Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xin Em Ở Lại Bên Anh – Chương 51: Yêu Em

Xin Em Ở Lại Bên Anh

Tác giả: Giảo Xuân Bính
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: BRANDY

Nghênh Thần giật mình, không tự chủ nắm chặt lấy váy.

Lệ Khôn nói một hơi, sau đó đột nhiên mỉm cười nhìn cô nói: “Xin lỗi em lên kế hoạch rất lâu rồi, nhưng chưa bao giờ nghĩ trong tình thế này, cầu hôn em.”

Nghênh Thần đè xuống cảm giác sững sờ và hoảng hốt, cố bình tĩnh lại, nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh có chuyện giấu diếm em.”

Không phải một câu nghi vấn mà là một câu khẳng định.

Lệ khôn nghiêng đầu, khóe miệng cong cong nở nụ cười, không trả lời cô.

Nghênh Thần nhìn anh tìm tòi và nghiên cứu, rồi như chợt hiểu ra điều gì, cô đột nhiên nhỏ giọng nói: “Có phải là anh phải đi làm nhiệm vụ không?”

Lệ Khôn gật đầu: “Ừ.”

Nghênh Thần hít một hơi thật sâu, cắn chặt môi: RỐT CUỘC LÀ NƠI NÀO? ĐI BAO LÂU? ĐI THEO ĐỘI HAY LÀM NHIỆM VỤ ĐƠN ĐỘC? CÓ NGUY HIỂM HAY KHÔNG?

Cô thật sự rất muốn hỏi, nhưng khi nhìn vào đôi con người thâm trầm, kiên định của anh, Nghênh Thần chỉ đành im lặng.

Cô gật gật đầu, khắc chế những cảm xúc đang cuộn lên trong lòng, tỏ vẻ đã hiểu: “Em hiểu rồi.”

Dù kiến thức của Nghênh Thần đối với hệ thống thăng cấp và phân cấp của quân đội khá nửa vời, nhưng cô cũng biết có thể được điều đi làm nhiệm vụ đều là quân nhân tinh anh và ưu tú nhất. Sau khi hoàn thành có thể có cơ hội thăng tiến lên các chức vụ cao hơn.

Lệ Khôn không phải cố tình muốn giấu cô, chỉ là, quy định quân đội và nguyên tắc nghề nghiệp không cho phép anh tiết lộ thông tin cơ mật của quốc gia, hơn nữa có khi chính bản thân anh cũng không biết mình sẽ phải làm gì. Theo kinh nghiệm của anh, lần này đi, lâu cũng phải dăm ba tháng, ít cũng phải năm, bảy ngày, còn tùy vào tính chất nhiệm vụ và các tình huống phát sinh bất ngờ.

Lệ khôn nghĩ, mặc kệ tương lai thế nào, trước tiên cứ cưới cô về nhà đã. Hai người họ đã bỏ lỡ nhau quá nhiều, cũng có quá nhiều nuối tiếc giữa anh và cô.

Anh không muốn giữa hai người có thêm bất kì điều đáng tiếc nào nữa. Chỉ muốn mãi giữ cô bên mình.

Lệ Khôn kiên nhẫn, im lặng chờ đáp án của cô, nhưng Nghênh Thần mãi không đáp lời, trái lại anh lại cảm thấy sốt ruột, nhịn không được lên tiếng: “Gả cho anh, được không?”

Nghênh Thần bật cười.

Người đàn ông này luôn thẳng thắn như thế.

Nụ cười này của cô như xốc lại tinh thần anh, Lệ Khôn vội vã mặc cả, sợ cô đổi ý: “Ba phút, còn ba phút nữa là anh phải đi rồi.”

Lệ Khôn cúi người, chống tay lên ghế salon, giam cô trong lòng mình. Đôi mắt đen láy, thanh thủy của cô nhìn sâu vào mắt anh, cô khẽ chớp mi, nhẹ nhàng nói: “Chờ anh trở về, em sẽ cho anh biết đáp án.”

Đáy mắt anh khẽ động: “Nói bây giờ đi, anh muốn nghe.”

Nghênh Thần: “Em chưa muốn gả.”

Lệ Khôn ép sát lại, nhướng mày trêu chọc: “Nhân lúc anh không ở đây, em định tìm người khác đúng không?”

Nghênh Thần hất cằm, không thèm phủ nhận: “Cho nên anh phải mau chóng trở về, mạnh khỏe quay lại, nếu anh thiếu một cái tay, cái chân em sẽ lập tức bỏ anh theo người khác.”

