Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xin Em Ở Lại Bên Anh – Chương 47: Đêm Đông

Xin Em Ở Lại Bên Anh

Tác giả: Giảo Xuân Bính
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: BRANDY

Hơn một tuần lễ không gặp, hai người đều nhớ nhung người kia, thân thể tìm lấy nhau một cách gấp gáp, cuồng nhiệt, chưa kịp về phòng ngủ, hai người quấn lấy nhau ngay trên ghế salon.

Sau màn vận động tiêu tốn không ít thể lực, Nghênh Thần lễ tấm thân mệt rã rời đi đến bàn ăn, đánh chén bát hoành thánh.

Lệ Khôn nằm nghiêng trên ghế, một tay chống đầu, nhìn cô một lúc, cười nói: “Ngon không?

“Không tệ.” Để một lúc nên bát hoành thánh đã đỡ nóng, Nghênh Thần húp sùm sụp nước dùng, vừa ăn vừa khen.

“Anh còn có thời gian làm mì hoành thánh?"

“Không. Anh mua dưới lầu." Lệ Khôn ân cần nói: “Chơi đùa lâu như thế, mì đã chương hết em còn ăn làm gì?”

Nghênh Thần mỉm cười: “Anh mua nên em sẽ ăn hết."

Ăn xong miếng cuối cùng, cô húp thêm một miếng nước, khiến bờ môi căng mọng 1 tầng nước lấp lánh: “Ngày mai anh định làm gì?"

Mỗi tháng Lệ Khôn có một kì nghỉ dài 3 ngày. Anh đứng dậy, cơ thể đẹp đẽ của anh như lấp lánh dưới ánh đèn vàng dìu dịu. Lệ Khôn đi qua cầm lấy đồ lót, mặc vào, giọng nói rất nhỏ: “Không thì, ngày mai đi làm cùng em?"

Nghênh Thần nhanh chóng đáp: “Ngày mai lịch họp và gặp đối tác rất dày, sợ không có thời gian ở cùng anh.”

"Ồ, nữ cường nhân. Giám đốc của nhà chúng ta thật bận rộn.”

“Nào, anh lại thế rồi đấy."

Lệ Khôn vung tay khoác một chiếc sơ mi ngắn tay lên, vừa đi đến bên cô vừa nói: “Ngày mai anh về thăm nhà một chút."

Nghênh Thần đang để bát đũa vào bồn rửa, lập tức ngừng động tác, cô biết nhà anh nói là nhà nào.

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên khác lạ và nhạy cảm, cả hai đều lúng túng.

Nghênh Thần im lặng, làm bộ như không có việc gì, nhìn điện thoại.

Lệ Khôn lườm cô mấy lần, cuối cùng vẫn đem những lời muốn nói nuốt xuống.

Hai người ngủ sớm, Lệ Khôn ôm chặt cô, Nghênh Thần nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh.

Lệ Khôn ở trong quân ngũ đã lâu, đồng hồ sinh học cực kì chuẩn chỉ, cho nên dù được nghỉ phép cũng theo đúng thời gian biểu: 6h30 sáng thức dậy.

Anh đưa Nghênh Thần đi làm, tiện thể ngắm nhìn thành phố phồn hoa náo nhiệt vào giờ cao điểm.

Trên đường đến công ty, Nghênh Thần bận túi bụi nào nhận cuộc gọi báo cáo công việc, nào điện thoại sắp xếp lịch trình gặp đối tác.

“Trước kia em đâu có bận rộn đến vậy?” Lệ Khôn hỏi.

“Từ khi Đường Kỳ Sâm từ chức, tất cả công việc anh ấy đảm nhận đều do em phụ trách.” Nghênh Thần vươn vai, duỗi lưng nói: “Cầu sếp mới nhanh nhanh được tuyển về, không thật sự chết vì việc đè mất."

Lệ Khôn trêu cô: “Không khéo lại là em thì sao?”

“Thứ nhất là: Việc này không có khả năng. Thứ hai, làm giám đốc điều hành vất vả lắm, em không thích."

“Vậy em thích làm gì?"

"Vê hưu."

Lệ Khôn nghe thế cười thành tiếng. Qua một cái đèn xanh đèn đỏ nữa, cuối cùng hai người đã đến công ty của Nghênh Thần, Lệ Khôn hỏi: “Tan tầm, anh qua đón em.”

Nghênh Thần gật gật đầu, đẩy cửa xe, chuẩn bị đi xuống. Bất ngờ bị người nào đó trong xe kéo mạnh một cái ngồi về chỗ cũ. Lệ Khôn nhoài người, hôn lên má cô. Ý nguyện đạt thành mới vui vẻ thả cô đi: “Được rồi. Đi làm vui vẻ nhé".

Đúng giờ cao điểm, lại ở giữa cổng chính, nhân viên cả tòa nhà đi qua đi lại rất đông, cửa xe lại mở, ai cũng nhìn thấy rõ ràng.

