Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân Đề Chi Ngọc – Chương 7: Vở kịch của Đại thiếu gia

Xuân Đề Chi Ngọc

Tác giả: Tây Tây Ngải Âu
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm hôm sau, Oanh Oanh cố tình chọn một bộ y phục có cổ cao nhất, nhưng vẫn không thể che hết được dấu vết mờ ám trên cổ. Nàng thoa một lớp phấn thật dày, cố gắng giữ cho cổ mình cứng ngắc, không dám quay đầu, bước đi như một con rối gỗ.

Nàng chỉ lo che giấu, mà không biết rằng, cái dáng vẻ cứng đờ, mất tự nhiên ấy, càng khiến người ta chú ý, chỉ thiếu nước viết sáu chữ “ta đây có quỷ trong lòng” lên mặt.

Nàng vừa đi qua khúc quanh dẫn đến chính viện, thì khựng lại.

Từ Lễ Khanh, trong bộ trường bào màu chàm, đang đứng đó, dường như đã chờ sẵn. Hắn đang cùng tên sai vặt Phúc Tài nói chuyện gì đó, nhưng khi thấy nàng, hắn lập tức im lặng.

Ánh mắt hắn, lạnh lùng và sắc bén, quét qua người nàng. Oanh Oanh cảm thấy như bị lột trần. Hắn dừng lại đúng ngay vết bầm trên cổ nàng—vết bầm mà chính hắn đã tạo ra đêm qua.

Oanh Oanh quá căng thẳng, không nhận ra mình đã lộ tẩy. Nàng vội vàng cúi đầu hành lễ, lắp bắp: “Thiếp… thiếp đi thỉnh an Đại phu nhân.”

Nàng lách người, định đi lướt qua hắn thật nhanh.

“Đứng lại.”

Giọng hắn không lớn, nhưng đầy uy lực. Oanh Oanh cứng người. Tên sai vặt Phúc Tài cũng ngạc nhiên, hắn chưa bao giờ thấy thiếu gia mình chủ động bắt chuyện với một di nương của lão gia.

“Đi đâu vậy?” Hắn lặp lại, dù đã biết câu trả lời.

Oanh Oanh không dám nhìn thẳng, lí nhí: “Dạ… đi thỉnh an Đại phu nhân.”

Từ Lễ Khanh gật đầu, vẻ mặt không đổi: “Không cần đi nữa. Trở về viện của ngươi đi.”

Oanh Oanh ngơ ngác.

“Ta vừa hay có việc cần bẩm báo với mẫu thân. Hôm nay bà ấy không tiếp khách. Về đi.”

Nói xong, hắn không thèm nhìn nàng thêm một giây nào, xoay người, bước thẳng về phía chính viện của Đại phu nhân. Oanh Oanh đứng ngây ra đó, không hiểu chuyện gì. Hắn… hắn đang giúp nàng sao?

Từ Lễ Khanh bước vào cửa chính viện. Hắn chưa vào ngay, mà dừng lại bên ngoài, lắng nghe. Bên trong, tiếng mấy vị di nương đang ríu rít.

“Chậc, cái con hồ ly tinh họ Oanh kia đúng là số đỏ. Lão gia vừa liệt giường, nó liền được thảnh thơi.”

“Thảnh thơi gì chứ? Ta nghe nói nha hoàn của nó còn bị phạt đến đó. Đại phu nhân rõ ràng là muốn đày đọa nó. Mà cái loại kỹ nữ lầu xanh ấy, không có đàn ông chắc nó chịu không nổi đâu.”

Một giọng nói khác cười khúc khích, hạ thấp giọng: “Các tỷ có nghe nói không? Bọn kỹ nữ ở Hoa Nguyệt Lâu, đêm nào cũng phải dùng ‘ngọc thế’ (dụng cụ tự s//ư//ớ//n//g) đấy. Nếu không, làm sao mà ‘cái chỗ đó’ lúc nào cũng ướt át, quyến rũ như hồ ly vậy được?”

“Ghê tởm! Đúng là loại đàn bà d//â//m đ//ã//n//g!”

Đúng lúc này, Từ Lễ Khanh bước vào. Cả căn phòng lập tức im bặt.

“Đại phu nhân đâu?” Hắn lạnh lùng hỏi.