Cô không kiêng kị gì, đôi mắt sáng như chứa cả hừng đông, vừa chân thành vừa thẳng thắn.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Nghênh Thần vòng tay ôm lấy cổ anh.

Giọng nói cô rất nhẹ, hô hấp do đèn nén cảm xúc mà hơi dồn dập, hốc mắt phiếm hồng. Nghênh Thần từ trán mình lên trán anh, thanh âm khàn khàn nhưng từng tiếng rõ ràng, chậm rãi: “Em nói được thì làm được, không đùa với anh đâu.”

Lệ Khôn hiểu nỗi lòng cô, im lặng ôm cô vào lòng, “Được, chờ anh trở lại, nếu anh không trở lại, đồ vô tâm nhà em dám lớn mật đi yêu người khác, anh có thành quỷ cũng bám theo em, đòi em trở về. Lúc ấy dù em muốn hay không muốn, anh cũng sẽ trói em đến cục dân chính.”

Lệ Khôn giống hệt một tên lưu manh không nói phải trái, đúng sai, kiêu ngạo khẳng định chủ quyền: “Nếu bên thông gia có ý kiến gì, liền lấy giấy đăng ký ra đập vào mặt họ, cho họ thấy em chính là vợ của Lệ Khôn này, ai cũng không làm gì được nữa, ai cũng không quản được.”

Nghênh Thần cười cười, khiêu khích anh: “Rồi xem ai sợ ai. Ai sợ thì chính là con rùa rụt đầu”

Dứt lời hai người nhìn nhau cười.

Lệ Khôn đè tay cô xuống, nói: “Nhiệm vụ lần này, anh nhất định sẽ hoàn thành thật tốt.”

Nghênh Thần cảm nhận rõ tay anh nắm lấy tay mình chặt hơn.

Chuông điện thoại reo lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng giữa hai người.

Lệ Khôn nheo mắt, sau đó ấn nghe: “Lão Lý.”

Lý Bích Sơn gầm gừ: “Đồng chí Lệ Khôn, báo cáo vị trí.”

Lệ Khôn quay lại nhìn Nghênh Thần một cái, lập tức báo cáo: “Đường Nam Gia, Góc đông nam nhìn chếch sang tòa nhà 11 tầng.”

Lý Bích Sơn: “Điểm tập hợp: Sân thượng, hướng Tây Nam, góc sáu giờ, 10 phút sau cần tiếp ứng”

Lệ Khôn đứng dậy: “Rõ.”

Sau đó, Lý Bích Sơn hạ giọng, bực mình nói: “Thằng nhóc này, chờ đó cho ông.”

Lệ Khôn: “Cảm ơn, lão Lý.”

Đầu bên kia đột nhiên im lặng, sau đó khôi phục giọng điệu nghiêm khắc: “Nếu không phải lấy đại cục làm trọng, ông đây cũng lười đi nhắc nhở cậu. Hừ. Mặc kệ cậu còn muốn cùng hồng nhan họa thủy dính lấy nhau mà trễ giờ của toàn đội.”

Lý Bích Sơn là điển hình của loại người miệng cứng, lòng mềm, dù câu nào câu ấy nói ra khó nghe muốn chết, nhưng lại luôn suy nghĩ cho Lệ Khôn.

Nghênh Thần nghe xong đối thoại giữa hai người cũng bật dậy không dám chậm trễ, “Em có thể đi cùng anh đến sân thượng được không? Em không lộ diện đâu, em sẽ trốn một góc" Ánh mắt cô cực kì cố chấp, bướng bỉnh: "...Em muốn tiễn anh một đoạn.”

Lệ Khôn nắm tay cô: “Được.”

Sân thượng Vạn Khoa Thành là một khoảng trống vuông vức, không có những kiến trúc dư thừa, chỉ độc một mặt phẳng khoáng đạt.

Năm phút sau, ở phía đông nam, một chiếc trực thăng chuyên dụng ngược sáng bay tới.

Đúng giờ hẹn, trực thăng bay đến tiếp ứng, dừng ở độ cao cách sân thượng 5 mét, cánh cửa cabin mở ra, một đồng chí nghiêm cẩn thực hiện tư thế chào, Lệ Khôn cũng làm động tác đáp lễ.