Hừ, người đàn ông này rõ ràng cố ý.

Nghênh Thần hung hăng đấm vào eo anh: “Đồ lưu manh."

Lệ Khôn chớp chớp mắt, tỏ vẻ ngây ngốc, tủi thân, lớn tiếng trách: “Cái gì? Đồ lưu manh?”

“Xuỵt! Xuỵt! Xuỵt!” Nghênh Thần vội vã che miệng anh: “Thôi thôi, em thua rồi, được chưa?”

Lệ Khôn không đùa giỡn cô nữa, đặt tay lên gáy cô, nhẹ nhàng đặt lên phiến môi đỏ hồng một nụ hôn ngọt ngào, sau đó dịu dàng nói: “Em đi đi, cẩn thận trễ làm. Tan tầm anh sẽ đến đón em.”

Nghênh Thần tiến vào tòa nhà, trước khi vào phòng làm việc cố định tạt qua nhà vệ sinh.

Xong xuôi đang định đẩy cửa tiền đi ra, liền nghe thấy tiếng nước chảy và tiếng mấy người phụ nữ đang bàn tán sôi nổi một câu chuyện phiếm khá thú vị.

“Này? Mấy cô nghe nói gì chưa? Trưởng phòng Nghênh và Hứa chủ tịch mới cãi nhau ầm ĩ một trận."

“Thật á? Chuyện xảy ra khi nào? Sao tôi không biết?"

“Lừa cô làm gì. Hôm qua đó, đúng hôm cô nghỉ. Hai người to tiếng với nhau, không khí sặc mùi thuốc súng, Nghênh trưởng phòng còn trước mặt Hứa chủ tịch đập bàn cái “Uỳnh” cơ.”

“Ối dồi ôi. Thế á? Chị ấy còn dám vỗ bàn nữa?”

“Cô không biết đâu. Sắc mặt Hứa chủ tịch khi ấy như có thể thể nung chảy một khối sắt.”

“Nhưng tại sao họ lại cãi nhau thế?"

Thanh âm cô gái kia đè thấp xuống, giải thích chi tiết một hồi.

“Trước không phải tôi đã nói rồi sao, đều là người cùng một công ty, cũng nên chừa cho nhau chút thể diện, sau này còn hòa hảo mà nhìn mặt nhau. Đám người Nghênh trưởng phòng cầm cũng không ít tiền bồi thường đâu. Còn giả vờ chăm chỉ, yêu nghề, cống hiến hết mình vì công ty gì chứ."

“Ngay từ đầu, cái hồ sơ của bên mỏ quặng ấy, vốn là phòng pháp chế phụ trách, nếu không phải bên họ làm việc không cẩn thận xảy ra vấn đề, đội khảo sát thực địa của Nghênh Trưởng phòng cũng không cần đi kiểm tra lại. Hiện tại ban giám đốc xem xét lại kết quả xử lý xong phản xanh rờn bên pháp chế không có lỗi, nếu là tôi, tôi cũng bực muốn chết ấy chứ.”

“Trưởng phòng pháp chế, nghe nói là chỗ quen biết với Hứa."

“Cô muốn chết à? Đừng nói lung tung."

“Tất cả mọi người đều rỉ tai nhau như thế, cũng không phải một mình tôi nói. Luận bối cảnh, Nghênh Thần khẳng định không chơi lại được đối phương.”

“Nhà chị Thần làm gì thế?”

“Gia đình công chức bình thường?”

“Bình thường? Cô đúng là không có mắt nhìn. Thấy cái túi chị ấy đeo không, chính là CHLOE, ít nhất cũng phải hơn hai vạn một cái, còn là hàng giới hạn.”

“A! Buổi sáng thấy chị ấy bước xuống từ một chiếc Jeep Compass.”

“Hình như là bạn trai chị ấy đưa chị ấy đi làm.”

“Không rõ nữa, nhìn rất đẹp trai, nghía biển số hình như là xe quân dụng.”

“Có khủng hơn nữa thì làm được gì, không phải người trong ngành chúng ta thì cũng bó tay chịu trói thôi. Nước xa không cứu được lửa gần. Cô biết không, cả văn phòng đang đồn ầm lên, Sếp Đường từ chức, Nghênh trưởng phòng mất đi chỗ dựa, thời gian gần đây quả thực sống chẳng dễ dàng”

Tiếng giày cao gót càng ngày càng nhỏ dần, đến tận khi không còn nghe thấy nữa.

Lúc này Nghênh Thần mới từ nhà vệ sinh bước ra, cô nhìn vào gương, bất đắc dĩ cười trừ.

