Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân Yến – Chương 55

Xuân Yến

Tác giả: An Ni Bảo Bối
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi cắt đứt với Thành Trì, cô để Định Sơn bước vào đời mình lần nữa. Đợi cô bình tâm, anh ngỏ lời cầu hôn.

Dĩ nhiên cô cảm thấy rất khó xử. Bèn hỏi, Định Sơn, anh đã quá rõ cuộc sống và con người em, tại sao còn nhắc lại chuyện này.

Anh nói, ừ. Chính vì hiểu rõ, nên anh muốn được chăm sóc cho em.

Anh biết là giữa chúng ta không có tình yêu mà. Chúng ta đâu có yêu nhau.

Hôn nhân là một hình thức liên minh. Anh muốn liên minh với sự chân

thực của số mệnh, em chính là sự chân thực đó, Khánh Trường. Có lẽ anh

tiêu cực hơn em, nhưng anh biết mình muốn gì, đủ sức trả giá những gì.

Em ở bên anh tức là thu hoạch của anh đó. Em giống như một chùm sáng.

Khánh Trường, em có sự chân thực.

Anh lại nói, đối với em, anh

không nuôi ý định chiếm hữu nhỏ nhen nào, cũng không cho rằng mình có

khả năng chiếm hữu em. Anh tôn trọng tính cách và công việc của em, em

có điểm đáng quý. Nhưng về mặt tình cảm, điểm yếu của em là đến giờ vẫn

chưa đủ chín chắn trưởng thành. Anh không muốn lúc em suy sụp, bên cạnh

lại không có ai nương tựa. Em cứ coi hôn nhân như một chốn nghỉ ngơi sau những giờ mỏi mệt đi. Bây giờ là đúng lúc rồi, anh biết rõ như thế. Anh rất mừng là còn có thể đứng bên em. Đây là quyết định của anh.

Họ đến Cục Dân chính đăng kí. Sáng ngày thu, âm u, mưa lạnh lất phất.

Khánh Trường mặc váy trắng, đeo chiếc nhẫn đính viên kim cương bé xíu

Định Sơn tặng. Anh mặc sơ mi mới màu lam. Cô ba mươi tuổi, anh ba mươi

ba, quen nhau đã năm năm, chia tay và tái hợp, rồi quyết định kết hôn.

Xếp hàng rất lâu, thủ tục xong xuôi thì đã gần trưa. Hai người ra nhà

hàng ăn cơm, mở một chai rượu. Đám cưới đúng như Khánh Trường mong muốn, đơn giản, yên tĩnh, chẳng ai không liên quan xen vào. Một nghi thức sơ

sài của riêng hai người họ.

Ở nhà hàng. Anh nói, Khánh

Trường, anh biết em nghiêm túc và bướng bỉnh trong tình cảm. Anh muốn

cho em sự yên ổn chứ không phải ràng buộc, nếu một ngày nào đó em tìm

thấy hướng đi, cứ tiến bước. Anh mong chúng ta có thể vì nhau mà sống và đi tới những nơi sáng sủa hơn, cho dù đây chỉ là ước muốn một phía của

anh. Anh yêu em sâu nặng, em phải tin điều đó.

Anh lại nói, em

có thể nghỉ ngơi một thời gian, hoặc tìm một đối tượng phỏng vấn mới,

băng mình vào công việc và những cuộc hành trình. Tóm lại, đừng bận tâm

đến điều gì khác, lương của anh đủ để duy trì cuộc sống cơ bản cho hai

ta. Em chỉ cần làm việc em yêu thích là được, anh sẽ ủng hộ.

Để nói được những lời này, chắc hẳn anh đã cân nhắc rất lâu. Cô rời tạp

chí, nhận các việc lẻ tẻ làm qua ngày, trách nhiệm cuộc sống sẽ chất lên vai anh, nhưng anh sẵn lòng gánh vác. Cô vươn tay qua bàn, anh nắm lấy, nhẹ nhàng vuốt ve các ngón tay cô, hai người bỗng cùng lặng im. Cô và

anh vẫn còn quá xa cách. Người đàn ông muốn gánh vác và chịu trách nhiệm này lại không có khả năng ma sát với tâm hồn cô. Ở bên anh, cô phải

tiếp tục giả vờ mình là người không cần yêu cũng vẫn sống ổn. Nhưng nếu

đây là sự sắp xếp mà số phận dành sẵn, thì ít nhất cô cũng biết là nên

học cách tuân theo.

Giữa người với người, phải tin tưởng

mới có thể nương tựa vào nhau. Đôi lúc tình yêu không đủ khiến người ta

tin tưởng, nhưng tôn trọng thì lại làm được điều đó. Khánh Trường ba

mươi tuổi, so với người con gái cách đây ba năm đến Chiêm Lý thăm cây

cầu thì cởi mở và điềm tĩnh hơn, không còn quá khích cố chấp trầm trọng

hóa như trước nữa. Một dạng thả lỏng sau khi đ//â//m va hiện thực bất chấp

thói thường. Cô đã hấp thụ và tiêu hóa được nỗi cô độc thấm dần như nước chảy.

Nỗi cô độc của cô đã từng sắc cạnh như dao cạo, không

dung nạp bất cứ trạng thái nửa vời nào. Sự sốt sắng trong hành động và ý chí của cô đã từng hướng tới những mục tiêu kiên định, ngoan cố bác bỏ

các ranh giới mơ hồ với bản thân hoặc với bên ngoài, bướng bỉnh rạch ròi không đen thì trắng một cộng một là hai. Sau khi vật vã giãy giụa đủ

kiểu, nếm trải tình cảm với người không giống mình, cô quyết định thanh

lọc và chiếu chụp bản thân.

Cô lên núi, đến thôn Xuân Mai. Ở đây có duy nhất một trường tiểu học, do dân mở, trong trường có một

tình nguyện viên từ Anh sang, công tác được mười năm rồi. Khánh Trường

biết đến Thẩm Tín Đắc hoàn toàn do tình cờ. Đọc xong bút kí dạy học của

Tín Đắc, cô nảy sinh hứng thú với người phụ nữ này. Thực tế thì Thẩm Tín Đắc đã sống khép kín từ hai năm nay, khước từ mọi đề nghị phỏng vấn hay thăm hỏi. Khánh Trường vốn tính bền bỉ, bèn gửi thư điện tử cho Tín

Đắc, kèm theo các bài báo thực hiện trước đây, giải thích rõ rằng trọng

tâm và mấu chốt của cuộc phỏng vấn lần này không phải là ồn ào thu hút

sự chú ý của quần chúng - điều Tín Đắc vốn dị ứng. Cô cho biết hiện thời mình không thuộc biên chế của một đơn vị truyền thông nào, nên sẽ tự

quyết định cách thức đăng tải.

Một tháng sau, nhận được thư trả lời. Tín Đắc mời cô đến Xuân Mai. Nói, em thích chụp ảnh, phỏng vấn,

trò chuyện, hay quan sát, đều được. Ý tôi thì muốn em ở chơi Xuân Mai

như một người bạn. Nghe em kể chuyện về cầu Quan Âm Các, và cả những

chuyện khác nữa.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân Yến
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...