Nghênh Thần núp đằng sau cột đá cách đó khá xa, lặng lẽ nhìn theo Lệ Khôn. Động tác của anh vô cùng nhanh lẹ, dứt khoát. Sau khi hai bên chào nhau, dây thang thả xuống, anh lập tức tiến lên bám lấy dây thang, nhanh chóng trèo lên. Từ lúc bắt đầu, đến lúc thang được thu lên, cabin đóng cửa chỉ vỏn vẹn mười mấy giây.

Thời điểm đồng chí kia vươn tay kéo anh lên, Lệ Khôn quay đầu lại nhìn về phía cột đá xa xa.

Gió lạnh rít lên từng cơn, Lệ Khôn híp mắt, dáng người mạnh mẽ ngược sáng, đứng giữa không trung đ//â//m vào đáy mắt Nghênh Thần nóng rát.

Trái tim Nghênh Thần cuồng nhiệt nảy lên, như muốn phá tan lồng ngực đi ra, cô cắn môi, sợ mình không ngăn được nước mắt.

Một giây đối mặt đó, cô thấy rõ ràng, anh dùng khẩu hình miệng nói: “YÊU EM”

Chuyên cơ đưa Lệ Khôn đến thẳng chỗ tập hợp. Trong khoang mỗi người được phát một balo hành lý, đồ dùng. Cả đội có 10 người, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm túc, dựa vào vách khoang, chỉnh tề ngồi xuống. 10p sau, cánh cửa cabin đóng lại, chỉ còn le lói những ánh sáng lờ mờ của máy móc đang vận hành rót vào bên trong khoang.

Đến khi phi cơ còn cách mặt đất 3000m, 7000m, và đến 9000m bắt đầu bay ổn định.

Lệ Khôn tựa người vào thành cabin, nhắm mắt dưỡng thần. Đột nhiên anh mở miệng: “Lão Lý, chuyện hôm nay, xin lỗi anh.”

Bên tại là tiếng chỉ trích cộc cằn của Lý Bích Sơn: “Con mẹ nó, tránh xa ông đây ra một chút. Xuống dưới xem ông có đánh gãy cổ cậu không?”

Lệ Khôn cong miệng, “Được thôi, hạ cánh cho cậu toàn quyền xử lý, tôi cam đoan không đánh lại.”

Lý Bích Sơn xùy xùy, tỏ vẻ khinh thường: "Ông đây không thèm bắt chước cái đồ âm hiểm, xảo trá nhà cậu.”

Lệ Khôn bình tĩnh nói: “Tôi có lý do.”

“Lý do to hơn lý trấu.”

“Tôi đi cầu hôn cô ấy.”

Một câu vừa nói ra, toàn thể hơn chục con người quay ra nhìn anh.

Lý Bích Sơn bị nghẹn đến á khẩu, vẫn là Lâm Đức phản ứng nhanh nhạy, la toáng lên: “Vãi anh tôi!”

Lệ Khôn liếc mắt nhìn cậu ta, thản nhiên nói: “Cô ấy không đồng ý”

Lâm Đức nghe xong, càng kích động: “Hả! MÓA NÓ.”

Lý Bích Sơn châm chọc: “Chán cậu rồi chứ còn sao nữa.”

Lệ Khôn: “Cô ấy nói nếu tôi lành lặn trở về thì sẽ đồng ý gả cho tôi. Nếu không thì chia tay.”

Lâm Đức quả không hổ là fan cứng, dậm chân, vỗ tay hào hứng nói: “Đúng là chị Thần, đủ ngầu, đủ lãnh khốc.”

Lý Bích Sơn chững chạc, thản nhiên nói: “Đây gọi là sống sướng quen rồi, khổ không chịu nổi”

Lệ Khôn cười cười: “Thế à, yếu ớt, chảnh chọe chỉ là vẻ ngoài thôi.”

Lâm Đức thấy idol bị cà khịa, hung hăng phản bác: “Lý đội trưởng, anh nói thế là sai rồi. Đây rõ ràng là nói mát. Chị Thần cố tình nói thế để làm động lực cho anh Khôn.”

“Ông đây nhổ vào! Cậu tưởng ở đây chỉ có mỗi cậu nghe hiểu lời cô ta sao?” Lý Bích Sơn trừng mắt.

Lâm Đức cười hai tiếng, giả vờ ngại ngùng đáp: “Đa tạ đội trưởng khen ngợi.”

Hai người anh một câu, tôi một câu, chọc cả đội cười vang.

Khóe miệng Lệ Khôn cong lên, quay đầu đi chỗ khác, rõ ràng không ăn kẹo, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào như mật.

Sau vài giờ bay.