Không biết hôm nay có phải đúng ngày đi đàm phán với các đối tác hay không mà các vị lãnh đạo cấp cao đều không có nhà. Rất nhiều công văn, tờ trình và các hạng mục cần duyệt xếp thành chồng không được phê duyệt, công việc cũng vì vậy mà không thể thông suốt mà vẫn cần đưa ra phương án xử lý tạm thời. Quả là một ngày chết chìm trong giấy tờ.

Buổi chiều, Nghênh Thần nhắn tin cho Lệ Khôn hỏi anh đang ở đâu.

Mười mấy phút sau Lệ Khôn mới nhắn lại, đang ở Trung Tâm hỗ trợ phục hồi quân đội.

Đầu ngón tay Nghênh Thần đánh đánh xóa xóa trên bàn phím thật lâu, cuối cùng không nhắn đáp lại anh. Do dự một lúc, cô quyết định tắt điện thoại, cầm túi đứng dậy, về nhà trước giờ tan làm.

Đầu đông, mới bốn giờ chiều trời đã tắt nắng. Lệ Khôn dìu Lệ Minh Viện trở về phòng.

“Cha cẩn thận, phía trước có bậc thang." Lệ Khôn ân cần dặn dò ông.

Tâm tình Lệ Minh Viễn hôm nay không tệ, nụ cười thường trực nở trên môi ông. Ảnh hoàng hôn chênh chếch thả vạt nắng mỏng manh còn sót lại lên đôi mắt cong cong của ông. Lệ Minh Viễn bình thản nhìn lên bầu trời xanh. Chợt một chiếc máy bay vút ngang qua bầu trời, một vệt mây trắng cắt ngang trước mắt. Ông như nhớ ra điều gì đó, lập tức gắng thân thể yếu ớt đứng thẳng thực hiện nghi lễ chào trong quân ngũ, Lệ Khôn bình tĩnh nhìn ông, trong lòng khẽ vui mừng.

Trong phòng, Lệ Mẫn Vân vừa thay chăn đệm và ga trải giường mới đồng thời ôm một chồng quần áo đi giặt.

Lệ Khôn đưa tay, “Cô để cháu.”

Lệ Mẫn Vân làm như không thấy, trực tiếp coi anh là không khí, lạnh lùng đi qua.

Lệ Khôn trầm mặc theo sau, nhìn bà vất vả ôm chồng đồ, không nói gì, lẳng lặng đoạt lấy.

Lệ Mẫn Vân cũng không nói không rằng giật lấy, quyết tâm đôi co đến cùng với anh.

Lệ Khôn thấy tình hình này chẳng có kết quả gì tốt đẹp bèn lên tiếng thỏa hiệp: “Được được, nhường cô."

“Cậu cho rằng làm thế này có thể đền bù được ư? Hừ, cậu đang chột dạ chứ gì? Thấy có lỗi nên nghĩ làm vậy có thể nguôi ngoai phần nào.” Lệ Mẫn Vân độc địa nói.

Lệ Khôn giương mắt “Tại sao cháu phải chột dạ cơ chứ?”

Lời này nói rất gai góc, Lệ Mẫn Vân nghe thấy lập tức xoay người, chỉ vào mặt anh, oán hận nói: “Cậu cùng con bé họ Nghênh kia vẫn ở bên nhau? Đúng là đến chết cũng không hối cải.”

Trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió. Nói đi nói lại xung quanh chỗ anh ở cũng toàn là hàng xóm láng giềng cũ, sinh hoạt cùng nhau một khu dân cư. Sáng sáng Nghênh Thần lái xe đi làm hoặc anh chở cô đi làm, hai người ngày ngày dính lấy nhau như vợ chồng mới cưới, bị nhìn thấy cũng là chuyện hoàn toàn bình thường.

Cứ thế lời qua tiếng lại, câu chuyện phiếm lúc uống trà của mấy người xung quanh truyền đến tai Lệ Mẫn Vân, bà lập tức gọi điện thoại chất vấn Lệ Khôn, hi vọng từ chính miệng anh nghe thấy câu: TIN ĐÓ CHỈ LÀ GIẢ.

Bao nhiêu lần đứa cháu trai của bà thẳng thắn thừa nhận là bấy nhiêu lần bà khóc nhào, mắng mỏ. Lệ Khôn không nói gì cả.

“Cậu đúng là muốn làm tôi tức chết mới hài lòng!" Lệ Mẫn Vân tức giận, dùng sức đẩy anh ra, “Từ khi mẹ cậu qua đời, bố cậu xảy ra chuyện, tôi có khi nào không coi cậu là con ruột mà đối đãi. Còn cậu thì sao? Cậu đối với tôi thế nào cũng không sao, nhưng cậu thử đặt tay lên ngực nghĩ về người mẹ đã khuất của cậu đi. Mẹ cậu trên trời có linh thiêng có thể cảm thấy cam tâm sao? Còn ba của cậu nữa..."