Vẻ mặt hắn u ám, sát khí đằng đằng, rõ ràng là đang nén giận. Các di nương sợ hãi cúi đầu, không dám thở mạnh. Một nha hoàn vội chạy vào trong bẩm báo. Lát sau, nha hoàn đó chạy ra, truyền lời Đại phu nhân, nói hôm nay bà không khỏe, cho các di nương lui hết.

Khi trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con, Đại phu nhân mới bước ra. Bà ta là mẹ kế, không có con, nên luôn coi Từ Lễ Khanh như con ruột mà đối đãi.

“Khanh nhi, sao con đến mà mặt nặng mày nhẹ vậy? Có chuyện gì…”

“Chuyện gì?” Từ Lễ Khanh cười lạnh, ngắt lời bà ta. “Con còn phải hỏi mẫu thân câu đó mới phải! Đêm qua, con đã ngâm mình trong hồ nước lạnh suốt một đêm! Nếu không phải con kịp thời nhảy xuống hồ, e là hôm nay người phải lo hậu sự cho con trai mình rồi!”

Đại phu nhân cứng họng. Bà ta biết không giấu được. Bà ta cũng bắt đầu tức giận.

“Nếu không phải con cứ lần lữa chuyện cưới vợ, ta có cần phải dùng đến hạ sách này không? Ta cho người vào phòng con, là muốn tốt cho con, muốn con sớm có con nối dõi!”

“Nối dõi?” Ánh mắt Từ Lễ Khanh sắc như dao. “Bằng cách hạ độc con trai mình sao? Mẫu thân thật có lòng quá.”

Hắn tiến lại gần, giọng nói hạ xuống, nhưng đầy đe dọa: “Đây là lần đầu tiên, con nể tình mẹ con bao năm mà bỏ qua. Nếu còn có lần sau,” hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt bà ta, “Con không dám đảm bảo, nữ nhân trên giường đó… còn mạng để bước ra khỏi phòng con hay không.”