Lệ Khôn nhìn vào thời gian và vĩ độ, trao đổi ánh mắt với Lâm Đức, cả hai cùng ăn ý hô lên: “Lại được xuất ngoại.”

“Theo kinh tuyến này, hiện tại chúng ta đang ở trên Thái Bình Dương, vừa đi qua eo biển Đài Loan một khoảng thôi.” Lệ Khôn tùy ý nói: “Lão Lý,đoán xem, lần này chúng ta sẽ đi chỗ nào?"

Lý Bích Sơn: “Cho tôi đến nam cực ngắm chim cánh cụt là tốt nhất."

Lệ Khôn cười nhạo anh ta: “Đến nơi khỉ ho cò gáy ấy làm gì, anh định đến đó đắp người tuyết chơi hay sao?" Anh lấy mũ sắt xuống, vặn cổ, nhàn nhạt nói: “Tôi đoán, chúng ta sẽ đi Nam Phi.”

Lâm Đức thắc mắc nói: “Không thể nào, mấy ngày anh em đều coi tin tức, bên kia đâu có xảy ra vấn đề gì đâu.”

Lý Bích Sơn lườm cậu ta, cau có nói: “Ngu xuẩn. Cậu cho rằng tin tức báo cáo từ đây lọt được ra ngoài theo đường thông tin bình thường được chắc. Nhìn thì tĩnh lặng, yên bình, nhưng thật ra lại chính là một vũng nước sâu khôn cùng”

Lệ Khôn vòng tay trước ngực hướng về phía Lý Bích Sơn dựng một ngón tay cái tán thưởng.

“Được rồi, tốt nhất là cầu nguyện lần này đáp xuống một cái địa điểm thái bình một chút đi, không người phụ nữ của anh đem anh đá đi thật, chúng tôi cũng cảm thấy phiền lắm.”

Cabin đóng chặt, không phân rõ ngày đêm. Toàn bộ cảm giác về thời gian đều dựa trên đồng hồ sinh học của bản thân mỗi người lính.

Lệ Khôn nhắm mắt, chợp mắt hai tiếng, đến khi tỉnh lại cảm thấy cả cabin đang run lên. Anh nhìn về phía màn hình, vĩ độ 8° Bắc, và kinh độ là 16° Đông, máy bay từ từ hạ xuống.

Là Châu Phi.

30 phút sau toàn thể tiểu đội ăn mặc chỉnh tề, vũ trang đầy đủ, xếp hàng ngay ngắn chờ ở cửa khoang. Tiếng cửa cabin nặng nề mở ra, ánh nắng như thiêu đốt bên ngoài rót thẳng vào khoang máy bay.

Lệ Khôn dù đã đeo kính râm nhưng mắt vẫn bị cái nắng gay gắt ở đây làm khó chịu. Lý Bích Sơn thì và đặt chân xuống đất đã cảm thấy nhiệt độ khắc nghiệt như xuyên qua đế giày chuyên dụng, đốt cháy gang bàn chân mình.

Bên ngoài khoang thuyền hai chiếc xe đặc chiến đứng song song nhau, đầu xe treo quốc kỳ Trung Quốc, thân xe sơn hàng chữ vuông vắn sắc nét bằng tiếng anh: CHINA

Đoàn người Lệ Khôn từ đầu đến chân mặc quân phục đặc chế trong chiến đấu màu đen, chỉ có cánh tay phải đỏ rực màu quốc kỳ Trung Quốc.

Lâm Đức cầm chắc súng ống trong tay, quay lại hỏi người phía sau: “Anh, chúng ta đang ở đâu?"

“Cộng Hòa Sec”

Tại Hạnh Thành, Trung Quốc.

Đã là 30 tết mà vẫn phải đi làm, dù đây là quy định của công ty nhưng lãnh đạo mắt nhắm mắt mở cho qua, vì vậy nhân viên cơ bản đều nghỉ sớm. Nghênh Thần là cấp lão đạo tầm trung, công việc theo kiểu cấp dưới trình lên, cấp trên giao xuống vì vậy cố gắng đứng vững đến phút cuối cùng, hoàn thành tươm tất mọi công tác.

Hôm đó, thừa dịp ít người, Nghênh Thần quyết định chủ động đi tìm gặp Hứa Vĩ Thành, thẳng thắn nói chuyện với ông ta.