Lệ Mẫn Vân chỉ tay vào phòng bệnh, “Nếu không phải ông ấy bị thế này, thì vị trí của bác cả của con bé Nghênh Thần kia chính là của ba cậu. Cậu sao có thể vô tâm vô phế mà hành động như thế? Cậu xứng đáng với ông ấy hay không?"

“Cô!” Lệ Khôn bất mãn đánh gãy lời bà, “Cô thật sự cho rằng việc thăng chức dễ dàng vậy ư? Việc nào ra việc ấy, cô không thể nói thế được.”

“Cậu nhìn cậu đi, giờ còn thay kẻ thù nói chuyện nữa cơ đấy!” Lệ Mẫn Vân đã tức giận đến độ muốn đập bàn. Bà bực tức giậm chân một cái thật mạnh, nhíu lông mày, quát: “Về sau ăn thiệt thòi của nhà đó, thì đừng có kêu."

Nói xong, bà tức tối bỏ đi.

Lệ Khôn vẫn đứng im bất động. Anh cúi đầu cọ sát đế giày xuống mặt đất, trong lòng tâm trạng vừa nặng nề vừa mệt mỏi.

“Lệ Khôn!" Bác sĩ gọi anh.

“A! Chú Hồ." Lệ Khôn thu lại cảm xúc, quay đầu mỉm cười với người đang bước đến.

“Vừa có báo cáo kết quả kiểm tra sức khỏe của ba cậu, các chỉ tiêu đều rất bình ổn, quan trọng nhất là, liên hai kỳ kiểm tra thông số đều có dấu hiệu hồi phục nhanh, lần sau tiến bộ hơn lần trước."

Bác sĩ Hồ vỗ vỗ lên vai anh, “Ba của cậu, là một chiến sĩ có tinh thần vô cùng kiên cường, nếu phối hợp điều trị vật lý và dùng thuốc đúng liệu trình, tình trạng sẽ tiến bộ rõ rệt."

Lệ Khôn chân thành cảm ơn ông, “Chú Hồ, cảm ơn chị đã luôn tận tận chăm sóc ba cháu.”

“Theo đề nghị của tôi, nếu như điều kiện gia đình cho phép, có thể đón ông ấy về gia đình an dưỡng một thời gian.” Hồ giáo sự chân thành nói, “Môi trường quen thuộc, bầu không khí gia đình, tất cả đều cực kì tốt cho việc phục hồi của ông ấy. Nếu rảnh, cậu đến nói chuyện với ông ấy nhiều hơn nhé.”

Lệ Khôn gật đầu, “Nếu như vậy, thì bao giờ nhà cháu có thể đón ba về được ạ?”

“Cái đó tùy cậu.” Hồ giáo sư nói: “Hiện tại tôi đang cho ba cầu sử dụng một liệu trình thuốc mới, đã uống được trong một tháng và không hề có tác dụng phụ, đồng thời có dấu hiệu phục hồi tốt, nếu cậu thấy ổn có thể đón ông ấy về luôn, chỉ cần tuân thủ đúng liều lượng thuốc và đều đặn tập các bài tập vật lý trị liệu.”

Lệ Khôn gật gật đầu: “Được ạ. Cháu về lập tức thương lượng với người nhà.”

--------------------------------------

Bên ngoài khu trung Tâm hỗ trợ phục hồi, Nghênh Thần bắt taxi, đi tầm gần 1 tiếng mới đến nơi.

Viện mới xây lại nên phòng ốc đều còn rất mới, quy mô lớn và khang trang.

Hơn năm giờ, trời đã hoàn toàn tắt nắng, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Mấy ngày gần đây thời tiết không tốt lắm, gió lớn, nhiệt độ giảm nhanh, dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có tuyết.

Nghênh Thần đứng ngoài của viện đi tới đi lui, không hề có ý định bước vào.

Bảo vệ Trung Tâm khoác một chiếc áo thật dày bước ra, hỏi: “Cô gái trẻ, đến thăm bệnh à?"

Nghênh Thần cười: “Không có chuyện gì đâu ạ. Cháu đang chờ người, đứng nhờ ngoài này một chút.”

“Ai uuu, Thời tiết lạnh, nếu cô không tìm được phòng, cứ nói cho tôi biết tên bệnh nhân, tôi sẽ gọi điện hỏi y tá giúp cô." Bác bảo vệ là một người nhiệt tình, hai tay đút vào trong túi áo khoác lo lắng nói.

Nghênh Thần nhếch môi, hơi cúi đầu, cười không đáp.

Cô không phải là không muốn. Mà là không thể.

Chạng vạng tối. Trời càng ngày càng lạnh. Từng đợt gió sắc như dao cắt ùa đến, chóp mũi Nghênh Thần vì lạnh mà đỏ ửng.

Đúng lúc này, một giọng nữ quen thuộc vang lên.

“Được rồi. Vâng con biết rồi, yên tâm đi, Con đã trải đệm chăn, chuẩn bị đầu ra đấy rồi.” Lý Hâm Uyển gọi điện thoại, một tay đút vào túi áo khoác, toàn thân là áo lông trắng muốt.

