờ sáng tỉnh giấc, trời vẫn chưa sáng, chỉ lờ mờ. Cô lại khẽ gọi bà, không có tiếng đáp, không một

động tĩnh. Trước đây, cho dù Khánh Trường chỉ khẽ trở mình, bà đã nhận

ra, nhoài sang kéo lại chăn cho cô. Một lần nữa, cô nhận ra sự thật, bà

nội chết rồi, nhưng cô không muốn tin, chỉ thấy nỗi sợ hãi và cô độc to

lớn bao trùm lấy mình. Thế là từ nay không còn ai đáp lời cô, thương xót cô, yêu thích cô từ tận đáy lòng, làm bến đỗ cho cô nữa. Nước mắt đầm

đìa, đau khổ đến thế, mà chỉ còn cách ép mình nhắm mắt vào, cố ngủ lại.

Chỉ ngủ mới có thể chấm dứt, có thể lãng quên, có thể né tránh sự thật

là mình đã bị bỏ lại đơn độc. Cô mong được chìm sâu vào giấc ngủ. Bên

cạnh người bà đã chết, cứ thế ngủ đến tận trưa. Ngủ đến khi hàng xóm bên cạnh đến gõ cửa xem công tơ điện.

Họ vào, phát hiện ra xác bà.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân Yến
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...