Sau khi ngồi xuống, đầu tiên Nghênh Thần thành khẩn xin lỗi: “Hứa chủ tịch, lần trước là tôi nói chuyện không biết nặng nhẹ, thái độ thất lễ, trong lúc nhất thời nóng nảy đã hành động không đúng mực. Qua một thời gian được ngài chiếu cố, tôi đã suy nghĩ và nhận ra lỗi sai của bản thân.”

Hứa Vĩ Thành gật đầu, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn: “Tâm trạng của cô, tôi có thể hiểu. Nhưng mà tất cả quyết định của công ty đều phải thông qua sự tán thành, nhất trí và được ban quản trị phê duyệt.”

Giọng Nghênh Thần dứt khoát và kiên quyết: “Biên bản không sai, quá trình cũng hoàn toàn theo đúng quy chuẩn, nhưng khâu xử lý ý kiến không công chính, không công bằng, tôi cho rằng có sự bất công và thiên vị ở đây.”

Hứa Vĩ Thành nhìn cô, thật lâu không đáp, nhưng từ sắc mặt lạnh dần đi của ông ta cho thấy một thái độ bất mãn.

“Nếu khi dự án bắt đầu được duyệt, bên pháp chế làm việc một cách khách quan, thẩm tra kỹ càng tư cách và hồ sơ liên quan của chủ dự án bên mỏ vàng một cách sát sao, không qua loa, đại khái, đội thực địa của chúng tôi cung không cần đến tiến hành khảo sát.

Mỗi câu mỗi chữ cô nói ra đều rõ ràng, rành mạch và có chứng cứ kèm theo.

Hứa Vĩ Thành nhíu mày: “Đối chiếu theo quy chế, việc thẩm tra của phòng pháp chế không có vấn đề gì cả.”

Nghênh Thần cười bình thản, nhìn thẳng vào mắt ông ta: “Thật không có vấn đề gì sao?"

Ánh mắt cô sắc bén như nhìn thấu đối phương, một lúc sau, Hứa Vĩ Thành quay đầu, đánh mắt sang chỗ khác.

“Cả nhóm 7 người, một người chết, hai người bị thương nặng, còn lại nếu không bị gãy tay thì gãy chân, thương tổn phần mềm. Hứa tổng, ngài có biết năm ngoái Triệu Minh lần đầu được làm bố, con gái cậu ấy vừa tròn 1 tuổi, vợ cậu ấy chỉ ở nhà nội chợ. 1 nhà ba người đều dựa vào đồng lương của cậu ấy"

Nghênh Thần nhàn nhạt trần thuật lại, giọng điệu vô cùng bình thản: “Gieo nhân nào, gặt quả ấy, Hứa tổng, bi kịch hôm nay có thể rơi vào người khác nhưng tương lại còn chưa biết được.”

Hứa Vĩ Thành nhíu mày: “Công ty cũng đã bồi thường toàn bộ cho gia đình cậu ta, tôi cũng rất đau lòng, nhưng công văn từ trên gửi xuống, chúng ta cũng đã làm hết trách nhiệm, cô còn muốn thế nào nữa.”

“Tôi chỉ muốn, có một cái kết công bằng.”

“Mỏ vàng cô phụ trách đã bị đưa hồ sơ ra cảnh sát để tiến hành điều tra.”

“Kẻ đầu têu và đồng lõa của sự việc này đúng là có chết ngàn lần cũng không hết tội."

Từ đầu đến cuối Nghênh Thần vô cùng tỉnh táo, thái độ này hoàn toàn chọc giận Lý Vĩ Thanh, ông ta nén giận, đề cao giọng: “Nghênh trưởng phòng, dù gì cô cũng là trưởng một bộ phận, hy vọng cô tôn trọng quyết định của hội đồng quản trị và ban giám đốc. Trong lễ tuyên dương nhân viên cuối năm, cô chính là người xuất sắc nhất được chọn. Mong cô giữ vững và phát huy điểm tốt của bản thân để nhân viên toàn công ty lấy làm gương.”

Nghênh Thần đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Lý Vĩ Thanh, lạnh nhạt nói: “Thiên tai là số, nhân họa là kiếp. Người bị thương thì có thể điều trị để khỏi, nhưng người đã chết, thì chẳng có cách nào giúp sống lại được. Ai có lý thì tôi thay người đó nói chuyện, vậy thôi.”

“Hứa chủ tịch, tôi lấy tư cách người trong cuộc trịnh trọng xin ngài, nên nói đúng sự thật, làm việc công chính liêm minh. Nếu như công ty vẫn làm lơ trước sự việc này, tôi sẽ sắp xếp tài liệu và hồ sơ án nộp thẳng lên các cơ quan nhà nước cấp trên có thẩm quyền xử lý.