Nghênh Thần đang đứng ở cổng, đúng lúc cô ngẩng lên, hai người chạm mặt nhau.

Hai người tôi nhìn cô, cô liếc tôi, vừa sửng sốt lại bàng hoàng.

Mấy giây sau, Lý Hâm Uyển lập tức nhíu mày, giọng điệu thay đổi 180 độ: “Con cúp máy đây, tự dưng gặp một kẻ đáng ghét.”

Cô ta khó chịu bước thẳng qua người Nghênh Thần.

Nghênh Thần nghe cô ta nói mấy lời chẳng hay ho này, cũng không phản ứng gì, chỉ cúi thấp đầu, chờ khi cô ta lướt qua lại ngẩng lên, nhìn cô ta đi thẳng vào viện.

Thấy mẹ mình, Lý Hâm Uyển lập tức hô to gọi nhỏ, vội vàng mách.

“Mẹ, mẹ đoán xem con thấy ai đứng ở bên ngoài?”

Lệ Mẫn Vân đang bận bịu thu dọn hành lý, mặt cũng không ngẩng lên, hỏi: “Ai thế?”

“Nghênh Thần."

Lệ Mẫn Vân dừng động tác, chống người đứng dậy: “Ai?”

Lý Hâm Uyển nháy mắt mấy cái, “Bạn gái của anh họ.”

“Phi! Cô ta là cái thá gì! Bạn gái gì cái thứ ấy" Lệ Mẫn Vân tức giận đay nghiến: “Đồ giết người"

“Mặc dù con cũng không thích cô ta” Lý Hâm Uyển bĩu môi, “Nhưng mẹ à, nếu như anh họ cứ khư khư cố chấp, chúng ta cũng có làm được gì đâu?”

“Vậy thì đoạn tuyệt quan hệ” Lệ Mẫn Vân kiên quyết nói, "Chuyện này không thể nhượng bộ nó được, nó định để cả họ Lệ này mất mặt theo hay sao?"

“Ai da, mẹ à, bình tĩnh đã. Đừng xúc động” Lý Hâm Uyển nhắc nhở: “Mẹ định đoạn tuyệt với anh ấy thật? Thế nhà chúng ta lấy tiền ở đâu mà tiêu?”

“Hừ! Con nhóc chết tiệt này. Tao...tao.." Lệ Mẫn Vân vốn định lên tiếng phản đối, nhưng nói đi nói lại thì con gái đúng là nhanh trí. Vì vậy bà đành nuốt mấy lời định nói vào bụng.

Lệ Khôn theo bác sĩ Hồ đi lấy thuốc lại ngồi một lúc nghe ông dặn dò, làm hết một lượt các việc vặt vãnh đó cũng tốn không ít thời gian.

Anh nhìn đồng hồ, thấy không còn kịp về đón cô, vì vậy gọi điện cho Nghênh Thần.

Rất nhanh đầu kia đã bắt máy, Lệ Khôn lập tức nói xin lỗi: “Thần nhi, xin lỗi em, hôm nay anh không thể đón em tan làm được.”

Nghênh Thần cười, dịu dàng nói: “Không sao, em tự về được.”

Yên tĩnh một lát, Lệ Khôn vẫn chưa cúp máy, Nghênh Thần hơi nghi hoặc.

“Alo?"

“Em đang ở đâu?"

Hai người nói cùng lúc.

Nghênh Thần sững sờ, đầu dây bên kia giọng anh chàng của cô đã chuyển sang chế độ chất vấn: “EM ĐANG Ở ĐÂU?"

Chỗ này trừ tiếng gió, cũng không có tiếng động nào khác. Nghênh Thần nói dối, không chớp mắt, khí định thần nhàn đáp: “Em á. Giờ em mới tan tầm."

“Tuýt tuýt tuýt" Tiếng còi xe inh ỏi vang lên.

Nghênh Thần: "..."

Được rồi, cô không nói dối được con người này, đầu bên kia anh khẽ thở dài, Nghênh Thần vội vàng đáp: “Em đang..."

Còn chưa nói xong, Lệ Khôn: “Đứng yên đấy, đừng đi đâu. Chờ anh!”

Anh chạy xuống nhanh như một cơn gió, Lý Hâm Uyển thấy anh họ của mình đi như ma đuổi thì hét lên: “Anh, anh đi đâu đấy?”

Hành lang, và các phòng bệnh đều sáng trưng. Ánh đèn trắng khiến cả tòa viện thêm phần thanh lãnh.

Bóng dáng mảnh mai của Nghênh Thần cô đơn giữa cổng viện, nhỏ bé đến độ như bất kỳ lúc nào cũng có thể bị màn đêm nuốt lấy. Vì quá nhàm chán cô hà hơi tạo thành từng đợt khói trắng, vừa thở ra, vừa tự mình chơi đùa.