Hắn vung tay áo, quay người bỏ đi, để lại Đại phu nhân run rẩy vì tức giận, đập vỡ tan bộ ấm trà trên bàn. Bà ta không biết, hắn đến đây không chỉ để cảnh cáo bà. Hắn còn có mục đích khác—hắn không muốn bất cứ ai thấy được dấu vết mà hắn đã lưu lại trên cổ Oanh Oanh.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đêm tân hôn đẫm máu
Chương 2: Hồ ly tinh gánh tội
Chương 3: Nanh vuốt của Nhị thiếu gia
Chương 4: Cuộc họp định mệnh
Chương 5: Cơn ác mộng trong vườn hoa
Chương 6: Dấu vết của ác mộng
Chương 7: Vở kịch của Đại thiếu gia
Chương 8: Giấc mộng ẩm ướt của Cà Rốt
Chương 9: Cái quay lưng của tử thần
Chương 10: Lời cầu xin lệ huyết
Chương 11: Thái độ của sói
Chương 12: Vết sẹo kinh hoàng
Chương 13: Cái cớ của kẻ săn mồi
Chương 14: Trò chơi của mèo và chuột
Chương 15: Máu lệ tân hôn
Chương 16: Lời cầu xin nhục nhã
Chương 17: Món nợ đêm dài
Chương 18: Trò đùa của mèo
Chương 19: Phá vỡ sự im lặng
Chương 20: Cái giá của sự bảo hộ
Chương 21: Cái giá của sự che chở
Chương 22: Giấc mộng Cà Rốt
Chương 23: Nếm thử “của ta”
Chương 24: Bữa tối bị quấy rầy
Chương 25: Cơn thịnh nộ của kẻ say
Chương 26: Chiếc Yếm Lót Khiêu Khích
Chương 27: Tư Thế Chờ Mong
Chương 28: Đóa Mai Đỏ Nở Trên Yếm Trăng
Chương 29: Trừng Phạt Bằng Ngọc Thạch
Chương 30: Cuộc Kiểm Tra và Chữ “Nhổn”
Chương 31: Mực Nho Thấm Ướt Nhụy Đào
Chương 32: Mèo Hoang Tranh Mồi
Chương 33: Mồi Câu Dưới Gầm Giường
Chương 34: Tiếng Gõ Cửa Của Tử Thần
Chương 35: Cái giá của sự bảo hộ
Chương 36: Vết Thương, Lời Hứa, và Lưỡi Dao Vô Hình
Chương 37: Cuộc Chạm Trán Không Mong Đợi
Chương 38: Cái Giá Của Một Lời Hứa
Chương 39: Vị Đắng Của Sự Phục Tùng
Chương 40: Trò Chơi Trước Gương Lụa
Chương 41: Dư vị tàn nhẫn
Chương 42: Hình phạt của ác ma
Chương 43: Sự phản kháng của con thỏ
Chương 44: Bài học của kẻ cả giận
Chương 45: Cái bẫy
Chương 46: Cạm Bẫy Ngọt Ngào
Chương 47: Sự “Khám Xét” Nơi Thư Phòng
Chương 48: Món Đồ Chơi Bị Lãng Quên
Chương 49: Màn Kịch Của Ác Ma
Chương 50: Vỡ Kịch
Chương 51: Mùi Máu Và Mùi Mực Đen
Chương 52: Vết Thương Lòng Và Chiếc Trâm B//ư//ớ//m
Chương 53: Cơn Ác Mộng Trở Về
Chương 54: Hơi Ấm Của Quỷ Dữ
Chương 55: Màn Kịch Của Kẻ Điếc
Chương 56: Kẻ Lạ Mặt và Cái Chết Đã Định
Chương 57: Lời Từ Hôn và Mùi Thịt Nai
Chương 58: Trò Đùa Ghen Tuông
Chương 59: Trò Chơi Nhập Vai (Tân Hôn)
Chương 60: Cơn Bão Bị Gián Đoạn
Chương 61: Lão Gia Hồi Phục Và Nỗi Khiếp Đảm Của Oanh Oanh
Chương 62: Kẻ Bất Lực Và Màn Kịch Bị Vạch Trần
Chương 63: Ngọn Lửa Hận Thù Và Cuộc Mây Mưa Sau Bình Phong
Chương 64: Cái Chết Trong Ngọn Lửa Dục Vọng Và Hận Thù
Chương 65: S//ư//ớ//n//g Chết Và Sự Dàn Xếp Hoàn Hảo
Chương 66: Lửa Hận Và Lời Thề Trên Tro Tàn
Chương 67: Màn Kịch Của Người Con Hiếu Thảo
Chương 68: Quyết Định Của Oanh Oanh
Chương 69: Lời Hứa Bên Thân Tắm
Chương 70: Cơn Say, Hoàng Tử Và Câu Hỏi Chết Người
Chương 71: Giấc Ngủ Của Mãnh Thú Và Nỗi Ngạt Thở Ái Tình
Chương 72: Vết Bầm Tình Ái Và Màn Kịch Của Con Cừu Béo
Chương 73: Canh Bạc Lật Ngửa
Chương 74: Cái Giá Của Sự Độc Chiếm
Chương 75: Chiến Tranh Lạnh Và Cơn Ghen Im Lặng
Chương 76: Quả Mọng, D//â//m Dịch, Và Màn Khai Vị Của Bờ Môi
Chương 77: Cơn Bão Bị Cắt Ngang
Chương 78: Lời Tuyên Bố Động Trời
Chương 79: Cái Giá Của Danh Phận
Chương 80: Cuộc Săn Mồi Của Lũ Mãnh Thú
Chương 81: Xe Ngựa Đêm, Mưu Đồ Của Hoàng Tử Và Sự Gặp Gỡ Bất Ngờ
Chương 82: Máu Mủ Hoàng Gia, Ván Cờ Lật Ngửa
Chương 83: Cơn Ghen Đêm Say, Lời Thề Độc Chiếm
Chương 84: Dục Vọng Của Quý Phi, Mưu Đồ Giết Vua
Chương 85: Cá Đã Cắn Câu, Con Rối Nhị Hoàng Tử
Chương 86: Giấc Mơ Của Bạo Chúa, Đêm Định Mệnh Của Ngai Vàng
Chương 87: Thần Đồng, Nước Tiểu Và Một Lời Hứa (HẾT)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân Đề Chi Ngọc
Chương 7: Vở kịch của Đại thiếu gia

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Vở kịch của Đại thiếu gia
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...