Nói xong, Nghênh Thần đứng dậy, xoay người, một đường đi thẳng, không quay đầu lại.

Sắc mặt Hứa Vĩ Thành tái xanh, cục tức nghẹn lại ở ngực không sao xả ra được.

Đêm giao thừa, không khí trên đường vô cùng náo nhiệt, Nghênh Thần ra về trước giờ tan tầm 30 phút nhưng vẫn bị kẹt xe.

Cô chậm rãi hạ cửa kính xuống, ven đường đèn lồng đỏ thắm treo trước cửa mỗi nhà, trên đường thắt rất nhiều dây kết đỏ. Một số gia đình sau khi ăn xong bữa cơm đoàn viên đã bắt đầu dắt díu nhau ra ngoài đốt pháo hoa.

Đến cửa biệt thự, một anh lính gác cổng trẻ tuổi nghiêm trang cúi chào cô.

Nghênh Thần cười với anh, từ hộc xe lấy ra hai túi kẹo, hạ cửa sổ xe xuống, vươn ra dúi vào ngực anh ta: “Tặng cậu.”

Cậu lính trẻ kia cực kì đứng đắn, cuống quýt từ chối: “Không, không. Tôi không nhận được.”

Nghênh Thần dịu dàng cười: “Không sao đâu, cũng đầu thu tiền của anh."

Cậu lính trẻ đỏ mặt, luống cuống không biết làm sao.

Nghênh Thần khoát tay, “Chúc mừng năm mới." Sau đó lái xe vào nhà.

Tiến vào đại sảnh, mùi thịt thơm lừng lơ lửng trong không khí.

Nghênh Cảnh đang ngồi sắp bát đũa, thấy cô về, vui vẻ lao vào bếp hồ: “Ba, mẹ, chị hai về rồi.”

Hôm nay, Nghênh Nghĩa Chương tự mình xuống bếp, Thôi Tĩnh Thục ở bên cạnh làm trợ thủ cho ông. Hai người phối hợp ăn ý đang cùng nhau làm nồi cá tẩm dấm đường cực kì đẹp mắt. Nghênh Thần giũ áo, treo lên mắc, sau đó cũng đi vào hỗ trợ.

Thôi Tĩnh Thục vội vàng đẩy cô ra: “Ngồi nghỉ đi đã, trong này toàn mùi dầu mỡ thôi. Tiểu Cảnh, đào đầu, bổ cho chị con ăn đi.”

Những ngày cuối năm, nơi nơi đều là cảnh gia đình sum họp, quây quần, không khí an bình, ấm áp.

Bữa cơm tất niên cực kỳ phong phú, Nghênh Thần rót rượu cho Nghênh Nghĩa Chương, “Ba, hôm nay con sẽ uống với ba một trận sảng khoái.”

Nghênh Nghĩa Chương cười gật đầu, tâm tình vui vẻ, miệng cười không khép lại được, Thôi Tĩnh Thục hốt hoảng nhìn chằm chằm cái ly, không ngừng cằn nhằn: “Đủ rồi, đủ rồi, một chút thôi. Thần Thần uống ít thôi.”

Nghênh Nghĩa Chương mở miệng: “Không sao, nó uống được, bà cứ để con nó thoải mái đi.”

Nghênh Thần sảng khoái đứng dậy, nâng ly: “Ba, chúc ba sức khỏe an khang, vạn sự như ý."

Sau đó ngửa đầu, một hơi cạn sạch.

Nghênh Nghĩa Chương hài lòng gật đầu: “Ba cũng hy vọng con gái năm sau công việc thuận lợi, cầu được ước thấy.”

Một bữa cơm vui vẻ, thuận hòa.

Thôi Tĩnh Thục và Nghênh Thần không nói chuyện nhiều, nhưng bầu không khí cũng coi như hòa hợp, Thôi Tĩnh Thục thỏa mãn cười nhìn cả nhà.

Cuối bữa cơm, Nghênh Nghĩa Chương phát lì xì cho Nghênh Cảnh và Nghênh Thần. Đó là bao lì xì ông tự mình cắt, còn lấy hạt cơm dính lại, cực kỳ truyền thống.

Nghênh Thần và Nghênh Cảnh đồng thanh nói: “Con cám ơn ba.”