Đang chơi vui vẻ, quay đầu lại bắt gặp 1 người đàn ông toàn thân quần áo đen, di chuyển nhanh như 1 con báo săn, từ tòa nhà trước mặt chạy đến. Tầm chưa đầy 10s anh đã đến trước mặt cô.

Do chạy nhanh, khi dừng lại hô hấp gấp gáp vì thiếu không khí. Anh chống nạnh, ngừng một lúc ổn định hơi thở, sau đó rất nhanh anh cởi áo khoác, phủ lên người cô.

Nghênh Thần còn chưa kịp định thần đã bị người đàn ông trước mặt kéo thẳng vào lồng ngực.

Tay trái Lệ Khôn ôm chặt lấy eo cô, tay phải nắm lấy đôi tay đã cóng lại của Nghênh Thần.

“Tới rồi sao không nói với anh! Không biết đường gọi điện thoại à!" Anh vội vàng nói, ngữ khí có chút tức giận.

Nghênh Thần buồn buồn: “Em không có ý gì khác, chỉ là muốn đến thôi.”

“Tới sao còn không vào?” Lệ Khôn trầm giọng, hơi lớn tiếng quở trách cô, nhưng nhiều hơn là đau lòng.

“Bên trong đều là người nhà của anh, nên em không vào nữa." Giọng Nghênh Thần nhỏ như muỗi kêu, “Đến lúc ấy lại xảy ra xô xát cãi vã, cả hai bên đều không thoải mái.”

Sự hiểu chuyện này của cô khiến sự tức giận trong lòng anh như dội một gáo nước lạnh, lại như có ai dùng tay không nhéo một cái thật đau.

“Nghênh Thần.” Anh trầm giọng gọi.

“Không sao? Thật đấy, không có vấn đề gì cả đầu."

Nghênh Thần sợ anh áy náy, nhanh chóng dành tay ôm lấy anh, bàn tay vuốt ve sống lưng thẳng tắp, dịu dàng an ủi: “Anh tuyệt đối đừng suy nghĩ phức tạp, đừng vì em mà khó xử, nhé. Hứa với em đi!”

“Em sẽ không khiến anh phải lựa chọn thêm một lần nào nữa đâu.” Nghênh Thần cam đoan, nhưng cảm thấy lời này vẫn chưa đủ, bèn siết chặt vòng ôm, thầm thì: “Không bao giờ, vĩnh viễn không, chỉ cần anh vui vẻ là được."

Lệ Khôn nghẹn ngào đáp: “Ừm.”

Nghênh Thần cười cười, nhẹ nhõm hỏi: “Ba của anh sao rồi, tình hình sức khỏe của chú ấy ổn chứ?”

“Bác sĩ bảo các chỉ số sức khỏe của ba rất ổn, có thể về nhà an dưỡng một thời gian" Dừng một lát, Lệ Khôn nói: "Chờ chút, chúng ta về cùng nhau."

Nghênh Thần từ trong ngực anh, ngẩng đầu nhìn anh, cười: “Vậy anh nhanh lên. Thời gian không còn sớm nữa."

Vừa dứt lời, điện thoại của Lệ Khôn đổ chuông.

Nghênh Thần liếc qua, là Lệ Mẫn Vân gọi đến.

“Anh, đừng cúp máy." Cô ngăn cản, nhẹ nhàng nói: “Anh cứ đi làm việc của anh đi, đừng lo cho em. Không sao đâu. Đi đi.”

Ba anh đang chờ bên phòng bác sĩ, Lệ Khôn cũng muốn hoàn thành xong sớm thủ tục xuất viện, anh nhanh chóng lấy chìa khóa xe, đưa cho cô: “Em lấy xe về trước đi.”

“Không cần đâu, cả nhà đi cùng nhau, không có xe sao về được.” Nghênh Thần nhét chìa khóa lại vào tay anh, rồi nắm lấy tay Lệ Khôn không cho anh có cơ hội trả lại: “Ở đây bắt xe rất dễ, đừng lo lắng. Anh đi đi.”

Lệ Mẫn Vân gọi một lần không được, thì tiếp tục nháy máy, cho đến khi Lệ Khôn bắt điện thoại mới thôi.

Lê Khôn nắm chặt di động trong tay, bà gọi, anh tắt, cho đến khi không thể kiên nhẫn nổi, Lệ Khôn trực tiếp tắt nguồn.

Nghênh Thần lặng lẽ nhìn anh, rồi đột nhiên vươn tay nắm chặt lấy tay Lệ Khôn. Hai người dù không nói gì nhưng vẫn hiểu trong lòng đối phương muốn bày tỏ điều gì.

“Em đi đi.” Lệ Khôn trở tay cầm lấy tay cô, “Có việc gì thì gọi cho anh ngay.”

