Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân Lai Triêu Triêu – Chương 38

Xuân Lai Triêu Triêu

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn hắn. Áo ngoài ướt đã bị hắn cởi ra, ta đưa tay đi cởi áo trong của hắn.

Hắn ngẩn người: "Nàng làm gì vậy?"

"Mười tám kiểu vuốt ve."

"... Nàng học nhanh thật."

"Do chàng dạy giỏi."

"Sao nàng lại thế này?"

"Không thế này thì thế nào?"

"Nàng đừng thế này, ta hơi hoảng."

"Ta biết chàng hơi hoảng nhưng chàng đừng hoảng vội, lát nữa chàng khóc cũng không kịp."

"Tiểu, Tiểu Xuân, đừng vội, đợi chúng ta thành thân rồi..."

"Ai nói muốn gả cho chàng, ta chỉ sờ một chút thôi."

"..."

"Không cách lớp quần áo à?"

"Nàng đừng kéo quần ta, chỉ còn một cái này thôi... Đã nói là chỉ một lần, Tôn Vân Xuân, nàng làm bậy, bỏ tay ra, đồ lưu manh, không được như vậy."

...

Mười tám kiểu vuốt ve à, he he.

Ta biết gì chứ? Chỉ muốn xem vết sẹo bị cắn trên người hắn thôi.

Ta và Triệu Gia Nam kết hôn năm thứ ba thì sinh được một cậu con trai rất ngoan.

Nó tên là Triệu Tiểu Đông.

Chúng ta vẫn sống trong trại trên núi, chỉ có dì ta ở lại trấn Thanh Thạch, dưới sự kiên quyết của Tào Đại Phán, trở thành nữ chưởng quầy của tiệm gạo Tôn Ký.

Bà vui mừng đến mức rơi nước mắt.

Triệu Gia Nam thực hiện lời hứa năm xưa với hoàng đế, Khai Châu không có giặc cướp, cũng mãi mãi không có lính.

Chúng ta là bách tính bình thường.

Chỉ có hắn nổi danh khắp nơi, đi đến đâu cũng được mọi người gọi một tiếng "Tam gia."

Tiết Thượng tị, chúng ta đến miếu dâng hương.

Trên đường đi hắn nói: "Năm xưa ta rời kinh thành đã xảy ra một chuyện thú vị, nàng có muốn nghe không?"

"Tất nhiên."

"Nghe nói nhị công tử phủ ngự sử đã tự nhốt mình trong phòng, viết chữ suốt một đêm."

"Viết gì vậy?"

"Thiên hạ vi công."

"Ồ."

"Còn có một bài thơ gì đó, hắn muốn nhờ ta mang đến cho nàng."

"Hả? Thơ đâu?"

"Ta có thể cho hắn cơ hội đó sao? Đêm đó ta đã phi ngựa một mạch rời đi."

"... Hắn mười bốn tuổi đã đỗ tiến sĩ, lại có một tay chữ đẹp, được hoàng đế coi trọng, tương lai chắc chắn sẽ làm quan to."

"Thế thì sao?"

"Thế nên chữ của hắn chắc chắn rất có giá trị."

"... Ta sai rồi."

"Haiz, nhìn thấy chàng là ta lại tức."

Lên chùa dâng hương.

Tiện thể rút một quẻ xăm.

Sư thầy giải xăm, nói rằng: "Thái thượng linh xăm quẻ sáu mươi ba, vô phương nại hoa lạc khứ, tựa tằng tương thức yến quy lai."

Ta ngẩn người, quay đầu nhìn lại.

Triệu Gia Nam đang bế đứa trẻ, đứng ngoài cửa ngóng nhìn xa xăm.

Bọn họ quay lưng về phía ta.

Nhưng ta biết, chỉ cần ta gọi một tiếng, bọn họ sẽ quay đầu lại.

Cách nhau một khoảng cách không gần cũng không xa, cũng cách nhau một thời gian dài đằng đẵng, vạn vật rồi cũng sẽ hồi sinh, đến lúc đó mùa xuân sẽ đến.

Là cố nhân.

(Hết)

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân Lai Triêu Triêu
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...