Sau đó Nghênh Thần bắt đầu thẫn thờ nhìn di động, chốc chốc lại cầm lên, đặt xuống rồi liên tục tắt mở màn hình.

Nghênh Cảnh thận trọng hỏi: “Chờ anh ấy sao?"

Nghênh Thần ừ một tiếng, giọng nói rất lãnh đạm không rõ cảm xúc.

Mới xa nhau hơn hai ngày, tại sao cô lại có cảm giác như đã 2 tháng trôi

qua.

Trong lúc làm nhiệm vụ thì tuyệt đối không được sử dụng điện thoại.

Ăn uống xong xuôi Nghênh Thần ngồi trên sopha cùng ba xem chương trình gala cuối năm.

Hơn 21h điện thoại đột nhiên vang lên. Nghênh Thần phản xạ có điều kiện lập tức tóm lấy, tim đập thình thịch.

Là video.

Nghênh Thần đứng dậy, đi ra hành lang, mới dám mở ra.

“Xì... thử "

Những tiếng ồn ào không rõ, rồi một mảng đen kịt, lờ mờ một vài đốm sáng, căn bản là không nhìn ra gì cả.

Nghênh Thần vội vã nói: “LỆ KHÔN?”

Không có người đáp lại.

Cô chạy vòng quanh nhà, nhìn chằm chằm vào cột tín hiệu liên tục bảo yếu.

Cứ như thế chừng 1 phút, video vẫn không thể bật lên được. Mà Nghênh Thần lại không nỡ cúp máy, cô dán sát điện thoại vào mặt, không ngừng nói: “Anh vẫn ổn chứ? Ăn uống thế nào? Đã quen với chỗ mới chưa?”

"Tu Tu_ken két"

Một tràng tạp âm vang lên từ đầu kia, trên màn hình hiện lên một bóng người, nhưng vì sóng quá yếu mà hình ảnh ấy nhòe đi, từng thanh âm quen thuộc bập bõm vang lên: “Nghênh.... Nghênh. Nghênh... Nghênh Thần.”

Mười mấy giây sau, hình ảnh rốt cuộc cũng nét trở lại. Khuôn mặt Lệ Khôn chiếm trọn màn hình. Cái mũi thẳng tắp, đôi môi gợi cảm cô luôn nhớ nhung.

Đường truyền tốt hơn, Nghênh Thần nhìn rõ anh. Lệ Khôn mặc một thân quân phục màu đen, loại dành riêng cho lính đặc chủng, áo chống đạn dày, đầu đội mũ sắt.

Trong một chớp mắt này, Nghênh Thần muốn bật khóc.

“Tiểu Thần." Giọng nói anh rõ ràng, khuôn miệng cười thật tươi.

Nghênh Thần che miệng, cố gắng khắc chế cảm xúc của mình. Giờ phút này cô chân chính cảm nhận được: CÔ NHỚ ANH. RẤT NHỚ, NHỚ ĐẾN PHÁT ĐIÊN.

“Anh không thể nói lâu được. Chỗ này tín hiệu quả kém. Nhưng, nhưng _tutu_"

Tín hiệu lại mất.

Nghênh Thần chuyển vị trí, giẫm lên ghế, kiễng chân, đưa di động lên cao hơn: “Anh nghe thấy tiếng em không? Lệ Khôn? Lệ Khôn?”

Trong lòng cô gấp gáp vô cùng, chẳng còn quan tâm gì nữa, lớn tiếng hét lên: “Em nhớ anh.”

Kết nối lại ổn, khuôn mặt anh hiện ra trên màn hình. Mơ hồ còn nghe thấy giọng người khác, hình như là Lâm Đức đang ở bên anh: “Chị Thần. Chị Thần,chị yên tâm, em sẽ canh chừng anh Khôn giúp chị, đảm bảo anh ấy không dám léng phéng với cô nào đâu.”

Nghênh Thần cười khúc khích, cười chảy cả nước mắt.

“Cút sang một bên.” Lệ Khôn lớn tiếng mắng. Đúng là chất một bình dấm siêu chua, siêu khổng lồ điển hình.

Giọng Lệ Khôn lúc này trở nên ôn nhu, chăm chú nhìn vào màn hình: “Năn nỉ mãi mới được đặc cách sử dụng điện thoại di động. Anh ở đây rất tốt, không bị thương, không phải đánh nhau, không có tranh chấp, cũng không có nhiệm vụ gì nguy hiểm cả. Hôm nay là giao thừa, anh_”

Sáu chữ cuối cùng nói ra, thanh âm của anh rất ôn tồn, nhẹ nhàng.