“Được rồi mà! Em nhớ rồi! Tuyệt đối không để thất lạc được đâu.” Nghênh Thần tinh nghịch chớp mắt, còn bắt chước tư thế của một cậu lính, lễ phép nói: “Cam đoan sẽ đưa bạn gái đồng chí Lệ Khôn bình an về đến tận nhà."

Bên kia.

Sau khi thu thập đầy đủ đồ dùng của Lệ Minh - Khôn một tay xách hành lý, một tay đỡ ba, ung dung xuống lầu.

Lệ Mẫn Vân nghiêm nghị nhìn anh, rồi quay sang liếc Lý Hâm Uyển một cái, Lý Hâm Uyển ngó ông anh họ, bất đắc dĩ nhún vai. Từ trước đến giờ vẫn vậy, khi anh cô muốn làm gì, thì ai cũng không ngăn được.

Lệ Khôn bên này dịu dàng nói: “Ba à, nào bước chậm một chút. Chúng ta sắp được về nhà rồi”

Sau khi xong xuôi, Lệ Khôn ngồi lên ghế lái.

“Xong chưa?”

“Ok!" Lý Hâm Uyển vui vẻ trả lời.

Trước đó anh đã thương lượng xong xuôi với Lệ Mẫn Vân. Tạm thời Lê Minh Viễn sẽ ở nhà bà. Dì Tư sẽ cùng bà chăm sóc ông. Lệ Khôn phụ trách chu cấp mọi chi phí. Tóm lại, hai bên đều đạt được mục đích, ai cũng hài lòng.

Xe nhẹ nhàng lăn bánh, đến khúc cua, ánh sáng đèn xe xẹt qua một thân ảnh.

Lý Hâm Uyển bên cạnh nhẹ nhàng giật áo Lệ Mẫn Vân, ám chỉ.

“Im mồm.” Lệ Mẫn Vân nhẹ giọng quát, mắt trừng lên cảnh cáo.

Tất cả mọi người trong xe đều nhìn thấy người đứng bên ngoài.

Cách đầu xe mấy chục mét, một hình dáng không thể thân thuộc hơn, con người Lê Khôn vô thức dán vào đó, trái tim run lên...

"Kít---------------" Xe phanh gấp.

Lệ Khôn mở cửa sổ xe, nhìn thấy cảnh trước mắt, trong lòng vừa đau, vừa xót.

Dưới ngọn đèn đường yếu ớt, Nghênh Thần đứng trơ trọi một mình, vì quá lạnh cả người cô co rúm lại, thu mình trong chiếc áo khoác mỏng manh, hai hàm răng không ngừng đập vào nhau vì run.

Trời rét đến nước cũng đóng băng, khu này lại xa xôi nên đón taxi không tiện, trời cũng đã tối nên không có xe đi qua. Nghênh Thần chờ mãi không bắt được chiếc xe nào cả. Đêm tối, gió rét, cô hà hơi vào tay không ngừng chà sát cũng không ẩm lên được bao nhiêu. Xa xa có tiếng xe đi đến, Nghênh Thần vừa ngẩng mặt lên liền sửng sốt.

Một chiếc Jeep đen dừng lại cách đó tầm chục mét, ánh sáng đỏ từ đèn xe rọi thẳng vào chỗ cô, vì vậy Nghênh Thần không nhìn rõ sắc mặt của Lệ Khôn. Đại khái đoàn chứng là một bầu không khí vừa lạnh lẽo vừa căng thẳng đi, Nghênh Thần bỗng thấy đau lòng vì anh.

Nghênh Thần thu lại cảm xúc, cổ nặn ra nụ cười vui vẻ, vẫy tay chào anh.

Lệ Khôn biết ý cô là anh cứ đi đi.

Trong xe, Lệ Mẫn Vân nghiêm túc nhắc nhở: “Đã muộn rồi, về sớm một chút, ba của cậu còn phải nghỉ ngơi.”

Lệ Không ngoảnh mặt làm ngơ, duy trì tư thế trầm lặng.

Nhắc lại: “Ba của cháu bệnh vừa mới ổn định, cháu định để ông ấy bị kích động thêm lần nữa sao?

Giống như nhắc nhở nhưng thực chất là đang uy hiếp anh. Lệ Khôn nuốt xuống những cảm xúc phức tạp đang dậy sóng trong lòng, bàn tay nắm vô lăng siết chặt lại, các khớp tay trắng bệch.

Anh khởi động xe một lần nữa.

Lệ Mẫn Vân nhẹ nhàng thở ra.

Lệ Khôn cắn chặt hàm dưới, ra sức kìm nén cảm xúc.

Lốp xe ma sát với mặt đường rít lên một tiếng động bén nhọn, cả đoàn người vì bất ngờ lao thẳng người lên phía trước.

Lệ Khôn vừa phanh gấp.

