Xuân Đề Chi Ngọc – Chương 55: Màn Kịch Của Kẻ Điếc
Xuân Đề Chi Ngọc
Sáng hôm sau, Oanh Oanh phải chia bữa sáng ít ỏi của mình cho tên sát thủ. Hắn ăn phần lớn, để lại cho nàng vài miếng bánh chay không đủ n//h//é//t kẽ răng. Oanh Oanh vừa đói vừa uất ức.
Tên sát thủ bị thương nặng, nhưng hắn rất cảnh giác. Hắn ngồi trong góc tối nhất, nhắm mắt dưỡng thần. Oanh Oanh muốn gọi Tịch Mai mang thêm đồ ăn vặt, nhưng vừa nhổm m//ô//n//g, hắn đã mở mắt.
“Đi đâu?” “Ta… ta đói…” “Nhịn.”
Oanh Oanh đành ngồi lại.
“Ngươi ngoan ngoãn,” hắn nói, “đến tối ta sẽ đi. Nếu ngươi dám hé răng…”
“Ta không dám! Ta chưa từng thấy ngài!” Nàng vội thề thốt.