Mà thần kỳ hơn là, kết nối mạng ở Bắc Bán cầu lúc này đột nhiên đặc biệt ổn định.

Lệ Khôn nhìn cô cười, đôi lông mày tà tà nhìn vừa ôn nhu, vừa bá đạo, “Không có gì, chỉ là muốn nói với em.”

Cùng lúc đó, ngoài cửa sổ, hàng trăm bông pháo hoa được bắn lên không trung, thắp sáng cả một khung trời.

Giọng nói của anh dịu dàng như nước, khiến cô trầm luân trọn đời, trọn kiếp: “VỢ YÊU. CHÚC EM NĂM MỚI VUI VẺ, BÌNH AN."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Giới thiệu đối tượng
Chương 12
Chương 12: Rạp chiếu phim
Chương 13
Chương 13: So chiêu
Chương 14
Chương 14: Phối hợp ăn ý.
Chương 15
Chương 15: Khôn gắt gỏng
Chương 16
Chương 16: Con cáo nhỏ vô lại
Chương 17
Chương 17: Hẹn hò không?
Chương 18
Chương 18: Đợi anh
Chương 19
Chương 19: Sự kiện ở Thành Tây.
Chương 20
Chương 20: Nhân duyên
Chương 21
Chương 21: Kẻ trộm to gan.
Chương 22
Chương 22: Ba người
Chương 23
Chương 23: Tâm sự
Chương 24
Chương 24: Đáp án dành cho em.
Chương 25
Chương 25: Chó robot
Chương 26
Chương 26: Vẻ ngoài đối lập
Chương 27
Chương 27: Đánh anh, đánh anh
Chương 28
Chương 28: Cướp cô dâu.
Chương 29
Chương 29: Chín mươi chín đóa hoa hồng
Chương 30
Chương 30: Một trái tim
Chương 31
Chương 31: Hóa giải hiểu lầm.
Chương 32
Chương 32: Thảm họa mỏ Phúc Vũ 11.30
Chương 33
Chương 33: Mất mà tìm lại được
Chương 34
Chương 34: HÔN.
Chương 35
Chương 35: Bánh Ngọt Nhỏ
Chương 36
Chương 36: Một phòng đơn.
Chương 37
Chương 37: ĐÚNG CHÍNH DIỆN
Chương 38
Chương 38: TRÈO TƯỜNG
Chương 39
Chương 39: NỖI NIỀM KHÓ NÓI
Chương 40
Chương 40: SỐ GIÁO SƯ
Chương 41
Chương 41: THIÊN KIỀU BÁ MỊ
Chương 42
Chương 42: LIÊN MINH QUẠ ĐEN
Chương 43
Chương 43: MÃI MÃI YÊU NGƯỜI
Chương 44
Chương 44: LEO LÊN CÂY ĐUỔI THEO CÔ VỢ NHỎ
Chương 45
Chương 45: CÔ VỢ NHỎ NGỌT NGÀO
Chương 46
Chương 46: Sống chung thật ấm áp
Chương 47: Đêm Đông
Chương 47
Chương 48: YÊU MẾN NHỮNG NGƯỜI GIÀ MẠNH KHỎE
Chương 48
Chương 49: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
Chương 49
Chương 50: Cọp cái
Chương 50
Chương 51: Yêu Em
Chương 51: Yêu Em
Chương 52: Một ngày không gặp
Chương 52
Chương 53: THỜI ĐẠI HÒA BÌNH
Chương 53
Chương 54: CHẠY BẰNG NĂNG LƯỢNG BÌNH AN.
Chương 54
Chương 55: VOI NHỎ Ở CHÂU PHI
Chương 55
Chương 56: Cãi vã
Chương 56
Chương 57
Chương 58: RÕ RÀNH RÀNH
Chương 58
Chương 59: Ước Nguyện Đạt Thành
Chương 59
Chương 60: BẮT TAY GIẢNG HÒA
Chương 60
Chương 61: Trời quang nắng ấm
Chương 61
Chương 62: TIỂU HỒ LY NGHÊNH THẦN
Chương 62
Chương 63: Cục dân chính
Chương 63
Chương 64: Tân Hôn Vui Vẻ
Chương 64
Chương 65: Núi Phủ Vân
Chương 65
Chương 66: TRƯỜNG AN THỊNH THẾ
Chương 66

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xin Em Ở Lại Bên Anh
Chương 51: Yêu Em

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 51: Yêu Em
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...