Lệ Mẫn Vân quát lên sau lưng anh, nhưng lúc này những lời đó chẳng khác nào mấy âm thanh ồn ào trôi qua tại, anh còn chẳng thèm đoái hoài.

Nghênh Thần còn tưởng mình hoa mắt, sững sờ đứng yên tại chỗ nhìn anh.

Lệ Khôn chạy như điên về phía cô, mạnh mẽ nhất cô vào lồng ngực ấm áp của anh.

“A?” Nghênh Thần bị anh siết chặt đến không thở nổi.

“Lên xe với anh." Lệ Khôn trầm giọng nói.

“Không được. Người nhà anh đều đang ở trong xe. Mọi người không thích em.” Nghênh Thần cúi đầu, nhỏ giọng nói. Dù miệng nói là không sao đâu nhưng Lệ Khôn hiểu, dù gì cô cũng chỉ là một cô gái, còn là một cô gái rất nhạy cảm, ắt hẳn sẽ không khỏi cảm thấy chạnh lòng.

“Không cần bọn họ thích." Lệ Khôn kiên định, nói: “Anh thích em, muốn ở bên em, vậy là đủ rồi."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Giới thiệu đối tượng
Chương 12
Chương 12: Rạp chiếu phim
Chương 13
Chương 13: So chiêu
Chương 14
Chương 14: Phối hợp ăn ý.
Chương 15
Chương 15: Khôn gắt gỏng
Chương 16
Chương 16: Con cáo nhỏ vô lại
Chương 17
Chương 17: Hẹn hò không?
Chương 18
Chương 18: Đợi anh
Chương 19
Chương 19: Sự kiện ở Thành Tây.
Chương 20
Chương 20: Nhân duyên
Chương 21
Chương 21: Kẻ trộm to gan.
Chương 22
Chương 22: Ba người
Chương 23
Chương 23: Tâm sự
Chương 24
Chương 24: Đáp án dành cho em.
Chương 25
Chương 25: Chó robot
Chương 26
Chương 26: Vẻ ngoài đối lập
Chương 27
Chương 27: Đánh anh, đánh anh
Chương 28
Chương 28: Cướp cô dâu.
Chương 29
Chương 29: Chín mươi chín đóa hoa hồng
Chương 30
Chương 30: Một trái tim
Chương 31
Chương 31: Hóa giải hiểu lầm.
Chương 32
Chương 32: Thảm họa mỏ Phúc Vũ 11.30
Chương 33
Chương 33: Mất mà tìm lại được
Chương 34
Chương 34: HÔN.
Chương 35
Chương 35: Bánh Ngọt Nhỏ
Chương 36
Chương 36: Một phòng đơn.
Chương 37
Chương 37: ĐÚNG CHÍNH DIỆN
Chương 38
Chương 38: TRÈO TƯỜNG
Chương 39
Chương 39: NỖI NIỀM KHÓ NÓI
Chương 40
Chương 40: SỐ GIÁO SƯ
Chương 41
Chương 41: THIÊN KIỀU BÁ MỊ
Chương 42
Chương 42: LIÊN MINH QUẠ ĐEN
Chương 43
Chương 43: MÃI MÃI YÊU NGƯỜI
Chương 44
Chương 44: LEO LÊN CÂY ĐUỔI THEO CÔ VỢ NHỎ
Chương 45
Chương 45: CÔ VỢ NHỎ NGỌT NGÀO
Chương 46
Chương 46: Sống chung thật ấm áp
Chương 47: Đêm Đông
Chương 47: Đêm Đông
Chương 48: YÊU MẾN NHỮNG NGƯỜI GIÀ MẠNH KHỎE
Chương 48
Chương 49: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
Chương 49
Chương 50: Cọp cái
Chương 50
Chương 51: Yêu Em
Chương 51
Chương 52: Một ngày không gặp
Chương 52
Chương 53: THỜI ĐẠI HÒA BÌNH
Chương 53
Chương 54: CHẠY BẰNG NĂNG LƯỢNG BÌNH AN.
Chương 54
Chương 55: VOI NHỎ Ở CHÂU PHI
Chương 55
Chương 56: Cãi vã
Chương 56
Chương 57
Chương 58: RÕ RÀNH RÀNH
Chương 58
Chương 59: Ước Nguyện Đạt Thành
Chương 59
Chương 60: BẮT TAY GIẢNG HÒA
Chương 60
Chương 61: Trời quang nắng ấm
Chương 61
Chương 62: TIỂU HỒ LY NGHÊNH THẦN
Chương 62
Chương 63: Cục dân chính
Chương 63
Chương 64: Tân Hôn Vui Vẻ
Chương 64
Chương 65: Núi Phủ Vân
Chương 65
Chương 66: TRƯỜNG AN THỊNH THẾ
Chương 66

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xin Em Ở Lại Bên Anh
Chương 47: Đêm Đông

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47: Đêm Đông
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...